Tôi nhắm mắt mang thai hộ để có tiền cứu chồng qua cơn hoạn nạn

0
43

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

Năm ấy, tôi 26 tuổi, đã có một đứa con trai lên 3 tuổi, gia đình tuy khó khăn nhưng đang sống rất vui vẻ, hạnh phúc thì tai họa bất ngờ ập xuống. Chồng tôi bị tai nạn lao động, phải vào viện cấp cứu trong tình trạng thập tử nhất sinh. Đến giờ, khi nhớ về khoảnh khắc ấy tôi vẫn bủn rủn tay chân và sợ hãi.

Chồng vào viện, trong nhà không có một xu tiền tiết kiệm, cũng chẳng trông cậy được anh em vì cả 2 bên nội ngoại đều rất khó khăn. Tôi đánh liều cầm sổ đỏ ra ngân hàng thế chấp để lấy mấy chục triệu cứu chồng.

Vì chồng tôi là ca bệnh đặc biệt nên phải bố trí nằm ở phòng điều trị tích cực với nhiều máy móc hỗ trợ, mỗi ngày chi phí thuốc men và tiền phòng gần 3 triệu đồng, bởi anh không có bảo hiểm y tế, lại điều trị toàn bằng thuốc ngoại.  Nên số tiền tôi mang theo chẳng thấm tháp vào đâu.

Những ngày chăm chồng ở bệnh viện, tôi cố gắng tiết kiệm, dè xẻn đến từng đồng bạc lẻ, cơm ăn tôi cũng xin của hội từ thiện. Rồi tôi gặp một người môi giới trong bệnh viện, họ biết hoàn cảnh khó khăn của tôi liền mách tôi việc có một gia đình đang tìm người mang thai hộ, nói nôm na là đẻ thuê. Họ sẽ trả 200 triệu đồng cho việc đẻ thành công và còn thưởng thêm nếu đứa trẻ sinh ra là con trai. Nhưng tiêu chuẩn của họ khắt khe lắm.

Thật sự, ai ở hoàn cảnh của tôi khi ấy mới hiểu được đồng tiền có sức mạnh lớn đến thế nào, tôi cần tiền đến cùng cực. Tôi đành nhắm mắt thử liều, đúng là vòng tuyển chọn của gia đình họ khó khăn thật, may mắn tôi đáp ứng được mọi yêu cầu của họ.

Sau khi trải qua hàng loạt những khám xét, tôi được vợ chồng họ sắp xếp để “gần gũi” người chồng. May mắn, tôi đã đậu thai sau đó. Nhờ một nửa tiền họ trao trước đã giúp chồng tôi tiếp tục được điều trị. Họ hẹn khi biết giới tính đứa bé là con trai họ sẽ đưa thêm cho tôi 100 triệu nữa.

Tôi nhắm mắt mang thai hộ để có tiền cứu chồng qua cơn hoạn nạn

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Vì muốn giữ tính mạng cho chồng, tôi đã làm một việc mà đến bây giờ tôi vẫn còn cảm thấy có lỗi và day dứt

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

Tôi ở trong bệnh viện chăm chồng đến lúc cái thai được ba tháng, khi đã siêu âm biết chắc là con trai, tôi nhận thêm 100 triệu đồng của họ, rồi gửi lại cho người nhà chăm sóc chồng tôi giúp. Tôi nói dối anh và mọi người rằng phải theo bạn sang xuất khẩu lao động ở Trung Quốc để trả nợ tiền chữa bệnh.

Đó là quãng thời gian hơn một năm tôi phải nuốt nước mắt xa chồng con. Tôi đã rất đau khổ, đó là sự đau đớn, tủi nhục mà nếu không vì mạng sống của chồng, tôi sẽ không bao giờ chấp nhận đánh đổi.

Ngày tôi hạ sinh “mẹ tròn tròn vuông”, họ yêu cầu tôi cho đứa trẻ bú sữa mẹ thêm vài tháng cho cứng cáp rồi trả thêm cho tôi 50 triệu đồng nữa. Chồng tôi điều trị đúng 6 tháng thì được trở về, anh vẫn đinh ninh tôi đi xuất khẩu lao động để lấy tiền chữa trị cho anh.

