Cứ không vừa ý chồng lại lôi… mẹ tôi ra để so sánh với tôi

0
67

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

Vợ chồng tôi đến với nhau là do sự giới thiệu của hai bà mẹ. Chuyện mối lái ngày hôm nay kể nghe cũng buồn cười, nhưng là thật. Mẹ tôi và mẹ anh là bạn thân với nhau từ hồi đại học, sau mỗi người đi một ngả. Người vào Nam người ở Bắc.

Mãi gần đây mới gặp lại nhau. Hỏi chuyện con cái thì thấy mỗi người có một đứa, mà xem ra, theo ý hai bà thì rất hợp nhau. Thế là tổ chức gặp mặt hai gia đình, cũng là cho hai đứa xem mặt nhau. Lúc ấy, anh 28 còn tôi 26. Gặp nhau, thấy cũng có thiện cảm, quý mến, rồi dần dần yêu thật. Khỏi phải nói hai bà mẹ mừng vui đến thế nào. Con bà thành con tôi, con tôi thành con bà, cứ như có sắp đặt trước.

Chúng tôi làm đám cưới sau đó 6 tháng. Mọi việc tương đối suôn sẻ. Tôi chuyển vào trong Sài Gòn ở chung với gia đình chồng. Dù đã sống ở Sài Gòn nhiều năm, ít nhiều cũng ảnh hưởng lối sống phóng khoáng của người trong này nhưng gia đình chồng tôi vẫn giữ cái nề nếp đôi khi là phong kiến của miền Bắc.

Tôi làm kế toán ở một doanh nghiệp nhỏ, chồng tôi là giảng viên đại học. Cuộc sống nói chung không có gì phàn nàn. Bố mẹ chồng tôi rất yêu quý, thương con dâu. Tôi ngày ngày đi làm, tối về mẹ đã nấu cơm sẵn, chỉ việc ăn uống, dọn dẹp rồi đi ngủ. Một năm sau tôi sinh con. Là con gái đầu lòng. Cả nhà đều vui vẻ, phấn khởi.

Nhưng cũng từ lúc tôi sinh con, nhất là sau khi hết thời hạn nghỉ chế độ, phải quay lại làm việc thì mọi thứ bắt đầu rối tung lên. Mặc dù đã có bà nội giúp đỡ việc trông con, chăm con nhưng tôi vẫn rơi vào tình trạng vắt chân lên cổ. Cũng từ đây, vợ chồng bắt đầu có chuyện.

Chồng tôi, như đã nói, là giảng viên đại học. Tính anh chỉn chu, cẩn thận, mực thước, ngăn nắp gọn gàng. Đúng thời điểm đó thì công ty mở rộng thêm ngành kinh doanh, tôi bận kinh khủng. Trưa nào cũng gần 12 giờ mới phi xe máy hơn chục km về nhà cho con bú.

Tôi không có nhiều sữa nên không vắt vào bình dự trữ được nên trưa nào cũng phải về. Cho con ăn xong, quáng quàng ăn bát cơm rồi lại đến công ty. Chiều muộn mới về, có hôm tắc đường tối mịt mới về đến nhà. Con bé nhà tôi lại không chịu ăn sữa ngoài, phải cho ăn dặm sớm, cả bà, cả mẹ đều rất thương mà không biết làm thế nào.

Khi về nhà, việc đầu tiên là cho con ăn, rồi mẹ mới lo đến những việc khác. Thú thật là mệt mỏi kinh khủng, tôi cũng sao nhãng việc dọn dẹp phòng ốc nhà cửa, sao nhãng cả việc chăm sóc bản thân.

Cứ không vừa ý chồng lại lôi… mẹ tôi ra để so sánh với tôi

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Mải bù đầu chăm con mà tôi sao nhãng việc dọn dẹp phòng ốc và chăm sóc bản thân (Ảnh minh họa)

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Chồng tôi bộc lộ sự khó chịu ra mặt, đi ra đi vào lủng bủng. Anh không bao giờ nói to, vì nói to thì mẹ anh sẽ nghe thấy, thế nào bà cũng mắng. Tối đến, mệt rã rời, ôm con nằm lăn ra đống chăn gối vừa cho con bú vừa lơ mơ ngủ. Anh đi ra đi vào, đá thúng đụng nia, kêu chỗ này đầy bụi, chỗ kia quần áo như mớ giẻ lau nhà.

