Tình yêu thủy chung của người phụ nữ 40 năm thủ tiết thờ chồng chưa cưới

0
50

Mối tình vượt qua bom đạn chiến tranh

Cô giáo Hoàng Thị Trinh (xã Nam Cát, huyện Nam Đàn, Nghệ An) được người dân nơi đây biết đến là người phụ nữ hơn 40 năm thủ tiết với người chồng sắp cưới đã hy sinh ngoài mặt trận. 

Cô Trinh kể, hồi trẻ, cô có nhan sắc, lại được đi học hơn chúng bạn nên lọt vào mắt xanh của nhiều người, trong đó có chàng trai Hồ Đức Tín. “Hồi đó tui dại lắm, có biết chi mô, ưa anh Tín rồi mà không biết nói. Gặp anh là tui ngượng chín cả mặt. Mà anh Tín cũng lạ, con trai mà cũng không ngỏ lời chi hết. Mãi sau ni đi bộ đội viết thư về anh mới nói”, cô Trinh tâm sự.

Tình yêu thủy chung của người phụ nữ 40 năm thủ tiết thờ chồng chưa cưới

Cô giáo Hoàng Thị Trinh

Tháng 2/1965, Hồ Đức Tín lên đường nhập ngũ, thành người lính báo vụ, phụ trách đài vô tuyến 15W ở Khu trung tâm chiến trường Hướng Hóa, Quảng Trị. Sau mỗi lần hành quân hay chiến thắng giặc, ông Tín đều viết thư về cho cô. Cô giáo trường làng cũng đáp trả bằng những lá thư với lời động viên, chia sẻ, nặng nghĩa tình. Tình cảm của họ lớn dần qua từng trang thư trong mưa bom, bão đạn của chiến tranh ác liệt.

Đến năm 1969, trong một chuyến công tác qua vùng Nghệ An của đơn vị, ông Tín ghé về thăm nhà 3 ngày. Ngày ông về cũng là ngày cô được vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng. Tất bật với công việc, cô và người yêu chỉ có một ngày chủ nhật để dành cho nhau, cùng nhau đi chơi. “Tui và anh chỉ gặp nhau được có ngày chủ nhật hôm đó. Rồi hai người phải xa nhau. Còn lại thì chỉ gặp trên thư mà thôi”, cô Trinh nói trong nước mắt.

Tháng 4/1971, nhân chuyến công tác của người đồng đội Vũ Quang Cảnh, ông Tín đã nhờ bạn mang về món quà chiến trường cho người yêu. Đó là một bức thư, một tấm vải dù, một gói đường mơ, một tấm Huân chương chiến công hạng Ba.

Nhận được thư trong giờ lên lớp, nhưng cô Trinh không giấu nổi niềm vui và hồi hộp nên bóc ngay ra đọc. Bức thư ấy viết: "Tháng 5 hoặc tháng 6 anh được nghỉ phép. Nếu về được chúng ta cưới nhé? Anh cũng xin phép được bỏ qua những thủ tục dạm ngõ, bỏ trầu, ăn hỏi vì thời gian của người lính rất gấp gáp, ngắn ngủi. Hiểu và thông cảm cho anh em nhé!”. Trong thư gửi cha mẹ, ông cũng không quên dặn: “Thầy mẹ chuẩn bị cho con một con lợn và gạo nếp để con cưới Trinh”.

Từ ngày hôm đó, trái tim cô giáo làng lúc nào cũng vui mừng, phấp phỏng. Còn ông Tín cũng miệt mài tỉ mỉ với từng đường kim, mũi chỉ, dốc hết tâm huyết và tình yêu tự tay thêu đôi gối hạnh phúc cho đám cưới. Ông đã chuẩn bị đầy đủ nón, dép, khăn, áo… để chờ ngày đón cô dâu.

Ngày 30/4/1971, ông Tín lên báo cáo với chỉ huy xin cắt phép để về quê cưới vợ. Tối 1/5/1971, sau bữa cơm chiều để chia tay đồng đội trở về quê thì đơn vị ông Tín bị bom Mỹ đánh trúng. Ông Tín và hai đồng đội khác đã hy sinh. Thế nhưng tin tử trận của ông chưa được báo về địa phương.

Ở hậu phương, cô Trinh chờ hết tháng 5 rồi qua tháng 6, mà vẫn chưa thấy ông về làm đám cưới như đã hứa. Thư đi không biết bao nhiêu lá cũng chẳng có lấy một lá hồi âm. Cô Trinh kể: “Mãi đến đầu tháng 9 năm đó, một đồng đội của anh mới báo về cho tui và gia đình. Tui nhận được thư khi đang đứng lớp, mở ra đọc được mấy dòng thì ngất luôn không còn biết chi nữa”.

Tình yêu thủy chung của người phụ nữ 40 năm thủ tiết thờ chồng chưa cưới

Cô giáo Trinh và di ảnh người yêu chưa cưới

Nước mắt cạn dần sau bao đêm thức trắng vì nhớ người thương, cô gầy rộc đi như cành củi khô, da xanh xao như tàu lá chuối. Cũng từ đây, tuổi thanh xuân của cô Trinh cứ lặng lẽ trôi trong nỗi đau của hạnh phúc dở dang. Cô chỉ biết gửi tâm sự của mình vào những trang nhật ký nhòe đi vì nước mắt.

Nhật ký viết cho người đã khuất

Những cánh thư nối liền hai bờ thương nhớ của cô giáo hậu phương và chàng lính trẻ nơi chiến trường ác liệt được cô cất giữ cẩn thận và xem nó như những báu vật. “Hồi nớ cứ nhìn thấy tập thư là nước mắt tui lại chảy”, cô Trinh nói. Những ngày tháng sau đó, cứ rảnh là cô lấy thư ông Tín ra đọc lại và khóc.

Hết khóc, cô quay sang viết nhật ký. “Ngày đó, tui chỉ biết gửi tâm sự của mình qua những trang nhật ký. Không kể đêm ngày cứ mỗi lần nhớ anh là tui lại lôi ra viết. Hết cuốn này tới cuốn khác…”, cô Trinh tâm sự. Nhật ký cô viết: “Anh bảo về lúc tháng 5, tháng 6 sao anh đi mãi không thấy về. Em đợi ngày về làm dâu cha mẹ anh. Về với em Tín ơi”.

Viết chán, cô lại đọc thư và khóc. “Tui khóc đến mức cơ thể gầy lép như con mắm mòi. Ban đầu bố tui chỉ đi vô đi ra im lặng không nói năng chi. Nhưng sau đó thấy tui cứ ôm đống thư và nhật ký mà khóc ngày ni qua ngày khác, ông sợ tui chết mòn nên bắt tui phải đoạn tuyệt với anh Tín bằng cách phải đốt hết thư và nhật ký. Tui nói “dạ”, nhưng sau đó lén bố bỏ tất cả vào cái rương rồi gác lên trần nhà.

Nhưng tui chỉ quên được mấy hôm. Sau đó đi dạy về, tui lại ngước mắt lên trần nhà và khóc. Bố tui phát hiện và nói: “Con không đốt được thì để bố đốt”. Rứa là ông ôm cái rương ra sân, thắp hương van vái chi đó tui nghe không rõ rồi đốt hết cả”, cô Trinh vừa kể vừa gạt nước mắt.

Tình yêu thủy chung của người phụ nữ 40 năm thủ tiết thờ chồng chưa cưới

Cô Trinh lập bàn thờ, thờ người đã khuất và xem đó là chồng mình

Yếu đuối mãi rồi cũng có lúc cô dặn lòng mình phải mạnh mẽ lên mà sống. Sống không chỉ cho cô mà phải sống thay cho người chồng chưa cưới đã hy sinh. Nhật ký cô Trinh viết: “Đến hôm nay em phải mạnh mẽ thôi, nước mắt chẳng còn chảy dài trên má mà chảy ngược vào trong. Chiến tranh đã lấy đi anh. Nhưng em phải dặn lòng vững tâm lên để sống, để làm việc, để có thể ngẩng cao đầu mỗi khi sang ngôi nhà nơi đã từng có hình bóng anh, nơi mà em đã từng ước rằng mình sẽ là một người vợ, người con dâu tốt”.

Sau bận đó, cô thôi không còn khóc nữa, bắt đầu trở lại với cuộc sống bình thường nhưng cô lại có một quyết định gây sốc cho nhiều người. Cô tuyên bố với mọi người: “Cả đời ni tui là vợ anh Tín. Tui đã nói mà, anh Tín là chồng tui. Chồng tui mất thì tui thờ, nên tui sang xin phép bố mẹ, người thân của anh nhận tui làm con dâu.

Tui cũng xin đưa ảnh anh về lập bàn thờ ở nhà mình để hằng ngày lo hương khói cho anh. Lúc đầu bố, các em tui phản đối dữ lắm. Họ sợ tui làm thế sau này không ai lấy nữa. Nhưng tui đã nói rồi cả đời ni tui là vợ anh Tín thì còn lấy ai nữa. Lúc đó cả nhà hết ngồi lại đứng chỉ quanh quẩn quanh tui, người trong nhà thì động viên tui quên anh, kẻ ngoài thì nói tui điên tình. Bàn tới bàn lui không được dần dà mọi người chấp nhận chiều theo ý nguyện của tui”.

Cô Trinh nói: “Sau ngày anh mất, cũng có vài ba đám đến hỏi cưới tui. Nhưng tui luôn nhắc mình rằng tui là vợ anh Tín nên 40 năm ni có đám mô hỏi tui từ chối hết. Tui biết, tui không thương ai được nữa cũng như không ai có thể mang lại hạnh phúc cho tui mô. Anh Tín lấy hết tình yêu của tui rồi”.

Năm tháng trôi qua, cô giáo trường làng trẻ trung ngày nào giờ đã bước qua tuổi thất thập cổ lai hy, đầu điểm 2 thứ tóc. Từ sau ngày “chồng” hy sinh, cô nén đau thương và vùi mình trong cuộc sống đời thường với bộn bề lo toan, một mình ôm di ảnh người thương để sống. Tuy chọn cuộc sống hàng ngày lẻ bóng một mình nhưng chưa một lần cô hối hận.

Cô đã cất giữ những kỷ niệm về ông như cất giữ những báu vật. Nhìn lên bàn thờ còn mỗi bát nhanh, cô rơi lệ: “Kỷ vật duy nhất của anh mà tui còn giữ được là di ảnh thì năm ngoái cháy nhà, cháy luôn bàn thờ nên cũng hóa vàng mất rồi. Giờ chỉ còn mỗi bát nhang trơ trọi trên bàn thờ chung. Có lẽ anh muốn tui quên nên thiêu trụi hết đó”.

Ký ức về liệt sĩ Tín với quãng thời gian dù ngắn ngủi nhưng đủ để cô thấy mình mạnh mẽ hơn. Những lúc mệt mỏi, bi quan tưởng chừng gục ngã trước muôn vàn khó khăn, thử thách, chính kỷ niệm về tình yêu của người chưa một ngày làm chồng đã khiến cô không còn cô đơn mà rắn rỏi vượt qua.

Theo Báo Tuổi trẻ & Đời sống

Gửi phản hồi