Đừng về nhà chồng ở cữ nếu như không muốn bị trầm cảm sau sinh

0
105

Một bà mẹ trẻ sắp sinh con đầu lòng gửi tâm sự tới tòa soạn khi vợ chồng căng thẳng với nhau chỉ vì chuyện chọn nơi ở cữ sau sinh. Người chồng thì cứ khăng khăng phải về quê nội trong khi người mẹ trẻ lại muốn về ngoại để được mẹ đẻ chăm sóc.

Là người vừa trải qua giai đoạn mới sinh con và về sống ở quê chồng, một bà mẹ trẻ đã gửi những lời tâm sự về thời gian ở cữ của mình tới tòa soạn như một sự chia sẻ. Chúng tôi xin trích đăng nguyên văn lời tâm sự đó như một ý kiến cá nhân của bạn đọc:

 
“Chào các mẹ, mình mới sinh con được 7 tháng. 4 tháng đầu tiên, mình về quê ở cùng bố mẹ chồng trong khi chồng mình vẫn ở trên Hà Nội làm việc, thỉnh thoảng mới về thăm vợ. Đó là 1 quãng thời gian thật gian nan vất vả và đau khổ đủ đường. 
 
Hôm nay đọc được nỗi băn khoăn của bạn Ngọc Hà khi ngày sinh đến cận kề, mình xin chia sẻ những sự thật khủng khiếp mà mình đã trải qua mong bạn cân nhắc kỹ trước khi có quyết định cho mình nhé.
 
Về nhà chồng nghỉ sinh, mấy tháng đầu tiên hầu như đêm nào con mình cũng khóc từ đêm đến sáng. Mẹ chồng hình như thấy cháu khóc phải thức đêm nhiều nên đâm ra bực tức, trách móc mình đủ đường, nào là: con này không mát tay nuôi con, rồi nói tại mình sống ko có tâm, không đi chùa chiền nên con cái không được hưởng phúc; tại mình đau đẻ lâu quá nên em bé bị ngạt nên mới hay quấy, sao không xin đẻ mổ như con gái bà cho nhanh; tại sao về nhà chồng mấy tuần rồi mà không bao giờ bước chân vào phòng thờ thắp hương, đẩy cho bố chồng làm hết…

Lạy giời trong khi mình còn đau bê bết, người vẫn còn đang ra sản dịch, tức là cơ thể không trong sạch thì sao dám vào phòng thờ?.

 
Bị ảnh hưởng bởi những lời nói đó, mình tự hỏi không biết từ bé đến giờ mình đã làm điều ác gì mà con mình lại khóc thế này, rồi mình tự dằn vặt mình, tự đay nghiến bản thân mình không biết bao nhiêu lần. Không biết bao nhiêu đêm con khóc, mẹ cũng khóc từ đêm đến sáng vì những lời trách móc hững hờ của bà nội.
 
Công bằng mà nói thì bố mẹ chồng mình chăm sóc về việc ăn uống cho mình rất tốt, không bắt mình làm việc gì cả. Nhưng mỗi lần cháu ốm hay có vấn đề gì là lại lôi mình ra nói. Bà nội rất cổ hủ và toàn kiêng cữ quá mức, trời nắng chang chang mà đóng kín tất cả các cửa, không cho bật quạt cho em bé, mình cho con bú mà cả mẹ cả con mồ hôi nhễ nhại, người em bé lúc nào cũng ướt mồ hôi nên suốt ngày ốm. 
 
20 ngày tuổi con mình đã bị sổ mũi, gọi bác sĩ đến khám, họ cho em bé uống kháng sinh người lớn. Mình không cho uống, mẹ chồng bảo: "Gọi bác sĩ đến rồi lại không cho uống thuốc, mày hơn bác sĩ rồi, lần sau ốm đau thì đưa nhau lên Hà Nội".

Thế là đành cho con uống sau đó là con bị đi ngoài rồi táo bón luân phiên một tháng trời. Ông bà nội rồi cả em chồng bảo tại nó giống mẹ nó nên còi cọc ốm đau. 

 
Đừng về nhà chồng ở cữ nếu như không muốn bị trầm cảm sau sinh
 Nhiều khi mẹ khóc con khóc và mình chỉ muốn nghĩ đến cái chết chỉ vì sự hờ hững vô tình của ông bà nội  (Ảnh internet)
 
Có lần con mình vừa ho vừa đi ngoài, bố chồng mình còn chỉ thẳng vào mặt mình nói một câu mà có lẽ cả đời mình ko bao giờ quên được các mẹ ạ: "Tại cô tiết kiệm giống mẹ cô, hồi chửa không ăn uống bồi bổ nên giờ cháu tôi mới thế này. Tôi đã bảo rồi mà không nghe, lấy vợ xem tông lấy chồng xem giống!". 
 
