Suýt ngoại tình với chị dâu, tôi mặc cảm tội lỗi với người anh tử tế

0
61

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, gió Lào và cát trắng. Nhà tôi có hai anh em trai, anh trai hơn tôi 7 tuổi. Thấm thía được cái nghèo khổ nơi vùng quê “chó ăn đá gà ăn sỏi”, bố mẹ luôn động viên anh em tôi phải cố gắng học tốt để có cơ hội thoát cảnh chân lấm tay bùn như bố mẹ. Và bằng sự nỗ lực quyết tâm của mình, anh em tôi đã bảo ban nhau học hành thành đạt rồi có công việc ổn định tại TP. Vũng Tàu.

Anh trai tôi sau khi ra trường vào làm kỹ sư cho công ty dầu khí và kết hôn với một cô gái quê Quảng Ngãi, làm kế toán xí nghiệp may gần công ty của anh. Hiện tại, anh chị đã có một bé trai 4 tuổi. Còn tôi cũng mới lập gia đình đầu năm và chưa có em bé. Vì lập nghiệp xa nhà nên anh em tôi càng quan tâm, chia sẻ và bảo bọc nhau nhiều hơn. Tuy chưa có điều kiện mua đất xây nhà riêng, hai anh em phải đi thuê nhà ở nhưng vào những dịp cuối tuần hay những ngày nghỉ lễ, vợ chồng tôi thường qua nhà anh chị hoặc anh chị đưa cháu tới chỗ chúng tôi. Cả nhà lại quây quần nấu ăn và đi chơi rất vui vẻ.

Cách đây một năm, cơ quan anh có cử một số kỹ sư kinh nghiệm ra giàn khoan trên biển làm việc theo diện chuyên gia. Mỗi đợt đi sẽ kéo dài khoảng ba tháng sau đó được về nghỉ phép một tuần rồi lại đi. Trước đây anh tôi thỉnh thoảng cũng có những chuyến đi biển như thế nhưng là đi ngắn ngày. Lần này là một thử thách mới và cũng là cơ hội cho anh. Vì đi như thế đồng nghĩa với việc thu nhập của anh cao hơn và có cơ hội được cất nhắc lên những vị trí quan trọng sau này.

Trước khi quyết định, anh đã gọi tôi đến tâm sự khá nhiều về những trăn trở của mình. Điều khó khăn nhất khi anh quyết định đi là chị dâu tôi và cháu sẽ thiếu vắng bàn tay chăm sóc của anh. Nhưng nếu anh không đi thì với đồng lương kỹ sư không biết khi nào anh chị mới có thể ổn định nhà cửa và lo cho tương lai các con sau này. Rồi còn trách nhiệm của một người anh với tôi nữa. Tôi rất hiểu suy nghĩ của anh lúc này nên đã động viên anh hãy cứ yên tâm công tác, mọi việc của chị và cháu trong bờ hãy để tôi lo. Anh đã đặt bàn tay lên vai tôi với ánh mắt tin cậy và gửi gắm. Tự bản thân tôi cũng thấy đó là trách nhiệm của mình vì khi tôi rời quê vào đây học và lập nghiệp, anh đã như là bố mẹ lo lắng cho tôi mọi chuyện đến ngày hôm nay.

Thời gian đầu anh công tác xa nhà, vợ chồng tôi vẫn chưa vướng bận con cái nên cùng nhau lui tới thăm chị và cháu thường xuyên. Vì vậy mà cuộc sống của hai mẹ con chị cũng bớt phần cô quạnh. Nhưng sau khi vợ tôi sinh con và ở cữ, tôi cũng trở nên bận rộn hơn khi một mình vừa phải chăm sóc vợ con, vừa qua lại chỗ chị xem hai mẹ con có gì cần giúp đỡ hay san sẻ gì không.

