Cặp vợ chồng 18 năm chạy chữa vô sinh nhưng chưa khi nào tắt lửa tình yêu

0
61

Những ngày qua, hình ảnh một người đàn ông "tay cầm bát bột, đầu đeo smartphone” để dỗ con ăn, đã lan truyền nhanh chóng trên các trang mạng xã hội. Hình ảnh này ngay lập tức đã nhận được hàng nghìn lượt "like" ủng hộ và thậm chí anh còn được mọi người phong tặng danh hiệu là “ông bố của năm” với kiểu chăm con đầy sáng tạo.

Nhưng ít ai biết được rằng, để có được một "cậu ấm" dễ thương như thế này, cặp vợ chồng anh Lê Xuân Lịch, chị Nguyễn Hồng Nhung (đường Trường Chinh, thành phố Tuyên Quang) đã phải trải qua 18 năm ròng chữa trị hiếm muộn. 
Chị Nhung kể, từ hồi lấy nhau tới nay, anh chưa bao giờ quên ngày sinh nhật của vợ và lần nào cũng tìm cách tổ chức lãng mạn để chị vui. "Anh ấy là người luôn biết quan tâm đến người khác, không chỉ với vợ. "Đang ăn cơm mà nhìn ra đường có ai gặp nạn hoặc đánh rơi bao gạo, đổ xe… anh đều đứng dậy chạy ra giúp hay khi lái xe mà gặp hòn đá hoặc hòn gạch ai đó làm rơi giữa đường, anh cũng xuống nhặt bỏ ra để tránh nguy hiểm cho người khác… Tôi trân trọng nhân cách của anh", người vợ kể. 
Cặp vợ chồng 18 năm chạy chữa vô sinh nhưng chưa khi nào tắt lửa tình yêu

Vợ chồng anh Lịch –  chị Nhung dù đã kết hôn 18 năm nhưng vẫn luôn quấn quýt bên nhau

Người phụ nữ 40 tuổi chia sẻ, suốt 18 năm chung sống, vợ chồng chị chưa từng cãi vã, còn chuyện hờn dỗi nhau thì gia đình nào cũng có, nhưng chỉ vài tiếng là làm lành, anh Lịch luôn là người nhường nhịn trước dù chị có sai.
"Có lẽ do mình may mắn gặp được người chồng tuyệt vời, chứ bản thân mình vụng về lắm. Vì vô sinh nên mình nhiều khi khó tính, ích kỷ, hay ghen linh tinh nhưng anh không hề chấp nhặt", chị Nhung bày tỏ. 
Chuyện vợ chồng chị không có con sau bao nhiều năm chung sống, ai cũng biết. Vì thế, vợ chồng anh không chỉ chịu những áp lực từ phía gia đình, mà ngoài xã hội cũng chẳng vừa, thậm chí vợ chồng anh bị nhiều người gièm pha, chế giễu là "điếc" hay "cá rô đực", có người thì mang con cháu ra hỏi: "Có thèm không?", thậm chí còn to nhỏ bàn tán này nọ như "cây khô không lộc, người độc không con"…
“Thời điểm đó chúng tôi chịu áp lực nhiều lắm nhưng lúc nào tôi cũng khuyên và an ủi vợ. Tôi thường nói với vợ: "Ai nói gì thì mặc kệ em ạ, chỉ cần mình yêu thương nhau là đủ rồi, anh tin vợ chồng mình sẽ có con chẳng sớm thì muộn”, anh Lịch tâm sự. 
Hành trình 18 năm ròng đi tìm hạnh phúc làm cha mẹ của cặp vợ chồng anh Lịch chị Nhung vô cùng gian nan nhưng điều đáng quý là anh chị chưa một lần có ý định buông tay nhau. Và cuối cùng, hành trình chữa trị hiếm muộn của họ đã cập bến bờ hạnh phúc khi vào ngày 5/11/2014, bé Quang Minh cất tiếng khóc chào đời.