Quá đau đớn không thể chịu đựng nổi, mình bật khóc trong khi mẹ chồng và em gái chồng vẫn dửng dưng như không. Và lúc đó, mình đã có ý định tự sát vì ý nghĩ rằng mình không nên sống nữa, mình không có ích cho ai cả, mình sinh con ra chỉ làm khổ nó mà thôi…
 
Mỗi lần con mình có vấn đề gì là cả nhà đổ tại mình. Con không béo ú như một số đứa trẻ khác thì đổ tại sữa mẹ nóng, con hay ốm vì bà kiêng khem quá mức thì bà đổ tại giống mẹ hệ miễn dịch kém, con rối loạn tiêu hóa vì kháng sinh thì đổ tại mẹ tham ăn nên không kiêng khem :"Cô không thương con cô, cô chỉ biết ăn uống cho sướng mồm cô thôi".

Chỉ tại cách đấy mấy bữa mình ăn đậu rán. Mà nào mình có hứng thú ăn uống gì đâu, bố mẹ chồng bắt mình 3 tháng 10 ngày không được ăn gì ngoài rau luộc và thịt thăn mình cũng cố ăn mặc dù chẳng có cảm giác ngon miệng gì cả.

 
Có người mẹ nào lại xui các con mình bỏ nhau trong khi cháu còn đỏ hỏn không hả các mẹ? Là mẹ chồng mình đấy! Chỉ vì đêm mình không đắp chăn cho con theo ý bà (làm sao có thể đắp chăn trong khi mùa hè trời nóng, phòng chỉ bật quạt số 2 chứ đâu có điều hòa).

Bà nói: "Giờ xã hội tân tiến rồi, đầy người nuôi con 1 mình, nếu cảm thấy ở với nhau không thoải mái thì bỏ nhau cũng được". Chồng mình ở trên Hà Nội đi làm cả tuần, vợ về quê sinh ra chứng đánh lô đề, mình nói với bố mẹ chồng mong ông bà góp ý thì bà bảo: "Thi thoảng nó đánh 500 một nghìn thì đã sao, cảm thấy không chịu được thì li dị đi"

 
Đó chỉ là một số ví dụ cho giai đoạn đau khổ nhất của cuộc đời mình. Khi mang thai, mình cứ tưởng sinh em bé ra sẽ là cả một niềm hạnh phúc ngập tràn trong niềm vui và sự chăm sóc của chồng mình, bố mẹ chồng mình…

Vậy mà thực tế lại hoàn toàn ngược lại, mình như rơi xuống vực thẳm của nỗi thất vọng, mệt mỏi. Mọi thứ chỉ chấm dứt và mình dần thấy ổn hơn từ khi đưa con lên Hà Nội.

 
Mình viết ra đây cho lòng nhẹ nhõm và mong các mẹ sắp sinh, nếu cảm thấy băn khoăn khi về nhà chồng thì hãy dừng lại, nếu bà thương cháu thì bà lên chăm cháu, còn không thì 2 vợ chồng chăm nhau và cùng chăm con còn hơn, có thể sẽ vất vả nhưng còn hơn là khủng hoảng về tinh thần như mình các mẹ ạ!

Cũng đừng nên nghĩ đến chuyện về ở nhà mẹ đẻ trong khi không muốn ở nhà chồng. Vì như thế chồng và bố mẹ chồng sẽ cho rằng mình coi thường đằng nội. Tốt hơn hết là vợ chồng hãy tự lực cánh sinh.

 
Còn về chi phí tốn kém thì cũng không hẳn đâu. Như mình về nhà chồng ở hàng tháng vẫn gửi tiền ông bà, rồi hàng tuần chồng phải vất vả đi đi về về hai nơi, tiền tàu xe tốn kém. Chồng ở lại đi làm sinh hoạt thất thường, cơm hành cháo chợ, đàn đúm bạn bè sinh hư người khiến mình cũng sốt ruột vô cùng.
 
Đó là những ý kiến của cá nhân mình. Nếu mẹ nào thấy không đồng tình có thể chia sẻ thêm.

Theo MASK

Gửi phản hồi