Tin tức -

Vì nhục dục, cô giáo làng nhẫn tâm sát hại con để được tự do với người tình

(Tamsugiadinh.vn) - Yêu đến ngu muội, lú lẫn, người mẹ trẻ đã đang tâm cùng người tình ra tay sát hại đứa con trai mới 6 tuổi, để rồi phải thi hành bản án chung thân về tội “Giết người”. Giờ đây, những giọt nước mắt muộn màng, cùng lời sám hối vẫn không thể gột rửa hết tội lỗi mà người đàn bà này đã gây ra...
Vì nhục dục, cô giáo làng nhẫn tâm sát hại con để được tự do với người tình
Vì nhục dục, cô giáo làng nhẫn tâm sát hại con để được tự do với người tình

Khi cuộc sống không phải mãi màu hồng

Sinh ra trong một gia đình thuần nông, nhưng bố mẹ của Dương Thị Lưu (sinh năm 1976, ở thôn Đon Riệc, xã Quỳnh Sơn, huyện Bắc Sơn, Lạng Sơn) vẫn cố chắt bóp, lo cho hai chị em Lưu có cái chữ cho bằng bạn bằng bè. Lo sợ sau này giống như những cô gái ở quê, quanh năm tối mặt với con trâu, mảnh ruộng, nên ngay từ thủa còn cắp sách đến trường, Lưu đã tự nhủ sẽ cố gắng học hành, để thoát khỏi sự đeo bám của cuộc sống lam lũ.

Học hết THTP, Lưu thi đỗ vào Trường CĐSP tỉnh Lạng Sơn, tốt nghiệp được phân về công tác tại Trường THCS xã Bắc Sơn. Công việc ổn định gần nhà, cuộc sống của cô giáo Lưu như một câu chuyện cổ tích đầy màu hồng và có lẽ phần kết của câu chuyện cổ tích ấy sẽ có hậu biết bao nếu như Lưu biết nỗ lực phấn đấu và hài lòng với cuộc sống bình dị vốn đang thuộc về mình.

Tuổi 20 lại thêm chút nhan sắc nên Lưu đã lọt vào “tầm ngắm” của nhiều thanh niên trong làng. Chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào, Lưu từ chối hết thảy trai làng để về làm vợ Khanh, một anh chàng“quê một cục”, làm nghề buôn bán nhỏ ở chợ, thu nhập không ổn định như cô. Lưu nói rằng, khi ấy Lưu yêu cái sự chân chất, thật thà như đếm của Khanh.

Thời gian đầu cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ khá yên ấm với niềm hạnh phúc nho nhỏ là chiều chiều lại bỏ những đồng tiến kiếm được ra tính toán lỗ lãi rồi kết thúc một ngày làm việc trong tiếng cười vui vẻ hay xuýt xoa, tiếc rẻ.

Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng. Những cuộc cãi vã, xung đột bắt đầu xảy ra khi đứa con trai Dương Công Lân (1998) cất tiếng khóc chào đời. Người vợ trẻ bắt đầu cảm thấy cuộc sống gia đình đầy áp lực với chuyện cơm áo, gạo tiền khi số tiền chồng mang về ngày một ít đi vì làm ăn khó khăn. Tình cảm rạn nứt, rồi họ quyết định đưa nhau ra tòa khi bé Lân được hơn 2 tuổi. Vì có thu nhập ổn định, Lưu được giao quyền nuôi dạy con trai.

Vì nhục dục, cô giáo làng nhẫn tâm sát hại con để được tự do với người tình
Cô giáo vùng cao được ăn học đàng hoàng lại hành xử với con đẻ tàn ác hơn loài cầm thú

Người mẹ nhẫn tâm hơn loài “hổ dữ”

Đang trong cảnh “phòng không đơn lẻ” thì đầu năm 2002, Lưu gặp Dương Doãn Thanh, sinh 1969, là người cùng thôn. Nhiều lần qua lại hỏi han sức khỏe và giúp những việc vặt trong nhà, Thanh mê đắm vẻ đẹp “gái một con” miền sơn cước của Lưu.

Còn về phía Lưu, cũng nhiều đêm mất ngủ bởi vóc dáng to cao lại điển trai, ánh mắt si tình của người hàng xóm. Và nhiều đêm, dưới ánh trăng đẹp đến say lòng người, sau những cuộc “mây mưa”, đôi tình nhân này đã hẹn thề chung sống với nhau đến trọn đời.

Những đêm đầu ấp, tay gối, Lưu nhiều lần đề cập đến chuyện làm đám cưới nhưng người đàn ông chưa vợ này vẫn gạt ngang bởi anh ta vin vào cớ: Không thể sống hạnh phúc khi đứa con riêng của Lưu là cháu Dương Công Lân vẫn sờ sờ giữa hai người. Và rồi, yêu đến ngu muội, lú lẫn, Lưu chẳng nghĩ ra được kế sách gì để xóa vật cản này ngoài việc giết chết con mình.
Để lôi kéo nhân tình cùng mình thực hiện tội ác, Lưu viết một bức thư, giả danh ông chú họ xúi giục Lưu giết cháu Lân rồi cho Thanh xem. Tưởng thật và cũng vì muốn con riêng của nhân tình không “phá đám” chuyện yêu đương của anh ta, người đàn ông này đã bàn với Lưu một kế hoạch đê hèn.

Suy đi tính lại, hai kẻ sát nhân máu lạnh đã thống nhất phương án dìm cháu bé xuống mương nước ở gần nhà, đồng thời tạo hiện trường giả là cháu bé bị chết đuối khi đi tắm.

Nhưng thời điểm đó đang là mùa khô hanh ở vùng cao, nước mương rất cạn, cháu Lân không thể chết đuối, do vậy, đôi tình nhân này đã lập kế hoạch cho cháu uống thuốc ngủ rồi mới hành sự. 8h ngày 19-10-2004, Thanh đến hiệu thuốc gần bến xe Bắc Sơn mua 1 vỉ thuốc ngủ rồi cất vào ví. Đến 15h ngày 22-10, Thanh đến nhà Lưu và nói: “Hôm nay làm được đấy!” (ý nói là giết cháu Lân).

Sau đó, Thanh lấy vỉ thuốc ngủ, bóc lấy 2 viên đưa cho Lưu nghiền thuốc rồi hòa vào nước. Khi cháu Lân đang chơi ngoài sân, Lưu gọi con vào cho uống “thuốc bổ”. Cháu Lân tự cầm chén uống hết thuốc, Lưu còn lấy nước tráng chén để con uống hết cấn thuốc.

Một lúc sau, Lân kêu đói và đòi ăn cơm. Trong lúc Lưu lấy cơm thì có anh họ là Dương Công Lâm ở gần nhà vào mua rượu nhưng thị tránh mặt. Khoảng 10 phút sau, khi anh họ ra về; cháu Lân đang ăn bát cơm thứ 2 thì ngấm thuốc và tự lên giường ngủ.

Theo kế hoạch đã thống nhất từ trước, Thanh sẽ bế cháu Lân vứt xuống mương nước. Vì gặp nước lạnh nên Lân tỉnh dậy vùng vẫy, la hét. Thấy vậy, Thanh tiếp tục lội xuống tóm cổ và dìm chết cháu bé rồi về báo với Lưu là đã xong việc.

Biết rằng con trai đã bị người tình dìm chết, Lưu đi xe đạp quanh xóm cuống cuồng, giả vờ nhờ mọi người tìm. Sau khi tìm khắp làng mà không thấy, Lưu nói: Thằng Lân rất hay tắm mương, hay là nó bị chết đuối? Người dân chạy đến mương nước và vô cùng bàng hoàng khi thấy xác cháu bé.

Vì nhục dục, cô giáo làng nhẫn tâm sát hại con để được tự do với người tình
Dương Thị Lưu đang phải trả giá cho tội ác của mình trong trại giam

Sau hai ngày đêm sát hại con người tình, do lương tâm cắn rứt, Thanh không ngủ được nên đã đến kể với mẹ đẻ là Dương Thị Vân toàn bộ sự thật. Bà Vân khuyên con ra đầu thú nhưng Thanh không nghe...

Trước cái chết không bình thường của cháu Lân, nhất là những dấu vết ở vùng cổ, công an tỉnh Lạng Sơn quyết định xác lập chuyên án để điều tra làm rõ. Và cuối cùng hai thủ phạm của vụ án đã phải cúi đầu khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội.

“Gieo gió, gặt bão”, Dương Doãn Thanh đã phải lĩnh án tử hình về tội “giết người”, còn Lưu phải thi hành án tù chung thân.

Giọt nước mắt muộn màng của người đàn bà ngu muội vì tình

10 năm đã trôi qua, mỗi ngày qua đi là một ngày Dương Thị Lưu day dứt ân hận. Nhất là những khi màn đêm chập choạng, Lưu lại nhớ con da diết bởi thường thì vào giờ đó, cậu con trai bé bỏng lại nũng nịu đòi mẹ cho ăn cơm. Giờ thì Lưu mới có dịp nhớ lại để rồi đau đớn chứ ngày đó chị ta nào nghĩ ra.

Cũng từ ngày đó cho đến nay, chưa một lần Lưu được đón người thân đến thăm. Mọi tin tức về gia đình ở Lạng Sơn cũng bặt vô âm tín với Lưu. Bố mẹ và đứa em gái là người thân duy nhất cũng coi Lưu sống mà như đã chết, bởi mọi người vẫn không thể ngờ rằng một cô giáo trường làng được ăn học đàng hoàng như Lưu lại hành xử với con đẻ tàn ác hơn loài cầm thú.

Dư luận căm phẫn vì người mẹ tội lỗi thoát được án tử hình. Nhưng ở một khía cạnh nào đó, Lưu nhận bản án chung thân có lẽ còn đau khổ hơn cả án tử hình. Bởi chết là hết, còn nếu có cơ hội sống, chị ta sẽ bị bản án lương tâm giày vò, cắn xé đến hết cuộc đời.

Theo TTTĐ
Tâm Sự Gia Đình
Từ khóa: