Tôi quá mệt mỏi với tư tưởng “tôn thờ cách sống đại gia đình” của mẹ chồng

Tôi quá mệt mỏi với tư tưởng “tôn thờ cách sống đại gia đình” của mẹ chồng

Vợ chồng tôi lấy nhau đã được bảy năm. Bảy năm ấy tôi làm dâu, ở trong nhà chồng, cùng bố mẹ, em trai chồng. Bố mẹ chồng tôi, đặc biệt là mẹ chồng tôi, gần như tôn thờ cách sống đại gia đình. Từ khi bà về làm dâu thì gia đình bên nội nhà chồng tôi đã sống như vậy, con cái cháu chắt cứ ở chung tất cả một nhà. Mẹ tôi đi đâu cũng khoe với bạn bè về điều đó.

Khi chúng tôi mới yêu nhau, anh đưa tôi về nhà chơi, từ buổi đầu tiên, mẹ tôi đã nói thẳng là nếu chúng tôi lấy nhau thì sẽ phải ở chung, vì “cái lệ của gia đình này là thế”. Mặc dù hơi “choáng” nhưng tôi nghĩ là mẹ chồng tương lai nói luôn thế cũng hay, để mình chuẩn bị tinh thần, tìm cách thích nghi dần.

Và đúng như vậy, cưới nhau xong, chúng tôi về sống chung trong nhà. Lúc này còn bà nội đã hơn chín mươi tuổi, bố mẹ chồng tôi, vợ chồng tôi và cậu em trai chồng. Bà nội chồng tôi mặc dù cao tuổi nhưng vẫn còn rất minh mẫn, bà thuộc vô số thơ, bà mê nhất là thơ Nguyễn Bính. Thỉnh thoảng tôi đi làm về sớm, thấy bà nửa nằm nửa ngồi trên ghế dài, miệng ngâm nga. Bà nội thì vô cùng dễ tính, tâm lý, con dâu cháu dâu bà cũng coi như ruột rà hết.

Hồi đầu đại gia đình chúng tôi sống rất vui vẻ, đầm ấm. Tôi chưa có con, đi làm thì về nhà ngay, cùng mẹ chồng nấu nướng, tối đến cả nhà quây quần bên mâm cơm, mọi người thi nhau kể chuyện công sở cho bà, cho bố mẹ nghe, hết chuyện thì nghe bà kể chuyện ngày xưa…

Nhưng bà nội tôi đột ngột qua đời. Bà đi rất nhanh, vừa tạm biệt bà để đi làm buổi sáng, gần trưa đã nghe điện thoại gọi về gấp, bà đã đi rồi. Thực sự là bà đã để lại một khoảng trống rất khó lấp đầy trong gia đình. Vắng bà, mọi bữa cơm dần trở nên nhạt nhẽo. Mẹ chồng tôi không còn phải chăm sóc bà nội nên bắt đầu dành thời gian đi lễ chùa cùng với mấy bà bạn.

Việc sinh hoạt trong nhà bắt đầu xáo trộn từ đây. Rồi tôi có bầu, sinh đôi hai đứa con một trai một gái. Bố mẹ chồng tôi vui lắm vì một lúc có luôn hai đứa cháu, lại có hẳn thằng đích tôn. Nhưng phải nói là một mình tôi xoay xở với hai đứa con cực kì vất vả. Mẹ chồng tôi vẫn đi lễ triền miên, hết Bắc đến Trung đến Nam, đền chùa miếu mạo nào bà cũng thuộc. Các bà tự tổ chức, thuê xe đi với nhau. Tôi không nhờ được bà giúp bao nhiêu. Tôi xin phép ông bà cho thuê người giúp việc. Lúc đầu mẹ tôi không đồng ý, nhưng sau cả nhà nói vào thì bà cũng gật.

Nhưng thuê người giúp việc không ngờ lại là một việc khó hơn cả lấy sao trên trời xuống cho con chơi. Ai đến cũng phải qua tay mẹ tôi thử việc, mười người thì cả mười bị loại. Cứ hai ba ngày đến thử việc là phải xách túi ra đi, cũng có người mẹ tôi chưa đuổi thì đã xin phép đi trước. Nhà đã lộn xộn càng bát nháo hơn vì người lạ cứ ra ra vào vào xoành xoạch.

Mẹ chồng luôn áp đặt mọi chuyện vì “cái lệ gia đình này là thế”!

Mười mấy lượt người giúp việc vẫn chưa ai trụ lại được, tôi thì sắp đến thời hạn phải đi làm. May mà luật lao động mới cho phép phụ nữ được nghỉ thai sản đến 6 tháng, cộng thêm tôi sinh đôi nên xin xỏ công ty cho phép làm muộn thêm 2 tháng nữa. Nhưng dù thế nào, tôi cũng phải đi làm mà tình hình gia đình lại chưa đâu vào đâu. Tính chuyện gửi trẻ thì mẹ tôi giẫy lên, bảo nó trứng nước như thế, biết người ta trông thế nào mà dám gửi.

Chưa hết, mẹ chồng tôi say sưa đi lễ nên bà bắt đầu ăn chay. Bà ăn chay trường. Mùng một, ngày rằm, cả nhà phải ăn chay cùng bà, còn các ngày khác bà ăn riêng. Bà tự nấu nướng lấy bữa cơm của mình mà không hề giúp tôi nấu nướng cho cả nhà. Bởi bà không dám động tay vào miếng thịt miếng cá. Có người sẽ hỏi, tại sao bố chồng tôi không lên tiếng? Thực sự là thế này, nhiều năm liền, bố chồng tôi chiều ý bà một cách tuyệt đối. Lâu quá thành quen, việc gì cũng nhất nhất theo ý bà.

Cảm thấy bí bách quá, tôi bàn với chồng xin ra ở riêng. Mua nhà ngay thì chúng tôi chưa có điều kiện, nhưng để thuê một căn chung cư với diện tích vừa phải thì dư sức. Tôi sẽ thuê một người giúp việc ở nhà trông con để đi làm, nghỉ nữa là mất việc. Mà tìm việc bây giờ đâu có dễ, chưa kể công việc hiện tại của tôi đang có mức lương tương đối khá.

Và chúng tôi quyết định nói với bố mẹ chồng điều đó. Bố chồng tôi thì bảo: “Tùy mẹ chúng mày”. Còn mẹ chồng tôi, khỏi phải mất công hình dung, đã biết trước là bà không bao giờ đồng ý. Bà cho vợ chồng tôi nghe một “bài” dài chừng ba mươi phút về cái gọi là truyền thống gia đình, là gia phong, là phép tắc, là trên dưới, là tiếng tăm v.v và v.v. Và kết luận cuối cùng của bà là không đồng ý. Đến lúc chúng tôi hỏi bà về giải pháp cho những bế tắc hiện tại và trước mắt thì bà tuyên bố một câu xanh rờn: “Cái Hương nghỉ việc đi. Hàng tháng mẹ cho tiền. Mẹ còn tiền để dành đây và đừng có nghĩ tới việc ở riêng nữa”.

Cuộc họp gia đình dừng ở đấy, không nhắc lại nữa, và thế là chúng tôi vẫn đang mất ăn mất ngủ để tìm giải pháp. Tôi không thể ở nhà để “ăn bám” bố mẹ chồng mãi, bà cho tiền liệu tôi có dám nhận không? Tiền bà dành dụm để phòng thân, làm sao tôi dám dùng. Rồi còn về lâu về dài nữa, cậu em chồng tôi cũng đang có ý định cưới vợ… Ôi trời, nghĩ thôi đã muốn nổ tung cả đầu.

(Visited 4 times, 1 visits today)

Leave a Reply