Người đàn bà nung dao tự chặt đôi bàn tay vươn lên thành tỷ phú

0
64
Ngắm nhìn căn biệt thự hoành tráng trị giá vài tỷ đồng được xây dựng cách đây hơn chục năm, ở vùng ven thành phố Thái Bình, nếu như không phải người trong làng thì ít ai biết được đây là ngôi nhà do bà Trần Thị Hằng ở xã Hoàng Diệu, TP. Thái Bình, gây dựng lên từ đôi bàn tay thiếu rất nhiều ngón bởi nhiễm trùng máu. Gần 30 năm vật vã dưới tận cùng bể khổ, ở tuổi 70, bà mới được ngẩng mặt với đời. 
 
Người đàn bà nung dao tự chặt đôi bàn tay vươn lên thành tỷ phú
Căn biệt thự được xây dựng bởi đôi tay người đàn bà khổ
 
Nung đỏ con dao để chặt tay
 
Bà Hằng bảo, cả đời bà ngụp lặn trong đau khổ mà không khóc được. Mất bố từ sớm, nhưng bà luôn cố gắng học hành. Nửa ngày đi học, nửa ngày chăn trâu, cắt cỏ, phụ mẹ việc đồng áng, cứ thế cô bé Hằng thi đỗ hết trường Đại học Tài chính – Kế toán rồi học tiếp Đại học Kinh tế Quốc dân. Ra trường, nhờ nhanh nhẹn Hằng nhanh chóng được cử đi công tác ở phòng Kế toán tài vụ ở Tây Ninh. 
Tháng 5/1968, do yêu cầu công tác, bà trở ra miền Bắc làm ở Ty tài chính Hà Tây. Cuối năm 1972, khi bà đang quét dọn kho tàng thì máy bay Mỹ lao tới trút bom. Một mảnh bom cắt phăng mảng da đầu, một mảnh găm vào mông và một mảnh xuyên thủng bụng. Do sức khỏe mỗi ngày thêm sa sút nên cơ quan giải quyết cho bà về chế độ "một cục". 
Lấy chồng năm 1970 nhưng nhà chồng đến tấc đất cắm dùi cũng chẳng có. Hằng cố gắng làm lụng, chắt bóp rồi bao nhiêu vốn liếng dồn cả vào xây nên căn nhà để cả gia đình có chỗ trú mưa trú nắng. 3 năm chồng đi trại cải tạo vì tội ăn cắp, một mình Hằng vừa nuôi mẹ chồng vừa tiếp tế cho chồng. Nhưng đời trêu ngươi, vừa ra tù chồng lại dở thói trăng hoa cùng lúc với mấy người phụ nữ. 
Năm 1975, bà sinh Tú Anh trong tủi hờn nước mắt, bởi chồng đã bỏ đi theo gái. Gia đình chồng cũng hắt hủi, ghẻ lạnh. Không có tiền, không ai chăm sóc, đẻ xong, bà phải lần đến từng giường của những người bệnh khác để xin ăn từng mẩu bánh mì, từng miếng cơm thừa cho con có sữa bú.
 
Người đàn bà nung dao tự chặt đôi bàn tay vươn lên thành tỷ phú
Bà Hằng tự sự về cuộc đời đầy đau thương của mình
 
Bà lặng lẽ bế đứa con đỏ hỏn với nước mắt nhạt nhòa lang thang xin ăn từ Bắc Ninh đến Thái Bình. Về Thái Bình, đã cay đắng lại càng cay đắng hơn khi gần 10 năm trời mẹ con bà Hằng không được nhập hộ khẩu và không được chia ruộng đất. 
Bà Hằng nhớ lại: "Tôi ôm con về Thái Bình sống nhờ nhà mẹ. Nhưng mẹ tôi khi đó đang sống cùng người chị gái nên tôi không thể ở cùng được. Bà cắt cho tôi một khoảnh đất cuối vườn cho hai mẹ con làm nơi đi về. Hồi đó, tôi phải đóng bẹ chuối làm giường, căng áo tơi làm mái nhà. Trời nắng còn đỡ, chứ gặp phải trời mưa hai mẹ con ướt như chuột lột. Nhiều lúc tủi thân chỉ muốn chết quách đi cho hết cái nợ đời".
Nghĩ như vậy nhưng bà vẫn quyết tâm lắm. Ban ngày Hằng mang con trai đi cầm nợ để lấy chịu hàng đi bán, đêm về gánh nước thuê rồi lại kiêm cả nghề rửa xà lan thuê, gánh đất, gánh đá dựng nhà. Bàn tay vốn đã yếu đuối nay lại thêm nặn đất, đập đá cật lực rồi mò cua, bắt cá về làm thức ăn cho con đã khiến đôi bàn tay nhiễm trùng, sưng tấy. 
 
