Tin tặc Trung Quốc và một cuộc tấn công thất bại vào hàng không Việt Nam

0
34
Bị tin tặc tấn công, sân bay phải ra thông báo bằng bảng viết tay (Ảnh Megafun)
Vâng! Đúng như thế. Một nạn khủng bố mới. Khủng bố ở tầm quốc tế. Không có danh từ nào chuẩn xác hơn để định danh cho bọn tội phạm quốc tế mới này. Và xét về sự tàn bạo và nguy hiểm, chúng còn dã man hơn cả IS. Vì sự tàn phá của chúng khủng khiếp hơn. Đó là bọn tin tặc từ Trung Quốc. Chúng đã phá huỷ toàn bộ mạng điều khiển của ta ở cả hai sân bay lớn Nội Bài và Tân Sơn Nhất. 
Khoảng 16h, tại sân bay Nội Bài, Tân Sơn Nhất, nhiều hành khách đang làm thủ tục hốt hoảng khi thấy các màn hình thông tin chuyến bay bất ngờ thay đổi. Trên màn hình hiển thị các thông tin kích động, xúc phạm Việt Nam và Philippines, xuyên tạc các nội dung về Biển Đông. Hệ thống phát thanh của sân bay cũng phát đi những thông điệp tương tự. 
Sau ít phút, những người phụ trách sân bay đã phải tắt toàn bộ hệ thống âm thanh, màn hình. Những năm chiến tranh, mù mịt bom đạn cũng không có chuyện như vậy.

Cảnh dồn ứ nhưng không mất trật tự ở sân bay Nội Bài khi có sự cố tin tặc tấn công (Ảnh Việt Dũng)

Cũng may bị tấn công bất ngờ, nhưng chúng ta đã đã xử lý rất tốt và không để xảy ra sự cố nào, dù cả hai sân bay, mật độ vận chuyển rất lớn, chỉ vài phút lại một chuyến máy bay hạ cánh và cất cánh, không có liên lạc, nguy hiểm vô cùng. Vậy mà chúng ta vẫn có được sự an toàn. Đó là điều kỳ diệu.
Là một nước láng giềng núi liền núi, sông liền sông, nhưng chúng ta cần phải hết sức cảnh giác vì luôn có những con người và nhóm người ở nước họ hằn học với dân tộc ta. Họ liên tục chống phá chúng ta không từ một thủ đoạn nào, kể cả những việc làm bần tiện nhất, như nắn sông biên giới để dòng nước ăn mòn đất sang phía ta, cho các thương lái lén lút đi bằng những con đường tiểu ngạch sang ta thu mua lá điều, rễ hồi, rồi móng trâu, đỉa, ốc bươu vàng, đặt bà con nhẹ dạ cả tin của ta thu gom, sản xuất rồi đột ngột biến mất để chúng ta phải gánh chịu những hậu quả vô cùng nặng nề. Rồi thuê bà con ta làm chè bẩn để thu mua. Bao nhiêu cũng thu mua với giá rất cao rồi trước mắt bạn bè quốc tế trong dịp Olympic Bắc Kinh, họ đốt chè của ta vì chè độc hại. Bằng việc làm bần tiện này, họ làm ngành chè chúng ta xiêu điêu. 
Rồi ở Biển Đông, họ bao vây, đâm chìm tàu thuyền của bà con ngư dân của ta, lại làm một việc vô cùng tàn bạo, trái với luật cứu nạn quốc tế, là ngăn cản không cho bà con ta và các cơ quan chức năng cứu những người bị nạn.
Bây giờ, nhóm tin tặc nước họ lại tấn công khủng bố chúng ta bằng mạng truyền thông. Và mục tiêu lại là hai sân bay lớn, nơi hàng triệu hành khách qua lại mỗi ngày. Trong đó có rất nhiều hành khách quốc tế.
Đây là một tội ác!
Cũng may cho chúng ta, theo Thứ trưởng Giao thông Vận tải Nguyễn Nhật, tin tặc chỉ xâm nhập được vào giao diện màn hình hiển thị các thông tin về chuyến bay của Vietnam Airlines tại sân bay Nội Bài và Tân Sơn Nhất, không xâm nhập hệ thống tra cứu, đặt vé. Hệ thống điều hành bay, an ninh của các sân bay vẫn hoạt động bình thường.
Tuyệt vời những người dân chúng ta. Trong hoạn nạn, khó khăn, người dân bao giờ cũng có những ứng xử tuyệt đẹp, vẫn luôn là thế tựa, là bức trường thành bảo vệ đất nước này.

