Tin tức 24h -

Trải lòng của ông Đoàn Văn Vươn và những ngày không đầu hàng số phận (Kỳ cuối)

(Tamsugiadinh.vn) - “Đàn vịt chỉ là một trong những khởi đầu mới của tôi. Tôi muốn nhân rộng, muốn tiếp thị những sản phẩm sạch của mình một cách rộng rãi. Người ta có thể ăn vịt lần đầu tiên vì đó là vịt do ông Vươn nuôi. Nhưng những lần sau, họ ăn vịt vì ngon. Đó là giấc mơ của tôi”, ông Đoàn Văn Vươn chia sẻ.
Tất cả chúng tôi đều nhìn nhau thiện chí, không oán hận, không thù hằn, cùng động viên nhau trong tương lai
Tất cả chúng tôi đều nhìn nhau thiện chí, không oán hận, không thù hằn, cùng động viên nhau trong tương lai

Bắt đầu lại cuộc sống với nuôi vịt sạch

Sau những chia sẻ về những thăng trầm trong quá khứ, khi chúng tôi hỏi đến dự định và ước muốn sắp tới, giọng ông Đoàn Văn Vươn vẫn bình thản nhưng trong đó lại ẩn chứa thêm sự kiên định và vui mừng.

- PV: Tôi nghe nói, khi được trả tự do, ông đã bắt đầu quay trở lại ngay với khu đầm của mình, không có lấy một ngày ngơi nghỉ?

- Ông Đoàn Văn Vươn: Cũng không hẳn là thế! Ngày 31/8/2015 tôi ra tù. Tôi dành 1 tuần đầu để ở bên gia đình, thăm hỏi bà con họ hàng và lối xóm, nhìn lại những gì mình còn, ngẫm nghĩ xem mình phải bắt đầu từ đâu.

Tôi nghĩ mình đã mất quá nhiều năm để giành lại khu đất này, thì giờ sẽ phải làm việc thậm chí là gấp đôi gấp ba ngày xưa để phục hồi nó, vực dậy gia đình và trả nợ cho những người đã tin tưởng tôi suốt mấy năm đó.

Tôi nhớ mấy ngày sau khi tôi về, anh Nguyễn Cảnh Bình Giám đốc Alpha Book về chơi, hỏi tôi có muốn nuôi vịt biển không? Và anh Bình giới thiệu với tôi với bên ngân hàng vịt biển. Họ tặng tôi 100 con vịt để bắt đầu. Tôi là người say mê lao động, nên tuần thứ 2 sau khi ra tù, tôi bắt tay làm việc với đầm hải sản của mình và 100 con vịt đó. 

Thấy đàn vịt phát triển tốt, lớn nhanh và có tiềm năng kinh tế, tôi gọi điện với bên ngân hàng vịt biển đề nghị mua 1.000 con. Không đủ tiền, tôi lại đi vay. Khi lứa vịt đầu tiên lớn, tôi phân loại vịt, 600 con để tiếp tục lấy trứng, 400 con tôi đưa lên Hà Nội tiếp thị. Chỉ trong hai ngày, vịt của tôi cháy hàng!

Tất cả chúng tôi đều nhìn nhau thiện chí, không oán hận, không thù hằn, cùng động viên nhau trong tương lai
Ông Vươn nuôi vịt trên khu đầm của mình

Sau đó tôi tìm được đầu mối để tiêu thụ những sản phẩm của mình, đồng thời phát triển thương hiệu Vườn Biển, chuyên cung cấp thịt vịt sạch và trứng vịt sạch của Đoàn Văn Vươn. Tôi may mắn gặp rất nhiều người tốt. Người giúp tôi đăng ký thương hiệu với Cục Sở hữu Trí tuệ, người giúp tôi vốn liếng làm ăn, người đề nghị tôi cùng cộng tác, cùng phát triển thương hiệu Vườn Biển.

Biết tôi không có vốn, có doanh nghiệp, có nhà hàng và đại lý thực phẩm sạch sẵn sàng bỏ vốn đầu tư cho tôi rồi chờ đến lúc tôi cung cấp sản phẩm cho họ. Không có lý do gì dừng lại, tôi mở rộng quy mô nuôi. Đến bây giờ, sau 1 năm, tôi đã có trên dưới 7.000 con. 

- Ở Hà Nội, tôi đã được nghe nói và được ăn thịt vịt mang thương hiệu Đoàn Văn Vươn. Giá đắt hơn rất nhiều so với giá thị trường. Ông nghĩ vịt của ông được đón nhận vì là vịt ngon, hay vì đó là vịt của Đoàn Văn Vươn tự tay nuôi?

