Tin tức - | Sự kiện: Chùm phóng sự của nhà báo Đỗ Doãn Hoàng

Trẻ em đường phố và những bóng ma mang tên xâm hại, lạm dụng (kỳ 3)

(Tamsugiadinh.vn) - Lời tự sự về hành trình tha hóa của cậu bé Bắc “Tây” sẽ phần nào giúp chúng ta tìm thấy lối ra cho câu chuyện đau lòng và không thể nói là không phổ biến ở nhiều đô thị nước ta này
Trẻ em đường phố và những bóng ma mang tên xâm hại, lạm dụng (kỳ 3)
Trẻ em đường phố và những bóng ma mang tên xâm hại, lạm dụng (kỳ 3)

- PV: Sau cuộc “mây mưa”, cánh pê đê Tây họ trả tiền cho cháu như thế nào?

- Bắc “Tây”: 100 nghìn đồng cho lần đầu tiên cháu quan hệ. Lúc đó 100 nghìn đồng với cháu là to lắm rồi. Nó trả tiền cho cháu thật. Có thằng chỉ cho tiền chơi game cũng xong. Nhưng, không phải là mua bán, vì lúc đó cháu không nghĩ gì đến chuyện quan hệ cả. Cháu tưởng đi với nó, nó không làm gì. Ai ngờ bị nó “quan hệ” vào hậu môn. Cháu đau như sắp ngất đi ấy. Sợ đến tận bây giờ.

- Bây giờ pê đê quan hệ với cháu, họ trả tiền thế nào?

- Đang chết đói chú ạ. “Đi” ở hồ Ha Le, cầm tay (thủ dâm) nó trả 3 chục nghìn. Đi nhà nghỉ, quan hệ cả bằng miệng và hậu môn thì 150-300 nghìn đồng/lượt hoặc cả đêm. Nhưng ít khách hơn.

- Cháu nhớ lần đầu mình bị xâm hại cháu đã nghĩ gì không?

- Lần đầu thằng Tây kia nó không rửa ráy gì, vậy mà bắt quan hệ bằng miệng. Cháu nhổm lên chạy thì nó cứ… dí xuống. Cháu ghê tởm lắm! Thằng Oliver ấy nó rất bẩn. Nó giục cháu tắm nhưng nó không tắm gì cả, nó vội. Nó thèm cháu quá. Thằng ấy cũng có ảnh nằm trong bộ ảnh chú vừa cho cháu xem đấy (ảnh này do một tổ chức quan tâm đến trẻ đường phố gửi cho chúng tôi để phục vụ công tác điều tra viết báo và tố cáo lên cơ quan hữu trách - PV).

Trẻ em đường phố và những bóng ma mang tên xâm hại, lạm dụng (kỳ 3)
Khi trời về khuya, khu vực cây lộc vừng 9 gốc này là tụ điểm mua bán dâm của những người đồng tính nam

- Cháu có biết họ quay phim chụp ảnh cảnh bọn cháu trần truồng rồi đưa lên web sex ở nước ngoài không?

- Nó nuôi mình ăn vài bữa thôi, cho mì tôm, cho mượn ipad chơi game, rồi muốn làm gì thì làm. Nó quan hệ thoải mái, trẻ con chả chạy đi đâu được. Thằng Tây nó quay phim chụp ảnh lại hết, ảnh cả đống dày lắm. Cháu không để ý, vì sau những “lúc ấy” là cháu ngủ khì.

- Cháu sợ nhất là bị chúng nó làm gì cháu?

- Lần đầu tiên “bị” quan hệ đau, cháu có khóc đâu. Vì mới 12 tuổi, chả biết gì, đến khóc cũng chả biết hay sao í. Giờ thì cháu sắp 15 hay là 16 tuổi rồi.

- Chú nghe các chú như là luật sư Tạ Ngọc Vân, người từng cứu giúp cháu ấy, bảo là bọn nó còn rủ trẻ lang thang các cháu chơi ma túy đá. Chú cũng trò chuyện với vài đứa bạn cháu, nó thừa nhận chơi “đá” lúc “đi khách” và cả lúc không “đi khách”, đúng không?

- Có thằng Roman (người nước ngoài) ra quán bà K. uống nước, rồi rủ trẻ con về chơi “đá”, chơi xong nó cho 2 triệu. Nó chán lại rủ giai (trẻ em trai) khác. Sinh nhật nó, nó cũng tổ chức chơi đá rồi quan hệ tình dục. Đứa nào theo nó thì nó cho 2 triệu. Lúc ấy nó giàu, bây giờ nó hết tiền, nó về tỉnh Hòa Bình rồi thì phải.

- Chú hỏi thật, có ai trong số đó mà cháu không quá… ghét bỏ không?

- Có thằng Ki-li (người Tây) nó nhẹ nhàng nhất. Nó mua nhà bên Gia Lâm kia kìa, giờ nó cũng hết tiền rồi. Nó thích mình, mình quý nó. Nó đối xử với cháu không quá ác.

- Các chị, các bà rửng mỡ, có rủ cháu đi “chơi bời” không?