Nhóm tin tặc 1937cn đã tấn công vào hệ thống thông tin của sân bay  (Ảnh thanhnienonline)

Ta hãy nghe anh Hoàng Minh Trí, một hành khách của chuyến bay kể về sự cố này: “Tôi vừa trở về sân bay Nội Bài sau một chuyến bay dài từ TP. HCM. Chuyến bay dài hơn thường lệ, bởi một cuộc tấn công điện tử thực hiện vào hạ tầng hàng không Việt Nam, một cuộc tấn công chưa từng có. Chúng tôi ra sân bay từ 17h. 
Giao thông trước sân bay Tân Sơn Nhất kẹt cứng. Bước vào sân bay, đông nghẹt người vì nhiều chuyến ùn tắc. Không còn thông báo điện tử, tất cả đều phải thông báo bằng giấy in. Tôi đứng xếp hàng trong hàng người bất tận, đến tận gần 19h mới đến quầy làm thủ tục, dù theo lịch là 19h đã bay. 
Hệ thống máy tính không hoạt động, thủ tục làm bằng tay. Thứ tự các chuyến bay và cổng ra tàu bay thay đổi liên tục và chỉ được thông báo qua loa phóng thanh. Bởi ngay cả hệ thống loa sân bay cũng đã bị tấn công. 
Và trong khung cảnh tưởng như sẽ vô cùng hỗn loạn ấy, lại là một sự trật tự đáng ngạc nhiên. Gần như không ai phàn nàn. Tất cả mọi người đều xếp hàng trật tự. Không thấy sự vội vàng chen lấn như ngày thường. Mọi người nhường nhịn và thông cảm cho nhau lẫn cho hãng hàng không”. 
Cũng theo lời anh Trí, khi anh vào phòng chờ, không còn một chỗ ngồi. Hành khách ngồi la liệt dưới đất, “trong một khung cảnh tôi chưa từng chứng kiến ở đâu trên thế giới. Trong phòng lounge cũng không còn chỗ ngồi. Nhưng sự thông cảm và chia sẻ được duy trì đến tận phút cuối”.
Đó là điều lạ kỳ. Tôi cũng không ít lần thất vọng vì văn hoá cộng đồng của người Việt. Chỉ một dúm người cũng chen lấn nhau. Ở sân bay. ở bến xe. Kinh khiếp nhất là ở sân bay Oa-sinh-tơn, trong khi bạn bè quốc tế họ lặng lẽ xếp hàng, rất văn minh và lịch sự, trong khi chỉ chừng hơn chục người Việt cũng chen lấn, gây ách tắc cục bộ. Mà đây lại là lớp người ưu tú, họ là những cán bộ đi công tác mà còn thế. Rất đáng xấu hổ. Chả trách giao thông chúng ta hỗn loạn là phải. 
Nhưng không. Không phải thế. Người Việt không thế. Cũng theo lời anh Hoàng Minh Trí: Trong phòng lounge dành cho thương gia, ngày thường, sự riêng tư vô cùng được tôn trọng. Nhưng hôm qua, mọi người chia sẻ cho nhau từng chiếc ghế. 
Ngày thường, khách thương gia là những người vội vàng nhất, khó tính nhất. Nhưng hôm qua, anh chứng kiến những vị khách nhẹ nhàng nói chuyện với tiếp viên, nhờ nhắc giờ lên máy bay, còn cẩn thận dặn lại sợ tiếp viên sốt ruột: "Chị chỉ nhờ vậy thôi, không giục đâu". 

