Nhân quả báo ứng: Những đứa con bất hiếu chịu nghiệp quả từ cái chết của mẹ già

0
101

Tội bất hiếu là tội cực kỳ nặng, và cái giá phải trả cũng vô cùng tàn khốc. Nhân quả báo ứng, quả báo nhãn tiền với những kẻ vong ân bội nghĩa, không hiếu lễ với đấng sinh thành.

Bất hiếu với đấng sinh thành

Trong Nho giáo dạy rằng, đạo làm người phải có được 5 đức cơ bản: Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín – ấy mới là người quân tử chân chính. Nhưng với mình, điều đáng quý nhất ở mỗi con người từ khi sinh ra đến lúc chết đi là tấm lòng hiếu thảo đối với đấng sinh thành…

Đạo Phật thường nói về luật nhân quả, về nghiệp báo. Ở đời, làm người tốt thì khó chứ làm người xấu rất dễ, cũng vì vậy mà kẻ ác sẽ luôn bị báo ứng, chẳng sớm thì muộn, không đời cha sẽ là đời con. Và mình tin điều này.

Với những người bị cha mẹ bỏ rơi thì không nói, ta có quyền oán trách, thậm chí là hận thù họ. Nhưng với những người được cha mẹ hết lòng chăm sóc, dạy dỗ đến nơi đến chốn thì dù có thế nào cũng phải đền đáp xứng đáng công lao trời bể ấy chứ đừng nói là đối xử với mẹ cha chẳng ra sao.

Tội bất hiếu là tội cực kỳ nặng, và cái giá phải trả cũng vô cùng tàn khốc… Hi vọng câu chuyện sẽ đọng lại chút gì đó đáng để suy ngẫm cho những ai đọc nó…

Mẹ mình có 1 người dì ruột, nghe nói bà rất đẹp, đẹp hơn bà ngoại mình nhiều. Mình chưa được gặp bà bao giờ vì hiện tại gia đình bà đang sinh sống ở trong miền Nam. Hồi mẹ mình còn nhỏ thì bà vẫn ở ngoài Bắc.

Thời trẻ, ông Vi (chồng bà) kinh doanh giỏi + với mẹ chồng bà buôn bán tháo vát nên gia đình rất giàu có, sung túc. Ông Vi lại là con trai duy nhất, được cưng chiều từ tấm bé, đến tận khi lấy vợ mà vẫn được mẹ hết mực thương yêu . Cuộc sống gia đình bà Vi những năm đó là niềm mơ ước của nhiều người…

Theo thời gian, mẹ chồng bà Vi già đi nên chẳng thể chợ búa, buôn bán được nữa. Kinh tế gia đình bà vẫn vững chắc do có cơ sở từ xa xưa rồi. Chính vì thế, ông Vi thường xuyên qua lại, giao lưu với những người giàu có chứ hiếm khi chơi với người nghèo, chỉ có anh em họ hàng là ông không dám chê nhưng trong bụng vẫn thầm coi thường.

Ông Vi rất trọng sĩ diện và vẻ hào nhoáng bên ngoài nên hồi ý cả huyện mình may ra có vài nhà mua được ti vi thì nhà ông cũng sắm 1 cái, thi thoảng ông mang vào sân kho hợp tác thì cả làng đua nhau ra xem.

Cụ M – mẹ chồng bà Vi ngày càng yếu sức, một lần đi ra ngoài vào sáng sớm bà trúng gió, nằm gục trước cửa, con cái bế bà lên viện mới vỡ lẽ bà đã bị tai biến mạch máu não.

Do ngày đó thuốc thang chưa nhiều như bây giờ nên bà bị liệt mất nửa người, không thể đi lại được, suốt ngày chỉ ngồi trên giường, đi vệ sinh phải có người bế đi, hôm nào bế không kịp thì bà xả luôn ra nhà.

Ông Vi thấy thế đâm khó chịu với cụ M, ông không cho cụ ở trên nhà lớn nữa vì sợ phải dọn dẹp, sợ mùi hôi thối nên xây 1 cái nhà bé tí, chắc khoảng 6m2 cho bà ra ở riêng.

