Tin tức -

Nước mắt người đàn bà bị kẻ cuồng yêu tạt a-xít

(Tamsugiadinh.vn) - Nung nấu dã tâm từ trước, tên Tiến đã thủ sẵn can a-xít và bất ngờ tạt thẳng vào mặt bạn gái. Sau gần 2 năm điều trị, trải qua gần 100 ca phẫu thuật, bác sĩ chỉ giữ lại cho Thủy một con mắt và một bên mặt. Lần đầu tiên nhìn vào gương, cô đã hét lên trước “nhan sắc” kinh khủng của mình.
Nước mắt người đàn bà bị kẻ cuồng yêu tạt a-xít
Nước mắt người đàn bà bị kẻ cuồng yêu tạt a-xít

Cuộc tình vụng trộm

Năm 2002, trốn chạy mối tình đầu, Nguyễn Thị Thủy (SN 1980) từ quê hương Bình Phước xuống Sài Gòn lập thân. Với khuôn mặt bầu bĩnh, vóc dáng đủ chuẩn, cùng với năng khiếu ăn nói, Thủy nhanh chóng kiếm được việc làm ở một cửa hàng uốn tóc tại trung tâm quận 1. Ba năm sau, có chút vốn liếng, cô ra mở tiệm riêng. Từ một cô gái quê mùa, Thủy bắt đầu “lột xác”, diện lên người những bộ thời trang sành điệu. Cuộc sống của cô đầy đủ về vật chất.

Lê Văn Tiến (SN 1980) là một kỹ sư cơ điện, thường xuyên lui tới quán cà phê cạnh tiệm của uốn tóc của Thủy. Khi những cái nhìn ngày một thân thuộc hơn thì Tiến ngỏ lời làm quen với Thủy. Đang thiếu thốn tình cảm, cô nhận lời hẹn hò. Cả hai chất ngất trong men tình, họ thường xuyên có những cuộc đi chơi xa. Khi tình yêu của Thủy dành cho anh ta ngày càng mặn nồng thì cô phát hiện Tiến đã có vợ. Thủy cương quyết đòi chia tay.

Thế nhưng, khi sự thật được phơi bày. Tiến không buông tha cho Thủy, anh ta tìm cô van lơn, cầu xin được chấp nhận tiếp tục cuộc tình vụng trộm. Trước sự cầu khẩn tha thiết của Tiến, Thủy đã xiêu lòng, bất chấp tất cả để ngả vào lòng Tiến. Chuyện tình trái ngang âm ỉ duy trì cho đến một ngày định mệnh.

Buổi sáng 27 Tết năm 2005, Thủy đi chợ mua mấy con cá rô đồng về nấu cháo cho người tình ăn. Nung nấu dã tâm từ trước, tên Tiến thủ sẵn can a-xít mang đến nhà Thủy. Thái độ âu yếm của Tiến làm cô không bao giờ nghĩ anh ta đang toan tính thực hiện mưu đồ hủy hoại mình. Thủy nhờ Tiến lấy giùm ca nước uống, chỉ chờ có thế, Tiến đưa ca axit cho Thủy. Khi cô chuẩn bị đưa lên miệng uống thì Tiến giật lấy, rồi bất ngờ tạt thẳng vào mặt bạn gái. Thủy choáng váng, vài phút sau cô phát hiện da mặt bỏng rát, cổ áo bốc cháy loang lổ. Thủy gào lên, lao ra ngoài đường tìm người cứu.

Nước mắt người đàn bà bị kẻ cuồng yêu tạt a-xít
Từ một cô gái xinh đẹp, giờ đây toàn bộ khuôn mặt của Thủy đã bị hủy hoạ

Cô được đưa vào Bệnh viện Chợ Rẫy với tỷ lệ bỏng trên 60%. Toàn bộ phần mặt bên phải bị biến dạng, mắt phải bị che lấp hoàn toàn, ngực, cổ, cánh tay bị co rút. Sau gần 2 năm điều trị, trải qua gần 100 ca phẫu thuật, cấy ghép tế bào, bác sĩ chỉ giữ lại cho Thủy một con mắt và một bên mặt. Lần đầu tiên nhìn vào gương, Thủy đã hét lên rồi lịm đi trước “nhan sắc” kinh khủng của mình.

Lần thứ hai nhìn vào gương, Thủy ôm mặt khóc rồi nhào ra lan can tầng 6 của Bệnh viện Chợ Rẫy định quyên sinh, nhưng mẹ cô đã kịp thời ôm lại. Thủy đã chật vật, khó khăn để vượt qua tháng ngày chống chọi với bệnh tật và nỗi đau tinh thần tột cùng. Gia đình khó khăn, anh em đều nghèo, mẹ Thủy đi bước nữa nên không có nhiều thời gian và tiền bạc để lo cho con. Thủy trụ lại giữa Sài Gòn, lủi thủi về đêm.

