Nhà thơ Văn Công Hùng: “Người mẹ ác độc ấy sau này còn dám nhìn vào mắt con?”

0
51
Hôm nay, cháu bé Dương Minh Phát (11 ngày tuổi) bị một người đàn bà dùng dao bầu chọc tiết lợn đâm ngập vào não, sâu đến 11 cm, với sự thần kỳ của y học, sự thần kỳ của lòng dũng cảm và sức chịu đựng, sự thần kỳ của tình yêu, sự thần kỳ của tất cả sự thần kỳ… đã được xuất viện, về với ba mẹ trong sự hân hoan vui mừng, trong cả nước mắt và nụ cười, của rất nhiều người quen và không quen.
 
Nhà thơ Văn Công Hùng: Người mẹ ác độc ấy sau này còn dám nhìn vào mắt con?
Bé Dương Minh Phát đã hồi phục thần kỳ
Cùng khi ấy thì cháu Nguyễn Thị Kim L. (12 tuổi), đang quằn quại trong những cơn đau, sự sống đang chấp chới giữa hai bờ sinh tử. Cháu bị bỏng rất nặng, gần như toàn thân vì bị đốt. Đốt bằng xăng, nguyên một lít xăng hắt vào người rồi châm lửa đốt. Cả người cháu bùng như một ngọn đuốc. 

Người đốt cháu, kinh khủng thay, lại là mẹ cháu, bà Trương Thị Quy.

Nhà thơ Văn Công Hùng: Người mẹ ác độc ấy sau này còn dám nhìn vào mắt con?
Bé Nguyễn Thị Kim L. bị bỏng toàn thân 61%
 
Tất nhiên đây là một gia đình nghèo, rất nghèo. Người đàn ông trụ cột gia đình đã mất. Bé L. đã phải nghỉ học để đi bán vé số mấy năm nay. Nguyên cái chuyện một đứa bé chưa đầy mười tuổi đã phải nghỉ học để đi bán vé số đã là một bi kịch rồi, một nỗi đau của chúng ta rồi.

Hàng ngày chúng ta vẫn hay gặp những đứa bé đi bán vé số, nhưng đa phần trong ấy là học sinh, học một buổi một buổi đi bán vé số lấy tiền học. Đấy cũng đã là nỗi đau rồi. Nên nghỉ học hoàn toàn để đi bán vé số càng là nỗi đau cứa vào ta.

Và chúng ta có thể thông cảm phần nào cho người mẹ, chắc vì không còn con đường nào khác nên đành cắn răng cho con nghỉ học để bán vé số kiếm sống từ khi cháu chưa đầy 10 tuổi, khi con nhà người khác còn đang phải dỗ dành từng li từng tí. Trách người mẹ và chúng ta thấy có trách nhiệm của chính quyền nơi mẹ con cháu sống nữa. Họ đã làm gì, đã quan tâm thế nào mà để cháu phải nghỉ học đi bán vé số?
 

Đến khi, chỉ vì thiếu mấy trăm ngàn, mà người mẹ, mẹ đẻ nhé, mua xăng, chủ động đi mua xăng chứ không phải xăng có sẵn trong nhà, đi mua tức là đã có dự định, đã suy tính kỹ. Cháu bé vừa về, sau vài câu hỏi, hất cả lít xăng vào người cháu rồi châm lửa. Không cần kể nữa, bởi ai cũng hình dung xăng gặp lửa sẽ như thế nào?
 
Các cụ có câu: "Hổ dữ cũng không ăn thịt con". Chúng ta cũng chứng kiến các loại động vật khác, từ chó, mèo, khỉ, gà vịt ngan ngỗng, trâu, bò… bảo vệ con như thế nào? Còn ở đây, một người mẹ, đứt ruột đẻ ra con, nuôi đến 12 năm, dẫu là nuôi bé như trong tù ngục, không được đi học, phải lê la bán vé số, nhưng vẫn là con mình, là giọt máu của mình, là một phần xương thịt của mình, thậm chí hơn thế –  bởi rất nhiều bà mẹ, hay chính xác là tuyệt đại đa số các bà mẹ, khi gặp tình huống cần thiết nào đó, đều sẵn sàng hy sinh thân mình để cứu con, không suy tính, không đắn đo –  tự tay đốt con mình. Nhưng bà Quy lại lạnh lùng châm lửa xong rồi bỏ đi, mặc kệ con giãy giụa giữa đống lửa ngùn ngụt…
 
Cũng như thế, trong xã hội hiện nay, rất nhiều người vẫn lặng thầm hy sinh, làm những công việc từ thiện cho các bé, từ những việc cụ thể cho một bé, đến cả phong trào rộng lớn cho hàng vạn bé, hàng triệu con người, tất cả đều từ tình thương, từ lòng trắc ẩn, từ đức hy sinh của con người với con người…
Thế mà, một người mẹ lại nỡ đốt con mình. Mà là đốt cho chết.
 
Nhà thơ Văn Công Hùng: Người mẹ ác độc ấy sau này còn dám nhìn vào mắt con?
Nhà thơ Văn Công Hùng
 
Chúng ta cũng có thể du di cho bà mẹ này một tí, ấy là có thể chị cũng khổ quá. Quá khổ dễ khiến cho con người mất phần người đi, chỉ còn phần con ngự trị. Nhưng như đã nói, đến con vật cũng còn quý con thế cơ mà. Phần con của chị có thể là cái phần con hung hãn nhất. Và cũng vì quá khổ nên chị thấy cái con số mấy trăm ngàn mà cháu bé đánh mất (hay tiêu mất) nó lớn quá. Và trong cái cơn mù mịt tăm tối ấy, chị đã làm điều ác hơn cả thú dữ, hay chính xác là thú dữ cũng không làm.
 
Tất nhiên là, bây giờ chị đang ân hận. Bởi nếu không ân hận chị đã hoàn toàn là một con thú hoang. Nhưng chị vẫn còn là người. Vấn đề là sự ân hận ấy giờ đã quá muộn. Cháu L. đang mấp mé ở cửa sinh tử. Mà nếu trời thương cháu, cháu được sống, thì cháu cũng sẽ không bao giờ được như cháu Phát đã nhắc ở đầu bài. Cháu Phát có tình yêu vô bờ bến của cả bố và mẹ, và từ đấy của cả cộng đồng. Còn cháu L., chắc chắn vết thương này không bao giờ liền sẹo. Và bản thân người đàn bà này cũng sẽ không bao giờ dám nhìn vào mắt con, nếu mai này cháu còn gặp lại mẹ.
 
Không ai có thể tin rằng có một người đàn bà dám cầm một con dao chọc tiết lợn đâm ngập vào đầu cháu bé sơ sinh mười một ngày tuổi nếu như chuyện ấy không xảy ra như vừa rồi. Và lại càng không ai có thể tin một người mẹ dám cầm cả can xăng đổ vào người con gái mình rồi châm lửa đốt. Nhưng chuyện ấy cũng đã xảy ra. Hóa ra dưới gầm trời này, mọi chuyện đều có thể xảy ra, dẫu đấy là những chuyện kinh hoàng nhất, những chuyện không ai có thể nghĩ tới, bởi trí tưởng tượng của con người, có phong phú đến đâu, cũng không thể có những chuyện ấy. Thế mà rồi có. Thế mà rồi nó xảy ra trong sự bất ngờ và kinh hoàng của tất cả mọi người.
 
Làm sao để những chuyện ấy không xảy ra, không thể xảy ra, không bao giờ được tiếp diễn. Câu hỏi ấy treo lơ lửng trước chúng ta, vừa đau đớn vừa nhắc chúng ta cảnh giác.
 
Con người, thì ra, trong tận cùng ngóc ngách tâm hồn, vẫn có những điểm đen khốn nạn. Làm sao để những điểm đen ấy mãi mãi ngủ quên, mãi mãi bị lãng quên, để con người mãi mãi sống trong yên bình và hạnh phúc?
 
Tôi vẫn tin ở phần tốt đẹp của con người. Vẫn tin, tất cả các bà mẹ đều vĩ đại và vị tha. Tất cả phụ nữ đều xinh đẹp, dịu dàng, tốt bụng và thấm đẫm đức hy sinh…
Văn Công Hùng

Theo Báo Người Giữ Lửa

Gửi phản hồi