Cái nhà ấy ngay cạnh bếp, đằng trước là giếng và đằng sau là nhà vệ sinh. Mỗi lần đi vệ sinh hay xuống bếp là đều phải đi qua chỗ cụ nằm. Mẹ mình kể có lần lên chơi, đi xuống rửa chân nhìn thấy cụ ngồi bẹp dúm trong xó nhà tăm tối, muỗi mát bay đầy, cụ cứ lấy tay lần lần lên đầu để bắt chấy trông rất tội nghiệp.

Bà Vi nhiều lần khuyên ông Vi đưa cụ lên nhà nhưng ông nhất quyết không cho, đến bữa thì mang cơm xuống. Vì cụ chỉ bị liệt 2 chân nên thức ăn cụ vẫn phải tự xúc. Ông Vi không bao giờ ngó ngàng gì tới cụ, mặc dù nhà cao cửa rộng nhưng vẫn để mẹ đẻ nằm trong cái cũi 6m2 ấy.

Mẹ mình bảo chưa thấy ai ác độc và dã man như ông Vi, ông ấy còn mong cụ chết sớm để đỡ phải nuôi. Bà Vi tuy là con dâu nhìn mẹ chồng thế còn thấy xót, nhưng không thể nói được ông, vì chuyện này mà ông Vi cũng đánh vợ mấy lần, còn mấy đứa cháu cụ M cũng chẳng quan tâm đến bà nội.

Chúng cứ sống trong sung túc mà chẳng mảy may thương xót cụ. Rồi cụ cũng khuất núi trong sự ghẻ lạnh, đối xử tàn nhẫn của chính con ruột mình. Và những chuyện liên quan đến tâm linh lúc này mới thực sự bắt đầu…

Lúc cụ trút hơi thở cuối cùng, không ai biết, chỉ khi bà Vi mang cơm xuống mới tá hoả thấy xác cụ M lạnh ngắt, 2 tay co quắp ngồi dựa vào tường, đặc biệt là đôi mắt mở to bất thường, cứ nhìn trừng trừng vào không gian.

Cái chết oan uổng của người mẹ già vì bị con bất hiếu bỏ mặc

Ông Vi phải thuê người đến bó xác cụ, vì xác đã cứng nên khi cho nằm thẳng ra rất khó. Điều kỳ lạ là người ta vuốt thế nào mắt cụ vẫn mở to, không tài nào nhắm lại được.

Dù có khấn vái kiểu gì cũng chịu, mọi người đành để thế, rồi người ta đậy 1 tấm vải màu vàng che mặt cụ, đôi mắt kia cũng bị che khuất, nhưng đằng sau lớp vải mỏng manh ấy, đôi mắt vẫn không hề khép lại… Người bó xác cho cụ M trước lúc về có nói với ông Vi rằng: “Sắp tới sẽ có những điều kì lạ và sóng gió, gia đình hãy cẩn thận!”.

Lo đám ma cho cụ xong xuôi, ông Vi như trút được gánh nặng, ông vui sướng ra mặt , bán luôn con xe đạp để mua con Cub vì cũng mới thu được 1 khoản từ tiền đám ma.

Ngày thứ 7 kể từ khi cụ M mất thì trong nhà xảy ra chuyện lạ, ở cái ao phía cuối vườn nhà ông Vi, lũ cá thi nhau nhảy lên bờ, cứ giãy đành đạch vậy, ba người con ông thấy thế ùa ra xem với vẻ thích thú.

Cá to thì bắt bỏ vào rổ, cá nhỏ lại thả xuống, chủ yếu là cá rô và cá trê chứ tuyệt nhiên không có loại nào khác. Cá cứ phi lên cạn liên tục, nhiều con đâm đầu vào gạch đá ven bờ chảy máu, mùi tanh nồng bắt đầu bốc lên… Khó chịu!!!

Một lát sau thì cá không nhảy nữa, bà Vi lắc đầu bảo : Chim sa cá lặn, cá nó nhảy lên bờ thế này là độc lắm! Quả không sai, ngay đêm đó, chú TA – con trai cả nhà ông Vi đang ngủ bỗng tỉnh dậy khóc toáng lên, ông bà chạy vào hỏi thì chú cứ chỉ xuống chân giường, nước mắt giàn giụa: “Có người ngồi dưới chân giường đánh con đau lắm, nhìn giống bà nội, huhu…”.

