Chồng chưa một lần đánh nhưng tôi vẫn thấy đau như bị tra tấn

0
37

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Kính gửi: Anh Lê Hoàng,

Tôi đọc báo thấy người ta rất lên án việc bạo hành gia đình, nhất là khi chồng đánh vợ.

Nhưng trong gia đình tôi, chồng không đánh vợ bao giờ, tuy nhiên cảm giác đau cũng chả kém ai. Đó là anh ấy cứ về nhà là than mệt, than việc ở cơ quan nặng nhọc. Một lần, hai lần, hai chục lần tôi còn thương cảm nhưng đến 200 lần trong một năm thì khó chịu lắm, có cảm giác như cả nhà đang ăn bám một người làm việc, trong khi tôi cũng đi làm, chỉ khác là lương không bằng anh.

Chả hiểu đây có phải là một thứ bạo hành tinh thần hay không, nhưng rõ ràng tôi rất ức chế, sợ nhất gặp chồng mỗi khi anh ấy về nhà và luôn luôn có cảm giác tội lỗi mơ hồ. Anh Lê Hoàng xem có giải pháp gì không?

 

Đạo diễn Lê Hoàng:

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Chị Cúc Phương thân mến,

Câu chuyện của chị hoàn toàn chính xác và rất điển hình, tất nhiên, đó không phải là một điển hình cần nhân rộng. Đúng là xã hội hiện nay rất quan tâm tới vấn đề bạo hành gia đình, mọi phương tiện tuyên truyền đều lên án dữ dội. Tuy nhiên, với rất đông người, họ chỉ hiểu bạo lực gia đình là chồng đánh vợ, đánh bằng dụng cụ hoặc bằng tay chân.

Trên thực tế không hề đơn giản như vậy. Bạo lực gia đình thật ra rất tinh vi. Nó không chỉ là nắm đấm, mà còn là sự thờ ơ, sự lạnh lùng, sự bỏ mặc, sự áp đặt và sự như chị nói than mệt.

Tất cả mọi người đều biết, khi chúng ta than mệt với một ai, là muốn người đó biết ta đang không bình thường ta cần chăm sóc hoặc cần….đừng có động vào.

Khổ nỗi là những kẻ than mệt thường chỉ kêu mệt chứ chả tiết lộ làm sao hết mệt, khiến xung quanh lúng túng, chả hiểu xử sự ra sao cho phải phép. Nếu là người lạ, thiên hạ đều tìm cách… tránh xa cho yên chuyện.

Nhưng gia đình không phải nơi xa lạ. Gia đình muốn tồn tại, ai cũng hiểu cần yêu thương nhau, chăm sóc cho nhau. Nhưng chăm sóc mà người ta giận dỗi, người ta cáu thêm và người ta…không thèm đỡ mệt thì chăm sóc cũng vô phương. Thậm chí, ngay cả  mỗi lúc chồng mệt, vợ chăm sóc là khỏi nhưng một năm có 356 ngày thì mệt tới 365 lần cũng chả ai chịu cho nổi, phải không chị Cúc Phương?

Gia đình muốn tồn tại cần lắm sự yêu thương chia sẻ

Gia đình muốn tồn tại cần lắm sự yêu thương chia sẻ

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

 

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Trong cuộc sống hôm nay, nếu muốn mệt thì có muôn ngàn lý do để mệt, và một phụ nữ chân chính cũng như một đàn ông chân chính luôn phải biết cách mệt sao cho những người xung quanh khỏi mệt theo mình. Không còn nghi ngờ gì nữa, rõ ràng chồng chị là một chàng trai ích kỷ, coi thường vợ, tự cho mình cái quyền mệt mọi lúc mọi nơi và bắt vợ phải chịu đựng điều đó một cách hả hê.

Sự “tra tấn” tinh vi đó, Lê Hoàng chả biết dùng từ gì khác, là vô cùng dã man. Nó chả khác gì đánh đập nhưng không để lại thương tích, khiến vợ chả biết tố cáo ở đâu được. Nếu chị mang tâm sự này ra kể với ai đó, đa số họ sẽ rất ngạc nhiên và cho rằng kêu mệt là chuyện bình thường, sau đó họ sẽ khuyên chị chịu đựng, khuyên chị thông cảm với chồng. Còn nếu chị cứ khăng khăng phản kháng, có khi chị còn mang tiếng xấu nhiều hơn anh ấy.

Thật là oái oăm. Hoá ra có thể giết người ta bằng mệt chứ chả bằng vũ khí.

Theo Lê Hoàng, chị phải cương quyết trong vấn đề này, chị phải nói rõ với chồng quyền mệt là quyền của hai phía, và nếu như hai người còn trẻ mà anh cứ mệt một mình mãi như thế thì nên chia tay để anh ấy tự do mệt một mình, mệt cô đơn suốt đời để khỏi làm phiền người khác.

Tất nhiên, về phần mình, chị cũng phải nghiêm khắc kiểm điểm, xem vợ có sai sót gì, có lý do chính đáng gì để gây mệt cho chồng không, rồi mạnh dạn và dũng cảm sửa chữa. Cuộc đời của chúng ta ngắn lắm chị Cúc Phương ạ, và không lý do gì để nó diễn ra một cách mệt nhọc. Ngay cả khi nó mệt thật sự, cũng nên cố mỉm cười với nhau, như thế mới tốt, và mới hạnh phúc được.

Chúng ta không nên giấu sự mệt mỏi một cách vô thời hạn, càng không nên sống giả dối nhưng cũng chả cần để cái mệt bám theo mình suốt năm suốt tháng không có một lý do chính đáng gì.

Người ta có thể tra tấn nhau bằng sự mệt mỏi chứ chẳng phải bằng loại vũ khí nào

Người ta có thể tra tấn nhau bằng sự mệt mỏi chứ chẳng bằng loại vũ khí nào

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

 

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}

Sự mệt mỏi của mỗi cá nhân đều có hai nguyên nhân: Thể chất thì có thể sửa chữa được vì chỉ cần nghỉ ngơi, ăn uống hoặc tắm rửa là hết mệt, nhưng một khi tinh thần đã quyết mệt, muốn mệt và rắp tâm mệt thì chả có cách gì chạy chữa.

Nếu thực sự chị là vợ tốt và anh ấy là chồng tốt, chỉ cần về nhà nhìn thấy nhau là bao nhiêu mệt nhọc tan biến, đấy là điều có thật chứ không phải chỉ trong sách vở.

Với tính của chị hiện nay, khi chồng cứ mệt thường xuyên, mệt hết ngày này qua ngày khác, có lẽ trước sau gì chị cũng kiệt sức, thẳng cẳng đến ốm nặng mất thôi.

Vậy thì phải tranh thủ thời gian đi chị Cúc Phương ơi, khi chồng còn chưa mệt đến mức tận cùng, mau chóng có giải pháp mạnh mẽ và triệt để, tránh để xảy ra phút mệt mỏi cực điểm, khiến cả hai nhất là vợ, chả còn chịu nổi nữa, đến ra đi cũng không còn sức lực.

Lê Hoàng chúc cho chị còn khoẻ mạnh, còn chưa mệt theo chồng để tự lo cho mình, để có những phút giây tự do chọn mệt cho mình, không sống nhờ vào sự mệt của người khác, không phải mệt theo người khác, chị Cúc Phương nhé. Đọc thư này, nếu chị có mệt thì Lê Hoàng xin lỗi.

Theo Báo Người Giữ Lửa

Gửi phản hồi