Tôi biết, chắc chắn trong suy nghĩ của chồng và người nhà sẽ có những nghi ngờ, nhưng tôi nghĩ nếu mọi người biết chuyện sẽ hiểu cho tôi, biết tôi đã phải rất day dứt lương tâm thế nào để cứu lấy chồng. Khi trở về nhà, việc đầu tiên là tôi ôm chồng, ôm con và khóc nức nở, bao nhiêu nhung nhớ, bao nhiêu tủi hờn, bao nhiêu ấm ức tan biến hết chỉ còn đọng lại những yêu thương.

Sau một thời gian ổn định việc nhà, tôi đã trở lại tìm gia đình mà tôi mang thai hộ nhưng họ đã biến mất. Thì ra nơi tôi từng ở cả quãng thời gian mang thai và sinh con chỉ là nhà họ thuê chứ không phải nhà chính của họ. Có lẽ họ sợ tôi quay lại tìm con nên đã tính toán đem đứa trẻ đi thật xa.

Tôi cũng dò hỏi những người hàng xóm và chủ nhà thuê thì được biết vợ chồng họ sống rất khép kín, ít giao tiếp nên không ai biết họ từ đâu đến. Mà ngẫm lại, tôi ở cùng họ từng ấy thời gian mà cũng không biết họ là ai.

Đây là bí mật của riêng tôi, một bí mật mà tôi đã chôn giấu rất lâu trong lòng, không thể nói cho ai. Giờ đây, gia đình tôi đã trải qua cơn khó khăn, tất cả là nhờ vào cái ngày tôi đã nhận mang thai hộ cho một gia đình giàu có, hiếm muộn ấy. Nhưng trong lòng tôi vẫn luôn trăn trở, không biết đứa con ngày ấy của tôi bây giờ ra sao, nó như thế nào rồi? Liệu đến hết kiếp này, tôi có còn cơ hội gặp lại con?

Còn chồng tôi, anh là người tốt, hiểu và yêu thương vợ rất nhiều. Nói dối chồng một chuyện tày trời như thế, trong lòng tôi luôn day dứt không yên. Tôi muốn nói hết với anh cho nhẹ lòng nhưng sợ những phản ứng mạnh mẽ từ anh sẽ làm tổ ấm đang yên bình của tôi tan vỡ. 

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Chuyên gia tâm lý Tâm An:

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

Đọc tâm sự của bạn, tôi rất cảm thông với sự hi sinh của bạn dành cho chồng và gia đình. Nhưng rõ ràng, bạn đáng thương và cũng đáng trách. Trước khi quyết định thực hiện việc đẻ thuê này, đáng lẽ bạn phải cân nhắc thật kỹ những thứ sẽ được và mất.

Một điều ai cũng rõ, từ khi mang thai đến sinh nở bất cứ khi nào người mẹ cũng có thể đối diện với rủi ro về sức khỏe. Và người phụ nữ nào, dù sắt đá hay vô tình đến mấy, sau khi trao đứa con mình đứt ruột sinh ra cho người khác cũng sẽ có những giây phút phải hối hận, dằn vặt vì việc làm của mình.

Bên cạnh đó, bản thân bạn cũng đã biết xã hội đang nhìn nhận những người phụ nữ đẻ thuê với ánh mắt ác cảm, vì tiền mà bán cả cốt nhục của mình, bán rẻ nhân phẩm… Nhưng có mấy ai thông cảm, thấu hiểu để biết rằng, đằng sau bản “hợp đồng” của bạn lại chứa đựng một câu chuyện bi kịch đầy nước mắt mà bạn là người phải gánh chịu.

Hiện tại, gia đình bạn vừa mới vượt qua giai đoạn khó khăn và ổn định cuộc sống hạnh phúc. Tôi nghĩ bạn nên để quá khứ ngủ yên một thời gian. Chồng bạn là người hiểu và yêu thương bạn rất nhiều. Vì vậy, trong cuộc sống hôn nhân sau này, bạn hãy cư xử sao cho trọn đạo làm vợ, làm dâu con, để chồng bạn luôn trân quý “người vợ tào khang” của mình.

Về lâu dài, để tránh phải ôm mối day dứt này trong lòng đến trọn đời, bạn có thể lựa thời điểm thích hợp để cho anh ấy biết sự thật. Tôi hy vọng trải qua những thăng trầm của cuộc sống hôn nhân, anh ấy sẽ hiểu, thông cảm rằng bạn đã hy sinh tất cả vì ai? Và tôi tin, người chồng của bạn sẽ tự biết phải ứng xử sao cho trọn nghĩa trọn tình với bạn. Chúc bạn bình an và gia đình luôn hạnh phúc.

 

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Theo Báo Người Giữ Lửa

Gửi phản hồi