Ông bà Vi nhìn nhau, không ai nói câu nào nhưng đều hiểu là con trai họ vừa trải qua chuyện gì. Bà Vi lặng lẽ đến ban thờ thắp hương, vừa khấn cụ M vừa thút thít khóc.

Bỗng dưng có cơn gió lạnh thổi qua, bát hương đổ ụp xuống, chân nhang văng tung toé, cả nhà ngơ ngác không hiểu tại sao? Ông Vi vội vàng dựng lại bát hương cụ M rồi xua cả nhà đi ngủ. Có lẽ đêm ấy ông không ngủ được…

Sáng hôm sau tỉnh giấc, ông bà gọi các con dậy ăn sáng thì chú K (em trai chú TA) hốt hoảng chạy từ buồng ra: “Thầy u vào xem anh cả bị làm sao ấy”. Ông bà lo lắng chạy đến giường thì thấy người chú TA lạnh toát, thân thể mềm nhũn, bất tỉnh.

Ông vội vàng bế chú vào bệnh viện huyện, chú TA bị trúng gió, cũng may cấp cứu kịp thời nên chú qua khỏi, chỉ vài ngày sau là xuất viện. Sau khi khỏi ốm chú TA trở nên lầm lỳ, ít nói hẳn, khuôn mặt lúc nào cũng cau có, đôi khi chú lén nhìn về phía bàn thờ cụ M một cách khó hiểu…

Ông bà Vi mải kinh doanh nên không để ý nhiều tới sự thay đổi của con, và cũng chẳng mảy may suy nghĩ về cái đêm hôm trước nữa. Ông bà nghĩ cụ M mới mất chắc nhớ nhà nên về thôi. Người thân mà, không việc gì phải sợ!

Mọi sinh hoạt vẫn diễn ra bình thường, ông Vi hàng ngày vẫn đi lượn lờ quanh khu cùng con Cub 67 với vẻ huyênh hoang, đắc chí.

Hai lần báo mộng cho con trai con dâu bất hiếu

Một buổi tối nọ, ông Vi đi đánh tổ tôm về muộn, sau khi cất xe xong leo lên giường ngủ thì cứ thấy lòng dạ bồn chồn, ông đang mơ màng bỗng thấy có người đàn bà dáng vẻ gầy gò, quần áo luộm thuộm, tóc tai lõa xoã ngồi trên chiếc xe, vừa ngồi vừa cười nhăn nhở rồi bóp còi inh ỏi, ông Vi vội vàng tung màn chạy ra xem vì sợ có trộm.

Ông vừa lao đến thì người đàn bà ấy chạy vọt ra phía sau nhà, ông vác dép đuổi theo, vừa chạy vừa hô: “Trộm! Trộm!”. Người đàn bà chạy ra đến cái ao sau nhà ông Vi thì quay lại quắc mắt chửi: “Tổ sư mày, tao là mẹ mày đây!”.

Nói xong bà nhảy tùm xuống ao, ông Vi cũng giật mình tỉnh giấc luôn, ông vội vàng nhìn ra chiếc xe, nó vẫn im lìm chỗ cũ. Ông dậy thắp ngọn nến, đốt nén hương thắp cho cụ M, dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn nến, ông lẩm bẩm: “Con có lỗi với u, u tha lỗi cho con, mong u sớm siêu thoát…”

Ông vừa nói dứt câu, ngẩng đầu lên thì ánh mắt bị hút luôn vào tấm di ảnh cụ M đặt trên bàn thờ. Giữa làn khói hương mờ đục, đôi mắt nheo nheo thường ngày trên ảnh của cụ đang từ từ mở to ra, điều đáng sợ là 2 tròng mắt cụ chỉ toàn lòng trắng chứ không có lòng đen, gân máu nổi chằng chịt.

Cụ M nhoẻn miệng cười với đôi mắt trắng dã vô hồn… ông Vi chỉ kịp hú lên một tiếng kinh hãi rồi ngất lịm ngay dưới chân bàn thờ…

Sáng hôm sau, ông Vi tự tỉnh lại được nhưng đầu óc choáng váng, mắt mũi lờ đờ như người vừa ốm dậy. Mấy ngày tiếp theo ông chẳng thiết bán hàng hay đi lượn nữa. Cả ngày ông chỉ đi lại quanh nhà, không dám nhìn lên bàn thờ cụ M, đôi mắt ấy vẫn cứ ám ảnh ông mãi không nguôi…

Nỗi lo sợ về người mẹ vừa mất ngày càng nhiều hơn trong ông, chợt nhớ đến lời người bó xác cho cụ M hôm đó: “Sắp tới sẽ có những điều kì lạ và sóng gió….”. Ông Vi đang nằm liền ngồi bật dậy, ngay lập tức, ông leo lên con Cub phi thẳng đến nhà người ấy.