Cặp vợ chồng 18 năm chạy chữa vô sinh nhưng chưa khi nào tắt lửa tình yêu
 Bé Quang Minh cất tiếng khóc chào đời vào ngày 5/11/2014
 Phóng viên đã có cuộc trò chuyện với anh Lê Xuân Lịch về hành trình 18 năm gian nan "tìm con" trong nước mắt và hiểu hơn về "tình vợ chồng" mà anh chị dành cho nhau trong hoàn cảnh khó khăn nhất.
– PV: Trước khi đi khám hiếm muộn, anh chị có từng thử đi khám ở đâu chưa?
Anh Lê Xuân Lịch: Trong khoảng hơn 2 năm mong chờ mà chưa một lần vợ tôi thụ thai, chúng tôi đã rất sốt ruột. Vì vậy vợ chồng tôi đã quyết định đi khám tại Bệnh viện tỉnh Tuyên Quang, nhưng mọi kết quả của bệnh viện tỉnh đều nói là chúng tôi bình thường và không có hướng điều trị gì hết.
– Bên cạnh việc thăm khám tại các bệnh viện Tây y, anh chị có tìm đến những phương pháp khác để hỗ trợ sinh sản không?
– Trong 18 năm, nếu nói về thuốc nam thì không kể hết bao nhiêu, không nói ngoa chứ chỉ riêng bã thuốc chắc cũng chất được cả nửa xe tải. Chỉ cần nghe thấy ở đâu nói có thầy lang nào chữa vô sinh hay là hai vợ chồng tôi lại hăng hái đi tìm lấy thuốc ngay, từ Thanh Hóa, Thái Nguyên, Sơn Tây, Hà Nội, Hòa Bình, còn tại địa phương thì có cả mấy chục thầy ở các huyện. Cuối cùng thì chỉ mất công, mất của mà không có kết quả gì.
Rồi lại đi cầu con ở chùa Hương, trên Chúa Tam Đảo, rồi đền Hùng nữa, còn các đền nhỏ thì cũng nhiều, đi tới đâu cũng cầu xin phù hộ. Cuối cùng là kết hợp cả tâm linh và khoa học vợ tôi đã thụ thai bằng phương pháp thụ tinh ống nghiệm.
– Anh chị có nhớ đã thực hiện bao nhiêu lần phương pháp thụ tinh ống nghiệm không và quá trình thực hiện thế nào?
–  Tôi còn nhớ, cuối năm 2001, vợ tôi vô tình bị đau bụng, sau khi siêu âm thì bác sĩ kết luận vợ tôi bị u nang buồng trứng và chỉ định đi tuyến trên (Hà Nội) mổ gấp. Lúc ấy, dù kinh tế cũng không có nhiều nhưng tôi vẫn muốn đi vào Bệnh viện Từ Dũ (TP.HCM) để khám nguyên nhân vô sinh luôn. 
Thật bất ngờ, sau khi khám tại Bệnh viện Từ Dũ, bác sĩ cho biết khối u nang đó là u thường phụ nữ nào sau kỳ kinh cũng có. Kết quả sau khi làm xét nghiệm tìm nguyên nhân vô sinh là vợ tôi bị tắc hai vòi trứng, còn tôi thì sức khỏe bình thường. Theo chỉ định của bác sĩ, vợ tôi phải mổ để thông vòi trứng. Nhưng sau mổ vẫn không thấy tin vui.
Năm 2003, vợ chồng tôi lại vào Bệnh viện Từ Dũ lần thứ hai để làm thụ tinh ống nghiệm nhưng cũng không thành công. Sau đó, nghe người mách một bác sĩ Đông y ở Mỹ Đình (Hà Nội) chữa vô sinh rất mát tay, hai vợ chồng cũng lần mò tìm đến song kết quả cũng không như ý. 
Đến năm 2013, dành dụm được ít tiền, vợ chồng tôi lại khăn gói xuống Bệnh viện Phụ sản Trung ương làm thụ tinh ống nghiệm tiếp song vẫn không đậu. Thấy 8 người cùng thực hiện hỗ trợ sinh sản với mình thì có tới 7 người đậu thai, vợ chồng tôi vẫn quyết tâm làm lại. Cho đến sau Tết 2014, chúng tôi xuống Thủ đô để thực hiện lần nữa và ông trời đã không phụ lòng người, con trai đã đến với chúng tôi. 
– Cảm xúc của anh chị khi biết tin có thai chắc chắn sẽ vô cùng đặc biệt?
– Tôi vẫn còn nhớ như in cái cảm giác ấy. Hôm đó sau khi được bác sĩ trao cho tờ kết quả xét nghiệm máu và lời chúc mừng, tôi mừng quá mà hai mắt cay xè. Cảm ơn bác sĩ xong, tôi phóng xe như bay về để khoe với vợ, trên đường đi về cái cảm giác khó tả lắm, tôi vừa phóng xe vừa khóc. Về tới nhà bước nhanh vào phòng vừa nhìn thấy vợ tôi thì tự nhiên tôi bật khóc thành tiếng. Thấy vậy vợ tôi mắt cũng bắt đầu đỏ hoe hỏi tôi: "Sao vậy anh, lại… hỏng rồi à?". Tôi vừa khóc, vừa cười nói: "Không, chúng mình thành công rồi em ạ" và hai vợ chồng ôm nhau khóc nức nở.
Cặp vợ chồng 18 năm chạy chữa vô sinh nhưng chưa khi nào tắt lửa tình yêu
Trải qua 18 năm chạy chữa hiếm muộn, giờ đây hạnh phúc gia đình anh chị cũng đã tròn đầy
 – 18 năm "lên rừng xuống biển" chữa hiếm muộn, chắc chắn anh chị đã tốn rất nhiều tiền?
– Suốt 18 năm đeo đuổi trên con đường tìm con cũng hết không ít tiền của, công sức, có những lúc cũng phải đi vay mượn thêm nữa. Nói thật ở vào hoàn cảnh hiếm muộn như chúng tôi mới hiểu được. Vì khao khát con nên cứ dành được chút tiền nào lại đi làm ống nghiệm ngay.
– Cuộc sống của anh chị chắc chắn sẽ thay đổi rất nhiều khi có thêm thành viên mới trong gia đình?
– Thay đổi nhiều lắm chứ. Từ khi vợ mang thai là cả hai vợ chồng đã bỏ bê công việc. Bây giờ đang khôi phục lại công việc làm ăn, đã khó khăn nay còn khó khăn hơn. Có con rồi cả nhà lúc nào cũng bận rộn với cháu suốt ngày nhưng mà vui lắm. Đi đâu cũng mong mau về với con thôi.
– Anh chị dự định khi nào sẽ sinh con thứ 2?
– Chắc là cũng vài ba năm nữa nếu có điều kiện chúng tôi cũng cố gắng có thêm một bé nữa đấy.
– Xin cảm ơn anh chị về cuộc trò chuyện xúc động này và chúc gia đình anh luôn hạnh phúc!

Theo TTTĐ

Gửi phản hồi