 Người dân kiên nhẫn xếp hàng chờ đến lượt làm thủ tục (Ảnh Tuổi trẻ)

Tuyệt không có sự cáu gắt hay giục giã, mọi người ngồi trò chuyện với nhau, chia sẻ tin tức. Tất cả đều biết rằng mình đang là nạn nhân của một cuộc tấn công. Một cuộc tấn công không báo trước. Và không ai bảo ai, tất cả quyết định rằng họ sẽ cùng đoàn kết và hỗ trợ nhau dù chỉ bằng sự im lặng.
Cũng theo anh Trí, đây là lần thứ 2 anh chứng kiến một khung cảnh mà tưởng như sẽ có sự hỗn loạn, cuối cùng lại chỉ thấy sự đoàn kết và sẻ chia. Còn nhớ dạo lụt lội năm nào, anh vào Minh Hóa, Quảng Bình để đưa hàng cứu trợ cho một xã chịu thiệt hại nặng nề nhất sau lũ. Ngập cả xã, ngập qua cả cột điện, xã gần như bị cô lập. 
Khi chiếc xe đến, mọi người ùa ra chờ nhận gạo và thuốc lọc nước. Mọi người đã vô cùng mệt mỏi vì bão lũ rồi, và tôi ở trên xe, thấp thỏm lo sợ về một sự hỗn loạn. Nhưng không, mọi người xếp hàng ngay ngắn, đẩy những đứa trẻ lên trước. Những gói quà được trao lần lượt. Cho đến khi hết hàng, vẫn còn nhiều người đứng chờ nhưng chưa được nhận. Không một ai phàn nàn. Mọi người vui vẻ, tự an ủi, rồi ra về.
Hàng ngày, chúng ta phải nghe rất nhiều lời phàn nàn về ý thức của người Việt. Sân bay, bến tàu sẽ là nơi dễ nhìn thấy những câu chuyện như thế nhất. Nào là chen lấn khi xếp hàng, nào là tranh cãi quanh thái độ phục vụ, từ lời ăn tiếng nói đến cung cách ứng xử, chỗ nào cũng thấy "người Việt xấu xí". Ngày thường, một chuyến bay bị hoãn, một thông báo không chính xác, sẽ nhận không biết bao nhiêu nhiếc móc to tiếng.
Nhưng trước một cuộc tấn công tin học từ ngoại bang, anh chỉ nhìn thấy hình ảnh của một dân tộc đoàn kết. Một hành vi phá hoại, vốn chủ đích tạo ra sự hỗn loạn, lại đẩy mọi người xích gần lại với nhau. Chính hành vi của những kẻ tấn công khiến cho người Việt bộc lộ những đức tính tốt đẹp của mình: sự đoàn kết; sự sẻ chia. 
“Và tôi tin rằng những điều tôi đã chứng kiến ở Tân Sơn Nhất hôm vừa rồi không phải là cá biệt, bởi tôi đã nhìn thấy tinh thần ấy hơn một lần. Tôi biết, chứ không phải tin, rằng tinh thần dân tộc của chúng ta chưa bao giờ phai nhạt. 
Những kẻ tấn công chiều qua đã tắt đi được những màn hình điện tử vô tri ở sân bay Tân Sơn Nhất, nhưng vô tình, lại bật lên ý chí đoàn kết của những con người Việt Nam. Đó là một cuộc tấn công thất bại. Và đám đông tôi nhìn thấy, cho dù rất trật tự và nhẫn nại, lại cho thấy sẽ thật bất hạnh cho bất kỳ kẻ nào lăm le tấn công dân tộc này”, anh Trí chia sẻ.
Cám ơn anh Hoàng Minh Trí, một hành khách của chuyến bay đã cho chúng ta biết một sự thật để chúng ta vững tin hơn ở sức mạnh của dân tộc ta. Sức mạnh ấy không hề mai một mà vẫn luôn ngự trị. 
Có điều làm sao sử dụng được nó, phát huy được hết hiệu quả của nó trong công cuộc xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc, trong đó có chủ quyền biển đảo bất khả xâm phạm của chúng ta. Điều đó phụ thuộc vào tầm nhìn và tài năng của những người điều hành, quản lý đất nước.
Và chúng ta luôn hy vọng vào những điều tốt đẹp.
                                                         Trần Đăng Khoa
(Theo Tuổi Trẻ & Đời Sống)

Gửi phản hồi