Ông Vi hỏi thăm mãi cũng đến được nhà chú T – người chuyên bó xác có tiếng trong vùng. Do tiếp xúc nhiều với xác chết nên cơ thể chú nhìn rất dặt dẹo, như kiểu thiếu sinh khí ấy. Có lẽ bởi vậy mà chú có khả năng đặc biệt, đó là nhìn thấy được vong hồn người chết…

Gia đình mình mãi sau này cũng có quen chú T, lúc đó chú đã có tuổi rồi mà chả hiểu sao chú lại không lấy vợ. Bố mẹ mình bảo chú làm nghề tiếp xúc với người chết nên không ai dám lấy, nhưng cá nhân mình nghĩ khác, nhìn chú gầy gò, bờ vai nhỏ bé thế thì làm sao con gái nhà người ta dám dựa vào?

Chí ít cũng phải đô đô tí gái nó nhìn vào mắt nó mới thích. Và một khi đã thích rồi thì mới nhích được chứ.

Cơ duyên quen biết là do chú bó xác cho bà nội mình. Số là bà mình cũng bị tai biến mạch máu não như cụ M, nhưng bà nặng hơn, đến nỗi bị liệt cả người, không đi lại, không nói năng được, chỉ kêu ú ớ thôi, bà nằm chiến đấu với bệnh tật 2 năm trời thì mất, chú T xuống bó xác rồi đổ bao nhiêu chè khô vào quan tài bà, nhìn bà nội mình khi đó như xác ướp Ai Cập!!! Thương bà lắm nhưng hồi ý nhỏ quá chưa cảm nhận được hết nỗi đau.

Lời người bó xác

Chú T kể lại với bố mẹ mình là lúc bà nội mình mất, chú vừa vào đã thấy bà ngồi cuối giường, khuôn mặt buồn bã khi nhìn con cháu khóc lóc. Tuy nhiên chú T coi như không nhìn thấy gì, làm việc bình thường… lúc bó xác xong cũng là lúc vong bà mình đi ra ngoài cổng rồi mất hút.

Tuy nhiên, những ngày sau bà mình vẫn về, đến hết 49 ngày mới đi hẳn. Chú T bảo lúc hồn vừa lìa khỏi xác, người ta chưa biết mình chết, cứ quanh quẩn ở nhà mãi cho đến khi chấp nhận sự thật.

Quay lại thời điểm ông Vi tìm đến chú T. Vừa gặp chú, ông hỏi: “Lần trước chú bó xác cho cụ nhà tôi có chuyện gì bất thường không mà lại dặn gia đình tôi cẩn thận?”.

– Chắc nhà bác có chuyện rồi nên bác mới đến tìm em chứ?

– Nhà tôi đúng là có chuyện thật, u tôi hiện hồn về…

Chú T nhìn bác mình hồi lâu, thở dài :

– Em bó xác mấy năm nay, đây là lần đầu tiên gặp trường hợp này. Hôm em đến thấy vong cụ nhà anh vừa đáng thương lại vừa đáng sợ. Bình thường người già chết đi họ hay lưu luyến nhìn con cháu, nhưng cụ lại cứ chỉ vào mặt anh mà chửi bới với vẻ giận giữ lắm.

– Thế chú bảo tôi phải làm sao bây giờ? Ông Vi lo lắng hỏi.

– Em chịu thôi bác ạ. Em chỉ nhìn thấy vong chứ không có khả năng chế ngự. Tốt nhất là anh về thành tâm xám hối nhận lỗi với cụ, tụng kinh cho cụ sớm siêu thoát.

Ông Vi lẳng lặng ra về… Thay vì lo sợ ông bỗng cảm thấy bực bội, tại sao cụ M lại về doạ con cháu? Sao cụ lại làm chú TA phải đi viện? Vừa về đến cửa thì ông gặp bà Vi, hai vợ chồng nhìn nhau ngao ngán.

Bà Vi trách ông là người tàn nhẫn, lúc cụ M sống không chăm sóc cụ nên giờ mới thế. Ông Vi bực tức quát vợ: “Lúc còn sống u đã làm khổ cái nhà này, bây giờ chết rồi cũng không tha”. Tất nhiên, đấy chỉ là câu nói trong lúc nóng giận thôi nhưng dường như nó đã đi quá giới hạn…

Đêm đó, ông Vi dậy ra ngoài đi vệ sinh (đi nặng nhá), mà cái nhà vệ sinh thì nằm ngay đằng sau phòng cụ M. Ông đang giải quyết thì có tiếng chân ai đó bước đi bên ngoài xung quanh khu vực ông ngồi xả .

Lúc thì đi nhanh, lúc lại chậm, ông Vi căng tai ra nghe âm thanh kỳ lạ đó, nó cứ bước đến gần chỗ ông rồi lại đi xa dần và lại quay lại. Trời thì tối om, ông Vi chỉ có mỗi cái đèn pin để soi đường nhưng lúc đang ấy thì ông tắt đi cho tiết kiệm.

Ông Vi quát lớn: “Đứa nào ở ngoài đấy thế? Đứa nào?”. Ông vừa dừa dứt lời có tiếng “CỘC” rõ to, hình như ai đó ném hòn gạch lên mái nhà. Ông Vi vội vã bật đèn pin lên soi tứ phía, rồi bỗng rùng mình khi ông nhìn thấy 1 bóng người đang đứng ngoài kia, gần căn phòng 6m2.

Tim ông đập thình thịch, có lúc như nín thở, ông bình tĩnh đi ra ngoài, lúc đi qua cái bóng đó, ông còn không dám nhìn. Chợt có tiếng quát: “MẸ MÀY ĐÂY” vang lên sau lưng, giọng nói quen thuộc bao năm của cụ M.

Ông Vi ba chân bốn cẳng chạy thẳng vào nhà, leo lên giường trùm chăn kín mít. Ông sợ lắm, cứ lẩm bẩm trong mồm: “U tha cho con, u tha cho con…” đến khi thiếp đi…

Nhưng chưa dừng lại ở đó, trong lúc ông mê man sau cú sốc lúc nãy thì toàn thân cứ dần cảm thấy lạnh ngắt, cái lạnh phả từ trên xuống dưới làm ông Vi run lập cập, 2 hàm răng va cả vào nhau, ông lần sờ chăn để đắp thì không thấy chăn đâu nữa, mới đầu thu mà sao lại lạnh thế?

Đột nhiên tóc gáy ông dựng ngước hết lên, ông choảng mở mắt thì hỡi ôi… Ngay trước mắt ông là khuôn mặt cụ M, cụ nhìn ông với đôi mắt trợn ngược toàn lòng trắng, tóc thì rũ rượi, xoà xuống gần sát mặt ông Vi. Lúc này không phải là sợ nữa, mà là quá sợ.

Ông định quay người sang gọi bà Vi nằm ngay bên nhưng không cử động được, cơ thể như bị đóng băng. Cụ M khẽ rít lên: “Mày có lạnh không? Mẹ lạnh lắm con ơi… Những năm tháng phải sống cô độc dưới căn phòng kia còn lạnh hơn thế này nhiều…”. Cụ vừa nói vừa khóc, rồi lặng lẽ bỏ đi…

Khi nghe mẹ mình kể lại câu chuyện này, mình mới thấy thấm thía câu nói của Macxim Gorki : ” Nơi lạnh nhất không phải là Bắc cực mà là nơi không có tình thương…”

Sau hôm đó, ông Vi đêm nào cũng uống thuốc an thần để ngủ say như chết. Những tưởng thế là yên, nhưng không, chỉ vài hôm sau, nhà ông lại xảy ra chuyện khiến ông phải bán nhà vào miền Nam sinh sống…

Thay vì phẫn uất, con bất hiếu quay ra oán trách mẹ già

Kể từ hôm cụ M về khóc lóc, than trách, ông Vi nghĩ lại quãng thời gian vừa qua mà thấy có lỗi với mẹ quá ! Cả đời cụ chăm chỉ làm lụng lo cho con, ấy thế mà những năm tháng tuổi già lại chịu cảnh cô đơn, con cái cháu chắt chẳng ai thông cảm cho cụ cả.

Người già có nhiều thời gian rảnh rỗi, nên họ thường suy nghĩ rất nhiều về cuộc đời và càng nghĩ nhiều thì càng tủi thân khi thấy mình trở nên vô dụng, bất lực trong khi con cháu cứ mải miết với công việc, với cuộc sống riêng mà quên mất họ. Đúng là cha mẹ nuôi con công lao trời bể, con nuôi cha mẹ kể lể tháng ngày…

Vào một buổi sáng sớm, cả nhà ông Vi đang dọn hàng thì thấy một con chim sẻ bay thẳng vào nhà. Lúc đầu mọi người cũng không để ý, nó bay vòng vòng rồi đậu lên di ảnh của cụ M.

Chú TA thấy thế la toáng lên: “Thầy ơi! Bà về kìa!”. Ông Vi chạy vào, lôi chú ra ngoài quát: “Đấy là con chim chứ không phải bà, mày ra dọn hàng đi”.

Sau đó ông Vi xua đuổi con chim sẻ ra ngoài, nhưng nó nhất quyết không đi mà cứ bay hết chỗ này đến chỗ khác. Cuối cùng, nó vòng ra phía sau, bay thẳng vào căn nhà 6m2 rồi mất hút…

Đêm ấy, lại có chuyện…

Chỉ còn vài ngày nữa là đến 49 ngày cụ M, ông Vi đang ngồi tính toán xem nên mời ai và làm bao nhiêu mâm thì có tiếng khóc thút thít trong buồng. Ông vội vào xem có chuyện gì, thì ra là bà Vi đang nằm khóc, bà khóc nhiều lắm, một lát sau mới bình tĩnh kể lại…

Lúc dọn dẹp nhà cửa xong đâu đấy, bà Vi vào phòng nghỉ ngơi, đang nằm thì ngửi thấy có mùi thum thủm, hôi thối từ đâu bốc lên khiến bà rất khó chịu. Bà ngó quanh quẩn khắp nhà vẫn chẳng biết cái mùi quái dị kia nó phát ra từ chỗ nào? Bà nghĩ đơn giản chắc trong nhà có con chuột chết nên mùi mới ngập ngụa thế…

Rồi như có gì đó thôi thúc, bà cứ đi dần ra phía sau nhà, nhưng lạ thật, bà vừa mở cửa thì những làn khói mờ mờ ảo ảo ùa vào, mọi thứ trở nên mờ nhạt, không rõ ràng, bà vẫn cứ bước tiếp cho đến khi trước mắt bà dần dần hiện ra một người phụ nữ gầy gò ngồi trên chiếc giường nhỏ bé.

Người phụ nữ ấy đang chải đầu, mỗi nhát lược chải xuống là máu từ đầu cứ tuôn ra theo suối tóc nhỏ tong tong xuống đất… Người ấy từ từ quay lại, bà Vi thất kinh vì đó là cụ M, trông cụ đáng sợ vô cùng, hai hốc mắt đen ngòm, sâu hoắm như khoảng không ngoài vũ trụ, gương mặt nhăn nheo, phủ đầy máu… Cụ cứ chìa tay về phía bà Vi mà vẫy vẫy rồi nói: “Cứu mẹ với, mẹ đau quá…”.

Nhưng bà Vi nào có hiểu gì, bà quá sợ hãi trước hình hài kinh dị của cụ M, bà chân bốn cẳng chạy về phía căn nhà, khi chỉ còn cách ngôi nhà vài mét, lối vào đột nhiên đóng sầm lại khiến bà bàng hoàng.

Từ không trung bât ngờ hiện ra hai người đàn ông mặt mày gớm ghiếc, răng nanh dài và chìa ra ngoài, tay lăm lăm cầm dao tiến về phía Vi, bà sợ quá lùi người lại, rồi chạy thẳng vào căn nhà 6m2 của cụ M.

Cụ M vẫn ở đó, cụ lặng lẽ đứng dậy, lấy tay che chở cho con dâu, bà Vi sợ hãi đến tột độ, cứ nép vào 1 góc tường.

Hai người đàn ông trông như lũ quỷ sứ kia tiến đến gần chụ M, chúng cứ thi nhau lấy dao bổ lên đầu cụ, máu me lại tuôn ra xối xả,… cụ M gào lên đau đớn, khóc lóc thảm thiết nhưng vẫn cố nói với con dâu: “CHẠY ĐI”. Bà Vi run đến nỗi không thể chạy nổi, rồi bà ngất lịm đi lúc nào không biết…

Cho đến khi tỉnh dậy, nhớ lại giấc mơ, nhớ lại hình ảnh đáng thương khi cụ M cố bảo vệ bà mà bị bổ vào đầu… nước mắt mà cứ rơi lã chã. Bà Vi linh cảm có chuyện chẳng lành, càng nghĩ càng sốt ruột, bà muốn ông Vi đưa bà đi xem bói nhưng ông Vi không chịu, ông cho rằng bà Vi mệt quá nên mơ hoảng, nếu cố tình đi xem bói thì đừng trách ông !!!

Tang trùng tang, họa giáng xuống đầu lũ con bất hiếu

Sau khi làm xong 49 ngày cho cụ M, trong lòng bà Vi lúc nào cũng lo nơm nớp, có một nỗi sợ hãi mơ hồ cứ ảm vào tâm trí bà, khiến bà không thể tập trung làm gì được.

Rồi thì cái gì đến cũng đến… chiều hôm đó, ông bà Vi đang bán hàng như thường lệ thì lũ trẻ hàng xóm từ đâu chạy về la ầm lên: “Anh K mất tích dưới sông Thượng rồi!”.

Như sét đánh ngang tai, ông bà chạy xuống đến nơi thì thấy người ta đang kéo xác chú K nhà mình vào bờ, nhìn cơ thể chú trắng bệch, đôi môi vẫn còn đỏ tươi chắc do răng cắn vào môi đến bật máu… Bà Vi ngã quỵ xuống dưới đất, khóc rống lên như một đứa trẻ, linh cảm của người mẹ đâu có sai…

Năm đó chú K vừa tròn 13 tuổi.

Chưa đầy 2 tháng mà nhà ông Vi đã có 2 cái tang, lần này, cố nén nỗi đau, bà Vi bắt chồng cho đi xem bói. Hai vợ chồng ông Vi tham khảo khắp nơi rồi mới quyết định đi vào tận Thanh Hóa xem một ông thầy nghe nói giỏi lắm.

Đúng là danh bất hư truyền, căn nhà của ông Thầy này bé con con nằm dưới chân núi thôi nhưng bên ngoài có biết bao nhiêu người chầu chực chờ Thầy xem, có người đến mấy ngày còn chưa xem được nhưng có người vừa đến là được gọi vào ngay.

Lúc ông bà Vi vừa vào đến sân, thầy đã sai người ra gọi vào, thầy còn biết trước là hôm nay sẽ gặp ông bà Vi cơ.

Thầy bảo, sáng sớm đã thấy có vong 1 thằng bé đứng khóc trước cửa nhà ông, nó bảo bố mẹ nó sắp đến, nghe Thầy nhắc đến chú K, bà Vi lại giàn giụa nước mắt….

Và bây giờ ông bà mới vỡ lẽ…. Thì ra, Gia đình đã bị TRÙNG TANG. Cụ M chết phải giờ trùng, là giờ rất xấu, sau vài ngày cụ mất, cá trong ao nhảy lên bờ là do chúng “phải hơi”. Nói thật mình cũng chẳng biết phải hơi là gì, chỉ biết rằng những nhà bị trùng tang âm khí rất nặng.

Năm ngoái ông con bạn thân của mình mất cũng vào giờ trùng, vài hôm sau gần 100 con gà nhà nó thi nhau lăn ra chết. Đây là chuyện mình tận mắt chứng kiến vì nhà nó ở đối diện nhà mình luôn và cũng là điều mà mình cảm thấy khó hiểu nhất… Cuộc sống mà, điều gì cũng có thể xảy ra…

Cụ M sau khi chết thì bị bọn quỷ dưới đó cho ăn cháo lú, đánh đập khổ sở bắt phải khai tên tuổi của người nhà ra để chúng nó về “bắt” xuống. Tuy cụ rất tức giận vì con cháu đối xử không tốt lúc còn sống nhưng sâu thắm trong tâm khảm, cụ vẫn xót con cháu nên nhất quyết không khai mà tìm cách về báo mộng.

Cái đêm bà Vi mơ thấy cụ bị bọn quỷ băm vào đầu mà không biết lối đi xem sớm để tìm cách hóa giải, giờ thì chẳng kịp nữa, do cụ M bị đánh nhiều quá nên đã khai ra tên chú K và chú đã ra đi vĩnh viễn…

Nếu không có biện pháp hóa giải thì lần lượt những người thân trong gia đình, nhất là đàn ông con trai sẽ lần lượt bị bắt đi hết.

Hóa giải kiếp nạn sai lầm

Ông Vi nghe đến đó mà đầu óc căng thẳng muốn vỡ tung, may mà thầy này cao tay, thầy bảo: “Bây giờ muốn vượt qua kiếp nạn này chỉ còn cách nhốt vong vào chùa Hàm Long”. Đây là ngôi chùa chuyên nhốt vong bị trùng nổi tiếng nhất cả nước, nó nằm ở Bắc Ninh.

Trong 3 năm vong bị nhốt ở đây, người nhà không được thờ phụng hay thắp hương. Chỉ cần thắp 1 nén hương cho cụ M thôi là chẳng khác gì tự trao cho cụ chiếc chìa khóa mở cửa ngục giải thoát mình. Vong sẽ lại ra ngoài và dẫn quỷ về bắt người nhà. Vì vậy, phải tuyệt đối tuân thủ nguyên tắc này.

Sau đó thì thầy được mời sang tận bên nhà ông Vi làm lễ cắt trùng, nhốt vong, phải thuê cả 1 chuyến xe lên tận Bắc Ninh làm thủ tục nhốt vong vào chùa nữa. Và thầy cũng khuyên gia đình ông Vi nên đến nơi khác sinh sống vì mảnh đất nhà ông rất dữ, không tốt chút nào.

Một thời gian sau, gia đình ông Vi bán nhà, chuyển vào miền Nam mở 1 xưởng sản xuất đồ gỗ, mỹ nghệ nhưng không ăn thua và bị phá sản, tiền bạc tiêu tán.

Nhiều năm sau đó, các tai họa cứ liên tiếp ập tới, căn nhà ông đang ở bị cháy rụi, ông bà hay bị ốm đau liên miên… nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất…

Năm 25 tuổi chú TA phát hiện bị u não, một thời gian sau khi tiêu tốn không biết bao nhiêu tiền của thì chú mất, nhà ông Vi tuyệt tự từ đây…

Ông bà phải điện thoại về Bắc vay tiền anh mình và họ hàng, mọi người cũng thương, mỗi người đóng góp một chút gửi vào đấy cho ông bà Vi làm vốn sống tạm qua ngày, hồi đó mẹ mình lấy bố mình rồi.

Bà ngoại mình gọi điện cho mẹ, thương mình quá nên khóc lóc, bảo mẹ mình đóng góp để bà mình gửi vào cho bà Vi. Còn bây giờ thì mọi người hoàn toàn mất liên lạc với gia đình bà rồi.

Mẹ mình bảo gia đình bà Vi sở dĩ đang từ giàu có mà trở nên kiệt quệ thế là do báo ứng, do ông Vi ăn ở thất đức quá nên con cái phải chịu nghiệp báo. Tội bất hiếu là tội nặng nhất trong tất cả các tội. Ông trời có mắt đấy!

Con người ấy mà, ai cũng chỉ có một cuộc đời để sống thôi. Lúc trẻ chúng ta phấn đấu cho sự nghiệp, công danh, cho tình yêu và ước mơ của bản thân thì không sai, tuổi trẻ cho ta được phép vô tâm mà.

Nhưng đến một lúc nào đó ta vẫn phải trưởng thành để gánh trên vai trách nhiệm lo cho gia đình. Đừng nghĩ gia đình chỉ đơn là vợ, là chồng, là con cái. Mà gia đình là mẹ cha ta, là ông bà của các con ta nữa.

Sau này, khi có con, điều đầu tiên mình dạy bé có lẽ sẽ không cao siêu như một số ông bố bà mẹ bây giờ, chỉ đơn giản muốn nó hiểu thế nào là gia đình thôi, và nó phải luôn yêu, luôn tự hào về gia đình của nó – như mình bây giờ.

(Ảnh minh họa)

Nguồn: Facebook Lê Khôi

Theo Blog tử vi phong thủy

Gửi phản hồi