Rồi thì anh vứt túi đi làm của tôi, quăng điện thoại của tôi, ném tã lót của con cứ lung tung cả lên. Tôi mấy hôm đầu mệt quá, mặc kệ, cứ ngủ cái đã. Nhưng vài hôm sau thì anh cho rằng tôi coi thường anh, tôi trơ lì, anh dựng cả tôi dậy, mở cửa tủ quần áo cho tôi xem, lôi tôi đến trước bàn trang điểm, lật đệm, lật gối…

Anh bảo thế này: “Anh thất vọng về em quá mức. Mẹ em được mười phần thì em không được một phần. Anh nói thật, vì anh quá quý mến mẹ em, ngưỡng mộ mẹ em mà anh mới gặp em, rồi yêu em đấy. Không ngờ em chẳng giống mẹ tí nào!”.  

Tôi đần cả người ra. Công nhận mẹ tôi là người phụ nữ vừa đẹp người lại đẹp nết, chu toàn mọi bề, không ai chê vào đâu được. Bà lại chịu khó tập thể dục, sinh hoạt điều độ nên rất trẻ so với tuổi. Ở bà hội tụ đủ mọi ưu điểm mà bất kì ai cũng ngưỡng mộ, yêu mến.

Chồng tôi chỉ vào ngực tôi: “Dạo này em có soi gương không? Vú vê thì thỗn thện, mặt mũi thì tái xanh tái xám, tóc tai lúc nào cũng bù xù. Em nghĩ, anh có thể đi cùng em ra đường, và tự hào giới thiệu với sinh viên của anh đây là vợ tôi không? Em làm gì thì làm cũng phải bố trí, sắp xếp, thu vén cho mọi thứ nó đâu vào đấy chứ. Mới có một đứa, mai kia đẻ hai đứa thì phân lên đến đầu à?”.

Tôi yếu ớt biện minh, lôi ra những lý do khiến cho tôi trở thành một người phụ nữ nhếch nhác trong mắt anh như hôm nay.

Anh bảo tôi bao biện: “Bao nhiêu người cũng làm mẹ, họ có như em đâu. Mẹ em đấy, hơn sáu mươi tuổi, ba đứa con, năm đứa cháu, có bao giờ thấy bà nhếch nhác không? Đấy là do tính cách. Các cụ nói núi sông dễ chuyển bản tính khó dời. Em chính là điển hình cho câu ấy. Lúc mới lấy nhau anh đã thấy không ổn rồi, nhắc nhở em khéo léo ý tứ thì em cũng chả buồn nhận ra. Hoặc là nhận ra nhưng cố tình lờ đi. Bây giờ anh ân hận vì đã không nghiêm khắc với em hơn…".

Tôi ù cả tai, toát cả mồ hôi. Mẹ chồng tôi nghe thấy có tiếng nói to, đập cửa gọi. Chồng tôi liền im tịt, giả vờ ngái ngủ bảo bọn con ngủ rồi. Lên giường, anh còn hằm hè bảo: “Đừng có mà mách mẹ đấy. Hơi tí mách mẹ là không xong đâu”.

Tôi thật chả hiểu chồng mình thuộc cái loại người gì. Hàng tháng nay, hễ về nhà, trước khi đi ngủ là tôi lại được chồng tôi mang mẹ tôi ra để so sánh. Ô hay, tôi là tôi, mẹ tôi là mẹ tôi chứ, làm gì có ai giống hệt nhau bao giờ.

st1:*{behavior:url(#ieooui) }

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Chuyên gia tâm lý Tâm An:

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

Xin chia sẻ với những vất vả mà bạn đang gặp phải. Các cụ ta từ xa xưa đã nói rằng, bận như nuôi con mọn là vì thế. Nên chuyện đầu bù tóc rối trong giai đoạn con nhỏ này cũng đã xảy ra với nhiều phụ nữ, chứ không chỉ riêng mình bạn. Tuy nhiên, không thể ỉ vào việc đó mà khiến cho hình ảnh của mình bê tha, bệ rạc được.

Với những muộn phiền mà bạn đang gặp phải, tôi cho rằng nó bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân. Ngay từ những dòng đầu tiên trong thư, bạn đã đề cập là chuyện mai mối giữa hai bà mẹ vốn là bạn thân. Đặc biệt, mẹ bạn lại là một người phụ nữ khá hoàn hảo.

Điều ấy, đôi khi khiến cho cách nhìn nhận của hai bạn về nhau có phần mất tính khách quan. Hơn thế nữa, trong khoảng thời gian chỉ có 6 tháng, lại ở xa nhau, hai bạn tìm hiểu và tiến tới hôn nhân cũng không phải là quá dài. Cũng có thể vì thế mà tình yêu vốn đã mang màu hồng lại càng hồng hơn.

Khi về ở với nhau, thời gian đầu do tình cảm của hai bà mẹ, một phần quan hệ chưa va chạm nhiều nên vợ chồng chưa xảy ra vấn đề gì. Cuộc sống trong giai đoạn ấy có phần ảo nhiều hơn thực. Chỉ khi, các bạn đã sống với nhau được một thời gian dài, có con, đi làm, va chạm… thì hai người mới bắt đầu tỉnh ra và nhận thấy cuộc sống có phần không như mình nghĩ.

Anh chồng thì thấy cô vợ không lung linh như mẹ của cô ấy (điều mà anh ấy mong muốn) còn bạn thì thấy rằng chồng có nhiều tật xấu như cằn nhằn, không thông cảm và chia sẻ với vợ… Thực ra, đây mới là cuộc sống thực của hôn nhân. Mối quan hệ của hai bạn thì chưa tới mức phải bỏ nhau, chỉ có điều hai người phải học lại cách làm vợ làm chồng.

Về phía mình, bạn phải nhìn vào thực tế, tình yêu là tình yêu còn cuộc sống thì có rất nhiều thứ cần người phụ nữ phải nỗ lực. Những người phụ nữ khác cũng phải chịu ràng buộc bởi những mối quan hệ như thế thì mình cũng phải cân bằng làm sao cho cuộc sống không bị ảnh hưởng.

Lúc trước, tình yêu của hai bạn có 7-8 phần do tác động của hai bà mẹ, và 2-3 phần là tình yêu thực. Chính vì thế mà giờ đây, bạn cần phải nhân tình yêu thực lên. Vì tình cảm với cha mẹ, vì tình yêu với người bạn đời và vì cả trách nhiệm với con cái mà bạn phải vượt qua những khó khăn đó một cách tốt nhất.


Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Vừa chăm sóc gia đình, vừa làm tốt việc cơ quan, lại luôn đẹp trong mắt chồng là bài toán không hề đơn giản với mỗi người phụ nữ (Ảnh minh họa)

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

st1:*{behavior:url(#ieooui) }

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Không có người phụ nữ Việt Nam nào thoát khỏi thử thách khi bước chân vào làm vợ, làm mẹ. Chỉ còn cách phải vượt qua những khó khăn ấy bằng cách sắp xếp làm sao cho hài hòa giữa công việc ở cơ quan và chu toàn việc nhà. Đó là bài toán muôn thuở của phụ nữ Việt Nam, chứ không có câu chuyện của riêng một người phụ nữ nào cả. Có những phụ nữ khéo léo, họ chăm chút để gia đình trở thành tổ ấm. Họ không có bí quyết giữ lửa đặc biệt nào cả, ngoài sự nỗ lực không ngừng.

Như bạn đã tâm sự, chồng bạn mong muốn vợ mình phải thu xếp việc nhà khéo, ăn vận đẹp đẽ, chăm sóc sức khỏe cho bản thân tốt hơn. Biết chồng mong muốn như thế thì bạn chỉ còn cách cố gắng hơn thôi.

Vừa phải chăm sóc gia đình, vừa phải làm tốt công việc ở cơ quan nhưng lại không được xấu đi, yếu đi. Đó là bài toán không hề đơn giản với bất cứ người phụ nữ nào. Cả tôi và bạn đều phải đối diện với khó khăn đó, chúng ta không có cách nào trốn tránh được và buộc phải đối diện với nó.

Tuy nhiên, bạn đừng coi đó là áp lực mà hãy nghĩ rằng mình làm vậy là vì tình yêu với chồng, con, bạn sẽ thấy cuộc sống vô cùng nhẹ nhàng. Tôi tin rằng bạn có đủ dũng khí để vượt qua những khó khăn này.

Qua đây, tôi cũng có lời nhắn nhủ với những anh chồng đang ở hoàn cảnh tương tự như chồng bạn. Sương mù lãng mạn của tình yêu sẽ không thể duy trì được mãi. Lúc này, bằng tình cảm kính trọng với mẹ vợ, anh hãy bắt đầu bằng việc nói thực với vợ những khuyết điểm và cùng cô ấy khắc phục dần những nhược điểm hiện có.

Đồng thời, các anh hãy cùng vợ san sẻ việc nhà, chăm sóc con cái. Chỉ có vậy, không khí gia đình mới nhẹ nhàng và hạnh phúc mới tới. Chúc gia đình bạn vượt qua được những khó khăn ban đầu để luôn hạnh phúc!

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Theo Báo Người Giữ Lửa

Gửi phản hồi