- Giá vịt tôi bán ra thị trường là 190k/kg sau khi  giết mổ, nhưng vẫn rất đông người mua. Chắc là cái tên Đoàn Văn Vươn đã giúp tôi bán được vịt, nhưng chỉ trong lần đầu tiếp thị thôi, tôi nghĩ thế. Thịt vịt mà tôi mang đến người tiêu dùng là vịt ngon. Đó mới là điều khiến tôi tự tin thương hiệu vịt của Đoàn Văn Vươn sẽ phát triển.  

Tôi nuôi vịt rất sạch, không cho thức ăn tăng trọng, kiểm tra rất kỹ quy trình chăn nuôi, tránh lây nhiễm bệnh tật. Tôi nuôi vịt bằng thức ăn truyền thống của mình, kết hợp với các dược liệu sạch, để tạo ra sản phẩm thịt vịt sạch, không có chất tăng trọng, nên tôi tự tin bán với giá đó.  

Mình làm việc uy tín thì tên mình mới được người ta trân trọng. Tôi là một người nông dân dù luôn khao khát làm giàu đến mấy cũng vẫn tôn trọng những nguyên tắc đạo đức vốn có của mình.

“Tính cách tôi giống với tên tôi”

- Trước đây, thế giới của ông là những người nông dân, là đầm tôm, đầm cá. Giờ bạn bè ông có cả doanh nhân, chính khách, luật sư, nhà báo, người nổi tiếng. Sau những thăng trầm đó, Đoàn Văn Vươn bây giờ khác gì với người nông dân Đoàn Văn Vươn năm xưa?

- Tôi trước hết vẫn là nông dân. Bản chất của tôi là nông dân, con người tôi là nông dân. Tôi dù làm gì, trải qua ngần ấy sóng gió, vẫn giữ được những nguyên tắc của mình. Cái khiến tôi khác ngày hôm qua là tôi có áp lực phải làm những điều tử tế, để không gây bất lợi cho cộng đồng. 

Tất cả chúng tôi đều nhìn nhau thiện chí, không oán hận, không thù hằn, cùng động viên nhau trong tương lai
Ông Đoàn Văn Vươn tiếp thị sản phẩm vịt sạch của mình

Tôi bán vịt sạch, nhưng chú trọng đến uy tín trước lợi nhuận. Mục tiêu của tôi là ở mỗi tỉnh, tôi chỉ tìm kiếm một đối tác, một đại diện độc quyền là người cùng chí hướng, cùng giữ gìn và phát triển thương hiệu để đi với nhau một chặng đường dài.

- Vậy ước mơ của ông là gì? Sẽ dừng lại với 7.000 con vịt hay sẽ tiếp tục đi xa?

- Sao tôi lại dừng lại? Đàn vịt chỉ là một trong những khởi đầu mới của tôi. Tôi muốn nhân rộng, muốn tiếp thị những sản phẩm sạch của mình một cách rộng rãi. Người ta có thể ăn vịt lần đầu tiên vì đó là vịt do ông Vươn nuôi. Nhưng những lần sau, họ ăn vịt vì ngon. Đó là giấc mơ của tôi.

Tôi nuôi vịt cũng là để gây dựng lại khu đầm thủy sản của mình. Phân vịt sẽ tạo ra những vi sinh vật có lợi cho khu đầm của tôi. Tôi sẽ có một quy trình thức ăn hoàn hảo, với những thực phẩm sạch cung cấp cho người dùng. Tôi muốn thế! Tôi cũng đang ấp ủ triển khai dự án xây dựng một cơ sở chế biến thức ăn chăn nuôi nhỏ, để chia sẻ công thức chăn nuôi sạch cho người nông dân.

- Tôi hiểu có đúng không, nghĩa là giấc mơ của ông bây giờ không đơn giản chỉ là người nông dân bình thường như tư duy của hầu hết người nông dân Việt Nam bao đời, mà vừa là nông dân, vừa là một doanh nhân?

Tất cả chúng tôi đều nhìn nhau thiện chí, không oán hận, không thù hằn, cùng động viên nhau trong tương lai
Ông Vươn muốn tiếp thị những sản phẩm sạch của mình một cách rộng rãi

- Tôi biết nhiều nơi trên thế giới, người nông dân vừa trồng trọt, vừa chăn nuôi, vừa tự mình xây dựng thương hiệu hoặc bắt tay với các đối tác để tiếp thị sản phẩm đến người dùng, đảm bảo đầu ra cho sản phẩm nông nghiệp của mình, đồng thời thu được lợi nhuận cao nhất có thể. Tại sao nông dân Việt Nam không thể?

Tôi không muốn đi theo vết xe đổ của phần lớn nông dân Việt Nam bây giờ: Được mùa thì mất giá – được giá thì mất mùa. Tiên lượng thị trường kém, đầu tư nông nghiệp theo phong trào chạy đua theo lợi nhuận, bất chấp an toàn vệ sinh thực phẩm, gây mất lòng tin của người tiêu dùng, dẫn đến sản phẩm không bán được… 

Cái vòng luẩn quẩn đó khiến nông dân Việt Nam tự hại chính mình và khổ mãi không thôi, biến nông nghiệp Việt Nam trở nên méo mó. Tôi muốn là một người nông dân tỉnh táo và thông minh với kế hoạch của mình. Tôi muốn là người nông dân biết làm giàu nhưng vẫn không quên đạo lý!

- Nhưng tiền bạc, như ông nói là một vấn đề rất lớn đối với ông, ông sẽ phải xoay xở thế nào với giấc mơ của mình?

- Cũng đã có rất nhiều nhà đầu tư đề nghị hợp tác với tôi để xây dựng thương hiệu, mở rộng mô hình chăn nuôi. Nhưng tôi vẫn cân nhắc và lựa chọn kỹ càng trước mỗi đối tác, vì tôi muốn đã là đối tác thì phải cùng chí hướng với mình và không làm những điều khác với nguyên tắc cả đời mình.

- Dù đã ngoài 50 tuổi, khát khao làm giàu của ông dường như vẫn không suy giảm?

- Có một điều lạ lắm, ở tuổi này, tôi vẫn tràn đầy niềm tin, vẫn không thấy bất cứ sự khởi đầu nào là muộn. Cha mẹ đặt tên tôi là Vươn. Tôi nghĩ tính cách tôi giống với cái tên của mình, tôi không đầu hàng số phận và không thấy điều gì là quá muộn. Tôi tin tôi vẫn có thể làm giàu, một lần nữa, trên mảnh đất này, với bàn tay và khối óc của mình. 

Tất cả chúng tôi đều nhìn nhau thiện chí, không oán hận, không thù hằn, cùng động viên nhau trong tương lai
Thực phẩm sạch của ông Vươn rất được khách hàng tin dùng

- Khi ra tù, ông có bao giờ gặp lại những quan chức của  huyện Tiên Lãng liên quan đến vụ việc năm xưa?

- Tôi gặp lại ông Khanh (nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, người trực tiếp chỉ đạo vụ cưỡng chế) trước dịp Tết năm vừa rồi. Chúng tôi cùng dự lễ ở Đình Đông xã Kiến Thiết. Tình cờ gặp nhau, chúng tôi ôm nhau, nói với nhau vài câu chuyện, chúc nhau vài ly rượu như những người bạn cũ gặp lại.  

Chúng tôi vẫn hẹn nhau một bữa rượu khác tại chính khu đầm của tôi. Năm đó, khi tôi rơi vào cảnh tù tội, ông Khanh cũng bị đưa ra tòa xử. Tôi cũng là người xin giảm án cho ông ấy. Chúng tôi thực ra chưa bao giờ là những kẻ thù của nhau như nhiều người hình dung.

Dịp Tết vừa rồi, cả Chủ tịch và Phó Chủ tịch UBND huyện năm đó đều đến chúc Tết gia đình tôi. Chúng tôi chia sẻ và cảm thông với nhau trong câu chuyện cũ. Tất cả chúng tôi đều nhìn nhau thiện chí, không oán hận, không thù hằn, cùng động viên nhau trong tương lai. Nói thế nào nhỉ, tôi coi câu chuyện năm đó là định mệnh.

Chúng tôi đều là những nạn nhân của định mệnh đó. Tôi luôn cảm ơn định mệnh, cảm ơn sự may mắn của mình, cảm ơn những người tốt tôi đã gặp, những người đã đứng về phía tôi, cảm ơn vì tôi còn lấy lại được đất đai của mình và có cơ hội bắt đầu lại.

- Cảm ơn ông về cuộc trò chuyện này!

Theo Tô Lan Hương
(Tuổi Trẻ & Đời Sống)
Tâm Sự Gia Đình