Gần đây, mỗi lần tôi ghé qua nhà anh trai, tôi cảm thấy ở chị ánh mắt như rạng rỡ hơn và sự quan tâm cũng có vẻ ân cần, gần gũi hơn. Trong khi vợ tôi suốt ngày chỉ chăm chú đến em bé mà quên mất rằng tôi cũng cần được quan tâm, chia sẻ. Thì sự quan tâm của H. (chị dâu tôi) khiến tôi có cảm giác như mình được vỗ về, sẻ chia. Tự bao giờ, tôi thường tranh thủ những lúc đi làm về sớm hoặc ngày nghỉ lui tới đây thường xuyên hơn. Những lúc như thế, hai chị em ngồi trò chuyện tâm sự rất nhiều, chị bày tỏ sự cô đơn, trống vắng khi nhà vắng bóng đàn ông. Còn tôi cũng tranh thủ tận hưởng sự chăm sóc của bàn tay phụ nữ mà từ ngày có con, vợ tôi không còn dành thời gian cho tôi nữa. Những lúc như thế, giữa hai chúng tôi không còn là khoảng cách chị dâu em chồng mà như hai người bạn tâm giao. Và từ lúc nào H. không gọi tôi là “chú” thay cho cu Bi mà lại gọi luôn tên tôi.

Suýt ngoại tình với chị dâu, tôi mặc cảm tội lỗi với người anh tử tế
Dường như có một sự đổi khác rất lớn trong mối quan hệ giữa tôi và chị

Nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó thì vẫn nằm trong tầm kiểm soát của tôi và tôi cũng không phải sống trong cảm giác dằn vặt, khổ sở thế này. Vào một buổi tối tuần trước, sau khi cơm nước xong xuôi, tôi đang trông con để vợ tranh thủ làm việc nhà thì chị dâu gọi điện. Qua điện thoại, giọng chị lo lắng khi nhà vừa bị chập điện nổ cầu chì, trong khi đó cu Bi lại đang bị sốt viêm họng. Sợ rằng đêm hôm mất điện không tiện theo dõi sức khỏe cho cháu, trao con sang tay vợ, tôi vội vàng lấy xe lao sang nhà chị. Cu Bi lúc này vừa được uống thuốc hạ sốt và đang nằm ngủ li bì. Dưới ánh nến chập chờn, gương mặt chị có vẻ hốc hác do mấy đêm vừa rồi thức chăm con, nhưng ánh mắt thì ấm áp và có sự lôi cuốn đến kỳ lạ.

Tôi lặng lẽ tìm đồ nghề để nối lại đường dây điện nhưng nói thật, tâm trí tôi luôn bị ám ảnh bởi ánh mắt ấy và hai tai lúc này đã cảm thấy nóng bừng. Chỉ một loáng đường điện đã được sửa xong. Thay vì lúi húi dọn dẹp loanh quanh như mọi khi, quay ra, tôi thấy H. đang lúng túng đứng bên cạnh. Vẫn ánh mắt ám ảnh ấy và bộ đồ lụa chị mặc trên người, đủ mềm mại để tôi cảm nhận thấy từng nhịp đập gấp gáp và khát khao nơi bầu ngực căng tròn. Như kẻ bị thôi miên, tôi nhẹ nhàng vòng tay ôm chị. Từ sự khởi đầu không ai dám thổ lộ này, chị và tôi lao vào nhau như con thiêu thân.

Vừa trao nhau nụ hôn ngọt ngào trong cảm giác đê mê, bàn tay tôi vội vàng gấp gáp lần cởi từng khuy áo… Và rồi tiếng chuông điện thoại bàn reo lên như kéo tôi về thực tại, H. lúng túng nhìn tôi rồi chạy đến nhấc ống nghe. Là anh trai tôi gọi về. Lúc này thì tôi đã biết mình vừa làm một chuyện dại dột tày đình. Tôi lao ra cửa, lấy xe chạy đi, mặc dù trời bắt đầu nổi cơn giông, cảm xúc đan xen lẫn lộn. Tôi cứ thế miên man đi dưới trời mưa và gần nửa đêm tôi mới trở về nhà khi người đã ướt sũng. Lúc này vợ đang ầu ơ ru con ngủ mà vẫn cuống cuồng lo tôi bị cảm lạnh. Cảm giác ân hận và tội lỗi lại càng giày vò tôi hơn.

Giờ đây, tôi không biết phải đối mặt với những người thân yêu nhất của mình thế nào. Tôi thực sự rất rối trí. Tôi muốn coi tất cả như chưa có gì xảy ra để đưa mọi chuyện về đúng quỹ đạo của nó nhưng ánh mắt của H. và những khoảnh khắc của buổi tối hôm đó vẫn luôn ám ảnh tôi. Chị dâu sau đó có nhắn tin cho tôi nói lời xin lỗi nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để đối diện với chị.

Theo Báo Người Giữ Lửa

Gửi phản hồi