Không có một đồng để mua thuốc kháng sinh nên đôi bàn tay của bà cứ lở loét rồi hoại tử dần. "Nếu cứ để nguyên thì nó đau đớn khủng khiếp lắm, mà tôi thì sẽ chẳng làm gì được nữa. Không làm thì sao có gì cho con ăn. Thế nên tôi nghĩ ra một cách là nung đỏ con dao rồi đặt tay lên miếng gỗ chặt từng đốt bị hoại tử. Mỗi lần như thế đau đến lịm người đi". Lần lượt 10 ngón tay của bà đã mất bằng kiểu hành xác khủng khiếp. 
 
Người đàn bà nung dao tự chặt đôi bàn tay vươn lên thành tỷ phú
Những tài sản giá trị được gây dựng từ đôi tay tàn tật
 
Làm để cho chết…
 
Mất đôi bàn tay, những người đưa chuyện được phen đồn thổi Hằng mắc bệnh phong. Rồi cả xã hội xa lánh, kỳ thị hai mẹ con Hằng. Biệt danh “Hằng hủi” theo bà cũng từ đó. Nhiều lúc không chịu nổi dư luận, Hằng tìm đến cái chết để giải thoát nhưng ông trời không cho toại nguyện. Trở về cuộc sống, Hằng làm ngày làm đêm với suy nghĩ: “Làm để cho chết, nhưng ai ngờ càng làm càng thấy đáng sống”.
Từ lúc trong tay chẳng có lấy một đồng xu cắc bạc đi mua chịu lợn con về nuôi, Hằng dần có cả mấy trăm con lợn. Bà chia sẻ: “Lúc ấy chẳng có đồng xu nào ngoài đứa con. Tôi mua chịu được một con lợn nuôi nó bằng rau thừa ở chợ, nhặt về rửa sạch, thái nhỏ. Bán con đầu tiên tôi mua được 2 con, sau đó gột thành lợn nhỡ rồi bán con đó đi để nuôi con còn lại thành lợn tạ. Khi có lợn tạ tôi lại bán mua được 4 con, rồi dần là 8 con và cứ thế cho tới khi có được mấy trăm con. Lấy vốn gột vốn”.
Bà đấu thầu những mảnh ruộng thụt lầy để lấy đất trồng rau, nhặt nhạnh từng mảnh ruộng vụn vặt do người dân bỏ hoang để cày cuốc, trồng cấy. Ngày nào bà cũng làm việc luôn tay, luôn chân từ 4h sáng đến 12h đêm. 
Tú Anh tuy còn bé nhưng rất biết thương mẹ, đỡ được mẹ nhiều việc. Đêm xuống, khi đàn lợn đi ngủ, Tú Anh lại buộc cùi tay mẹ vào xe thồ rồi hai mẹ con đẩy xe ra bãi sông xã Đông Hòa chở đất về lấp ao. Mười mấy năm ròng rã như thế, bà đã lấp được mảnh vườn rộng đến 300m2. Trên mảnh vườn ấy đã mọc lên ngôi nhà ngói thấp lè tè, làm nơi trú nắng trú mưa của mẹ con bà và người mẹ già ốm yếu.
Việc nuôi cả trăm con lợn, cấy hơn mẫu lúa, chăm sóc ao cá, dường như vẫn nhàn nhã đối với người đàn bà  từng phải chịu bao năm “thử lửa” nên bà nghĩ ra chuyện đóng gạch. Từ tảng sáng đến nửa đêm bà làm việc quần quật bên đống đất. Đôi tay cụt ngón chai sần vục vào đất nhào nặn, lóc từng tảng nhồi vào khuôn, đập, đóng. Cùi tay thọc vào đất, gặp hòn đá, hòn sỏi, buốt đến tận xương.
 
Người đàn bà nung dao tự chặt đôi bàn tay vươn lên thành tỷ phú
Bà lao mình vào làm để cho chết, nhưng ai ngờ càng làm càng thấy đáng sống
 
Có lần, mây đen sầm sập kéo đến, trời đổ mưa tầm tã, cả vạn viên gạch mà bà nhào nặn mấy tháng trời bỗng chốc biến thành đống đất nát. Bà không buồn, không khóc mà tiếp tục nhào lại đất, đóng lại gạch. Gạch ra khuôn, phơi khô, bà bán luôn cho mấy chủ lò ở Kiến Xương.
Tổng cộng có 13 năm trời người đàn bà tật nguyền này liên tục nhào đất nặn gạch để bán. Bà cũng không nhớ là đã bán được bao nhiêu vạn gạch. Hễ cứ bán được mẻ gạch nào bà lại mua vàng bỏ vào hòm. Sau này, khi mở hòm ra bà tính tổng cộng được 25 cây vàng.