- Năm cháu 15 tuổi, cháu bắt đầu biết thích. “Con 91” (một phụ nữ SN 1991) nó rủ cháu vào đời. Con ấy tên là An. Nó hơn tuổi cháu nhiều lắm. Nó bán nước ở Bờ Hồ, thấy cháu đẹp trai rồi dụ dỗ cháu vào ngủ với nó ở trong nhà nghỉ. Cháu bị đàn ông thèm, đàn bà nó cũng thèm. Lúc cháu đẹp, cháu có tiền (làm trai bao), cháu như mật ngọt. Con An rồi lũ kia cứ bâu đến mình. Lúc hết mật ngọt (hết tiền) họ lại đi với thằng khác.

- Chú biết rõ bây giờ cháu vẫn đi khách, có lần còn bị lực lượng chức năng “bắt”. Nhưng khi ế khách, cháu còn làm thêm nghề gì nữa không?

- Lâu nay cháu ra quán điện tử ngồi là chính. Cháu không đi làm gì đâu(?). Có khi ngồi nửa tiếng “đấm lưng” phục vụ cho ông chủ quán thì cháu được trả 10 nghìn đồng. Cháu mà không lấy tiền thì được một chai nước ngọt. Thích lấy tiền hay đổi đấm lưng lấy “thời lượng” chơi điện tử cũng được.

Cháu ước mơ có được cái chứng minh thư để đi xin việc làm tử tế

- Gia đình có biết cháu bị lạm dụng tình dục không nhỉ?

- Bà và mẹ cháu đều biết. Bà bảo, bây giờ đừng bao giờ đi làm thế. Dù chết đói đến mấy bà cũng phải nuôi cháu. Bà năm nay 78 tuổi, bà đi bán con gà gỗ, cái vòng gỗ ở xung quanh Bờ Hồ này thôi. Mà giờ pê đê nó cũng ít gạ cháu rồi. Nó quen quá, nó chán cháu rồi. Cháu đã thành hàng cũ.

- Bây giờ cháu có quan hệ tình cảm thân thiết với ai không?

- Có tiền thì bạn bè đến với mình rất đông, lúc hết tiền nó bỏ đi hết. Cháu bây giờ thích chơi (quan hệ tình dục) với nữ sướng hơn, nam không thích.

Trẻ em đường phố và những bóng ma mang tên xâm hại, lạm dụng (kỳ 3)
PV và Bắc "Tây" trong một cuộc tiếp xúc

- Cháu có biết những đứa trẻ nào tầm 13-14-15 tuổi mà hay bán dâm ở khu vực này không?

- Có thằng Ninh “con” thôi, người Bắc Ninh, thằng Sơn “tóc đỏ” nữa, chúng nó vẫn thường ở đấy. Chúng nó hay chơi ở chỗ “quán nét 300” (từ lóng của bọn trẻ lang thang). Còn cháu thì đang đi xin việc làm, một là bưng bê, hai là chạy bàn rửa bát gì đó. Ngày xưa cháu có được đi học gì đâu.

- Giả dụ đêm nay hết tiền thì cháu sẽ làm gì?

- Đây, cháu còn 500 nghìn đây nhé (móc túi vứt ra bàn). Đi khách. Mình đi lại với nó thì mình nằm đầu này nó nằm đầu kia (lộn đầu đuôi) rồi làm tình. Xưa bọn nó có tiền thì nó trả giá đắt hơn, giờ kinh tế khó khăn, giá chỉ còn là 150 nghìn, dùng tay thì 30 nghìn. Nó dùng dầu bôi trơn và bao cao su thì cũng đỡ đau. Tùy thằng, có thằng thì “làm” ở ghế đá, công viên, có thằng vào nhà nghỉ. Nó có nhu cầu nó gọi điện thoại cho cháu, hẹn ở hồ Hoàn Kiếm, nhiều khi làm luôn ở nhà vệ sinh... Chỗ đông người qua lại thì chỉ dùng tay thôi.

- Cháu còn quá trẻ, cháu nên cố gắng từ bỏ việc “đi khách”, cả xã hội sẽ giúp đỡ để cháu có thể làm lại từ đầu, Bắc ạ!

- Có lúc cháu bảo: bây giờ chết đói còn hơn làm những việc như thế (bán dâm). Cháu chán rồi. Thời gian qua, cháu toàn đi Nam (người Việt Nam), chỉ vài thằng khoai Tây (người nước ngoài) thôi. Có người hơn 30 tuổi, không có ai đến 60 tuổi. Cháu bị “đổ” bệnh không biết do ai. May là miệng cháu chưa bị lây bệnh. Lúc đi chơi bời với bọn pê đê, cháu đóng vai con gái nên chỉ bị bệnh ở hậu môn thôi.

- Hiện giờ cháu có ước mơ gì không?

- Bây giờ, mẹ cháu có quan tâm gì đến cháu nữa đâu. Mẹ cháu vứt cháu cho bà từ bé. Cháu cứ lang thang ở Bờ Hồ kiếm sống thôi. Cháu cũng đang chờ bà cháu có tiền để về quê làm chứng minh thư cho cháu, để cháu đi xin việc làm. Cháu có hộ khẩu ở Thanh Hóa. Ngày xưa mẹ cháu cầm tạm giấy khai sinh của ông anh họ cháu ra Bờ Hồ để ai hỏi gì thì chìa giấy đó ra. Trong giấy đó cháu tên là Dũng SN 1998. Cháu thật ra là sinh năm 2000.

(Còn nữa)

Tâm Thanh - Trần Quân (Theo Báo Tuổi trẻ & Đời sống)
Tâm Sự Gia Đình
Từ khóa: