99 lời Phật dạy về cuộc sống, gia đình, danh vọng, tình yêu cần khắc cốt ghi tâm

0
2536

Vì thế còn chấp vào câu từ mà không hiểu nghĩa lý cũng giống như nhìn ngón tay mà chẳng thấy trăng.

Việc niệm Phật với tâm từ bi hỷ xả là hoàn toàn tốt, cho dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, nó gieo trong ta một niềm an lạc, tình thương yêu từ đó phát sinh hạt bồ đề chăm làm thiện, lánh việc ác dẫn đến cơ thể luôn cân bằng để vững bước trên đường đời.

Dưới đây là 99 lời Phật dạy về cuộc sống, gia đình, danh vọng, tình yêu cần khắc cốt ghi tâm, những câu nói khá hay của Phật giáo. Các bạn mong muốn tìm hiểu đạo Phật nên đọc và suy ngẫm, sẽ giúp tâm thanh tịnh hơn giữa bộn bề lo toan trong cuộc sống.

Điều 1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

Điều 2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.

Điều 3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

 

Điều 4. Khi chúng con rơi vào cảnh ngộ trái ngang, nên nhân nhượng cầu toàn hay hăng hái chống trả?Phật dạy: Buông xuống.

Điều 5. Những thứ mất đi, có nhất thiết truy đòi không?

Phật dạy: Những thứ mất đi, kỳ thực chưa bao giờ thật sự thuộc về con, không cần thương tiếc, càng không cần truy đòi.

Điều 6. Lý giải “vĩnh viễn” như thế nào?

Phật dạy: Người người đều cảm thấy vĩnh viễn rất xa, thật ra nó có thể ngắn ngủi đến nỗi con không hề nhìn thấy.

Điều 7. Cuộc sống quá mệt mỏi, làm sao nhẹ nhõm?

Phật dạy: Cuộc sống mệt mỏi, một nửa là do sinh tồn, một nửa là do dục vọng và tị nạnh.

Điều 8. Chúng con nên làm thế nào nắm giữ hôm qua và hôm nay?

Phật dạy: Chớ để quá nhiều hôm qua chiếm cứ hôm nay của con.

Điều 9. Đối với bản thân, đối với người khác như thế nào?

Phật dạy: Đối với bản thân tốt một chút, vì cuộc đời không dài; đối với người bên cạnh tốt một chút, bởi kiếp sau chưa chắc có thể gặp gỡ.

Điều 10. Người giải thích “lễ phép” ra sao?

Phật dạy: Xin lỗi là chân thành, không sao là phong độ. Nếu con trao ra chân thành, nhưng không có được phong độ, thế thì chỉ có thể chứng tỏ sự vô tri và thô tục của đối phương.

Điều 11. Chúng con làm thế nào xác định mục tiêu của mình?

Phật dạy: Nếu con biết đi đâu, cả thế giới sẽ nhường đường cho con.

Điều 12. Làm sao cân bằng vui vẻ và bi thương?

Phật dạy: Mỗi người chỉ có một trái tim, nhưng có hai tâm nhĩ thất. Một tâm chứa đựng vui vẻ, một tâm chứa đựng bi thương, đừng cười quá to tiếng, nếu không sẽ đánh thức nỗi bi thương ở bên cạnh.

Điều 13. Có những người lúc nào cũng oán hờn bất mãn, người thấy thế nào?

Phật dạy: Khi đang tái lập thiên kiến của mình, nhiều người vẫn ngỡ rằng bản thân đang suy nghĩ, suy nghĩ làm sao cứu vớt thế giới.

Điều 14. Chúng con làm thế nào mới gọi là “bước chân vững chãi”?

Phật dạy: Chỉ cần chân con vẫn đứng trên mặt đất, thì đừng xem mình quá nhẹ; chỉ cần con vẫn sống trên thế gian, thì đừng xem mình quá lớn.

Điều 15. Có người bảo tình yêu sẽ phai nhạt bởi thời gian, người nghĩ sao?

Phật dạy: Tình yêu khiến con người ta lãng quên thời gian, thời gian cũng khiến con người ta lãng quên tình yêu.

Điều 16. Người nhìn nhận tình yêu và hạnh phúc như thế nào?

Phật dạy: Rất nhiều người vì cái gọi là hạnh phúc mà yêu nhầm người, nhưng càng nhiều người vì yêu đúng người mà hạnh phúc trọn đời.

Điều 17. Hai người yêu nhau không thể ở bên nhau, làm thế nào?

Phật dạy: Không thể ở bên nhau, thì không thể ở bên nhau thôi, kỳ thực cuộc đời cũng chẳng dài như thế.

Điều 18. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

Điều 19. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

Điều 20. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

Điều 21. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

Điều 22. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.

Điều 23. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

Điều 24. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

Điều 25. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

Điều 26. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

Điều 27. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

Điều 28. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

Điều 29. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “Đa khẩu hạ lưu tình”.

Điều 30. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

Điều 31. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.

Điều 32. Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

Điều 33. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?

Điều 34. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.

Điều 35. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

Điều 36. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?

Điều 37. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

Điều 38. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

Điều 39. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.

Điều 40. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

Điều 41. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

Điều 42. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

Điều 43. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

Điều 44. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

Điều 45. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

Điều 46. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

Điều 47. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

Điều 48. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.

Điều 49. Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.

Điều 50. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

Điều 51. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

Điều 52. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

Điều 53. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

Điều 54. Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.

Điều 55. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

Điều 56. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

Điều 57. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

Điều 58. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.

Điều 59. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

Điều 60. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

Điều 61. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

Điều 62. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

Điều 63. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

Điều 64. Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.

Điều 65. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

Điều 66. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

Điều 67. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

Điều 68. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

Điều 69. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

Điều 70. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.

Điều 71. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

Điều 72. Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì bạn chỉ có mỗi thứ này, nếu bạn chịu buông xuống, thì bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác.

Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

Điều 73. Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi.

Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

Điều 74. Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

Điều 75. Bạn hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

Điều 76. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.

Điều 77. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao?

Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

Điều 78. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

Điều 79. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

Điều 80. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ.

Điều 81. Người hứa hươu hứa vượn, đem lời nói làm trò tiêu khiển, vui đùa, thuận miệng hứa hẹn rồi không thực hiện, nói không giữ lời.

Điều 82. Người nịnh nọt, khua môi múa mép, lời nói không thật thà, không thành tâm, khi cần thì vun vào, khi không cần thì vứt bỏ, là loại người Phật dạy không nên tiếp xúc.

Điều 83. Ngưới hám lợi, xem hoàn cảnh điều kiện mới kết giao để đạt được mục đích, thu lợi về cho mình.

Điều 84. Người tham phú phụ bần, đối đãi với người khác mà phân biệt sang hèn, giàu thì nịnh bợ yêu thương, nghèo thì khi khi bạc đãi, không thật lòng đối đãi với người khác.

Điều 85. Người nham hiểm, lòng dạ khó lường là loại người Phật dạy nên tránh xa. Bởi thâm sâu khó đoán, thường xuyên tính kế, không biết lúc này hay lúc khác sẽ ngầm hãm hại mình để đạt được mục đích.

Điều 86. Người nhiều chuyện, ngồi lê đôi mách, thích bàn tán chuyện không phải của mình. Người như vậy sẽ dễ dàng tạo thành khoảng cách, gây thị phi, tổn hại cho người khác bằng câu chuyện chưa rõ đúng sai, tốt nhất là không nên kết giao.

Điều 87. Người bất hiếu, không trân trọng cha mẹ là người thiếu phẩm cách, thiếu đạo đức. Đó là loại người Phật khuyên không kết bạn vì cha mẹ mà còn không đối xử tốt, vậy thì có thể tốt với ai đây?

Điều 88. Người chơi bời lêu lổng, không chí thú làm ăn, là biểu hiện của việc thiếu trách nhiệm, thiếu ý thức cùng phương hướng nhân sinh, lười nhác.

Điều 89. Người không có nguyên tắc sẽ không tự trọng, quá mức khéo léo đưa đẩy làm người ta không thể tin cậy. Không kết giao với người như vậy mới có thể bảo toàn thái độ ứng xử cùng lập trường của mình.

Điều 90. Hết thảy đều là hư ảo, cuộc đời con người bắt đầu từ cát bụi rồi lại trở về với cát bụi, vạn vật biến chuyển không ngừng, nhân duyên sinh rồi diệt. Không có bất cứ điều gì là tồn tại vĩnh hằng.

Điều 91. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

Điều 92. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

Điều 93. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

Điều 94. Không thể lỡ lời, lời nói ra như gió thoảng, nhưng đến cả cơ hội thương tiếc cũng không có đâu.

Điều 95. Sắc tức là không, không tức là sắc, sự vật nào cũng có hai mặt, vấn đề nào cũng có hai phương diện.

Điều 96. Nhân sinh trên đời như thân ở trong bụi gai, tâm bất động nhân không vọng động, người không động tâm thì không làm bậy, người động tâm rồi nhất định phải chịu đau đớn. Thiện ác, sướng khổ đều bắt đầu từ suy nghĩ mà ra.

Điều 97. Phật tại tâm, Phật không ở đền chùa miếu mạo mà ở trong sự nhận thức, giác ngộ của tự bản thân mỗi người.

Điều 98. Vợ chồng là duyên phận, tiền kiếp ngoái nhìn nhau 500 lần mới đổi lại một lần gặp gỡ thoáng qua trong kiếp này.

Điều 99. Đại bi vô lệ, cực thịnh tất suy, sự vật phát triển đến cực điểm sẽ chuyển hóa theo hướng ngược lại.

Theo Blog tử vi phong thủy