Nhưng càng làm càng thấy… đáng sống
 
Niềm vui lớn nhất đời bà là ngày Tú Anh đỗ Đại học Kinh tế quốc dân. Nhưng sóng gió tưởng đã qua, bỗng dưng lại ập tới. Năm thứ 2 đại học, Tú Anh bị bệnh thiếu ôxy não, sinh độc tố trong máu, phải bỏ học giữa chừng. Ròng rã năm trời, bao nhiêu tài sản tích cóp đã tan theo bước chân của hai mẹ con từ Bắc vào Nam.
 
Ngày Tú Anh khỏi bệnh cũng là ngày số nợ của bà lên đến 73 triệu đồng, một số tiền rất lớn vào thời điểm năm 1994. Bà lại trở về với máng lợn, với chiếc khuôn gạch và cái ao sâu.
Làm ăn thuận lợi nên bà nhanh chóng trả được nợ. Có vốn, bà vét ao, xây tường bao và thả ba ba. Tuy nhiên, một buổi sáng đầu năm 1997, đàn ba ba trị giá 200 triệu chết nổi lều phều.
Đàn lợn 65 con cũng chết sùi bọt mép mà bà Hằng chẳng hay biết kẻ ác tâm nào đã làm hại mình. Số tiền đầu tư mất trắng, bà lại trở thành con nợ. Người cho bà vay 43 triệu đồng đã “niêm phong” ngôi nhà và mẹ con bà lại bơ vơ, không nơi nương tựa.
Quyết không đầu hàng, mẹ con bà Hằng ra Quảng Ninh làm nghề buôn thúng bán mẹt. Tú Anh vừa đi lấy hàng giúp mẹ, vừa tranh thủ học lớp bồi dưỡng giám đốc. Do lanh lợi, hoạt bát nên chẳng mấy chốc bà đã kiếm đủ số tiền trả nợ và Tú Anh cũng hoàn thành khóa học. Bà đã lấy lại được nhà và lại lần nữa bắt đầu cuộc làm giàu từ đôi bàn tay trắng.
Từ đó, bà Hằng trở nên rất giàu có nhờ cái ao và đàn lợn. Tú Anh cũng đã lấy vợ, sinh con và thành lập công ty chuyên về diệt mối, xử lý, bảo quản lâm sản. Ngày đó, tuy khó khăn nhưng bà Hằng đã động viên con dâu đi học và thi đỗ Đại học Sư phạm Thái Nguyên. 
 
Người đàn bà nung dao tự chặt đôi bàn tay vươn lên thành tỷ phú
Bà Hằng bên cháu nội
Xây xong nhà vẫn còn nhiều vốn, bà Hằng quyết định lập trang trại. Cùng thời điểm đó, bà xoay ra buôn bán bất động sản và vàng. Và đến năm 2000, bà lại quyết định xây một ngôi biệt thự bề thế nhất nhì thành phố Thái Bình khi ấy.
Bà Hằng tâm sự: "Hồi đó, nếu thuê người thiết kế cũng phải mất tới năm chục triệu nên mẹ con tôi quyết định làm lấy. Nhưng bây giờ mọi người đến chơi vẫn nói nó không hề lạc hậu chút nào". Giờ con trai bà cũng đã là giám đốc của một công ty lớn ở Thái Bình.
Bà vẫn quan tâm tới gia cảnh nhà chồng cũ, vì thế bà và con trai tạo điều kiện cho con của chồng làm ở công ty, mỗi tháng trả 5 – 6 triệu đồng tiền lương, có đứa còn đòi cất nhà sinh sống, Tú Anh cũng sẵn sàng giúp đỡ.
Ở cái tuổi thất thập cổ lai hy, những gì mà bà Hằng đang có là niềm mơ ước của rất nhiều người. Ngay đến bản thân mình, nhiều lúc bà cũng không dám tin rằng sẽ có một ngày như ngày hôm nay. Giờ đây, khi không còn phải lo lắng về kinh tế nữa, bà Hằng lại tìm cách giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn.
Lúc rảnh rỗi, bà làm thơ, viết tự sự về cuộc đời mình và vui vầy bên con cháu. Đó là một cái kết có hậu cho một con người biết vươn lên, nhất quyết không đầu hàng số phận.

Theo TTTĐ

Gửi phản hồi