“Vì con tôi không được chết”

Tên Tiến sau đó đã ra đầu thú và bị tòa kết án 18 năm tù giam vì tội “Giết người”. Ngày anh ta ra tòa, Thủy không dám tới dự bởi khuôn mặt nát bét của mình. Trước vành móng ngựa, anh ta thừa nhận ý đồ hủy hoại cuộc đời Thủy vì anh ta còn yêu Thủy rất nhiều. Anh ta sợ Thủy sẽ bỏ anh ta nên phải làm thế để không còn ai yêu được Thủy nữa. Sự ích kỷ, nhỏ nhen của người tình càng làm Thủy đau đớn tột cùng. Đã hơn 5 lần, cô tìm đến cái chết nhưng đều bất thành.

Ý nghĩ phải chết chỉ dừng lại khi Thủy gặp được người đàn ông dũng cảm làm bạn với cô. Đó là những ngày hè năm 2007, hai năm sau thảm họa axit, Thủy quen một người đàn ông quê ở Đắk Lắk, đang học đại học tại chức tại quận Thủ Đức. Phòng trọ ở gần nhau, lại thường xuyên đối mặt, chuyện trò, dần dần anh kia có tình cảm. Thủy không bao giờ tin với khuôn mặt và nhan sắc của mình lại có người yêu.

Cô nghĩ, nếu có thì chỉ là lòng thương hại thôi. Hơn nữa, anh chàng này đã có vợ ở quê. Đôi lúc, cô giật mình bởi “lý lịch” người đàn ông đã có vợ. Nỗi đau quá khứ ập về, cô giằng xé tự chất vấn, tự đấu tranh với bản thân. Nhưng rồi cô lại nghĩ: “Cái thân ta, cái mặt ta và cả cuộc đời của ta nếu cứ sống thui thủi thế này thì còn ý nghĩa gì trên đời nữa”. Cái ý nghĩ ấy thúc Thủy đến với anh chàng kia, để tìm một bờ vai. Dẫu là giả tạo, thương hại hay gì đi nữa thì Thủy cần có một đứa con.

Hơn một năm “góp gạo thổi cơm chung”, Thủy sung sướng thông báo với bạn trai tin vui. Bạn trai lúc này đã “đầu ấp tay gối” với người vợ chính thức ở quê. Anh khóc lóc ỉ ôi, rồi không quên động viên Thủy hãy cố gắng vượt cạn một mình, cố gắng nuôi con một mình. Thỉnh thoảng, anh ta có gửi cho mẹ con Thủy một ít tiền.

Ngày trở dạ, Thủy được một người bạn đưa vào bệnh viện. Sinh con được hơn một ngày, ngẫm thân chẳng có lấy một xu, nhân lúc bác sĩ đưa con cho bú mẹ, Thủy lén ôm con trốn viện. Hai mẹ con Thủy tá túc nhờ nhà người bạn, vài hôm lại chuyển vì không dám làm phiền. Anh kia còn chút lương tâm đã làm một cái đơn xác nhận là cha của đứa bé để Thủy có đủ cơ sở làm giấy tờ cho con.

Không chồng mà chửa, nhan sắc thì như “quỷ dữ”. Thủy đã chịu không ít những lời phỉ báng, những cái nhìn đầy dè bỉu, coi thường. Thậm chí, người ta còn vạch mặt cô giữa đám đông để lăng nhục. Thủy nín nhịn, câm lặng chịu đựng. Từ ngày có con, cô từ bỏ luôn ý định tự tử. Thiên chức làm mẹ đánh bật mọi suy nghĩ ích kỷ tầm thường, cô dành hết tình thương cho con. Nhờ bạn bè giúp sức làm giấy tờ, nên bé Mai được tới trường và đang học lớp 2.

Nước mắt người đàn bà bị kẻ cuồng yêu tạt a-xít
Mặc cảm với khuôn mặt xấu xí của mình, mẹ con chị Thủy sống chui lủi, trốn tránh mọi người

Ba năm nay, cha của bé Mai bặt vô âm tín, tiền cũng chẳng gửi cho mẹ con cô. Nhưng Thủy không trách, vì cô biết mình là người đến sau. Hơn nữa, anh ta đã không ghê tởm con người cô, đã hào phóng cho cô một đứa con. Suy nghĩ như vậy nên trong thâm tâm, Thủy luôn xem người đàn ông kia là ân nhân, là người tốt. Cô tâm sự: “Tôi không muốn làm phiền anh ấy, nhưng đến một lúc nào đó tôi phải cho con bé biết cha nó là ai, tổ tiên nguồn cội nó như thế nào. Sự thật không thể che dấu được mãi”.

Để trốn chạy thiên hạ, mẹ con Thủy ít khi xuất hiện ngoài đường vào ban ngày. Nếu có thì cũng bịt khẩu trang, trùm khăn kín mặt. Ban đêm, Thủy bồng con đến khu vực quận 1 (TP. HCM), chọn gốc cây nào có nhiều người qua lại mong họ rủ lòng thương ném vào chiếc nón rách vài đồng bạc lẻ. Bé Mai chưa hiểu vì sao mà tối nào hai mẹ con cũng phải ngồi ngoài đường, nhưng càng lớn bé hay hỏi mẹ những câu làm cô giật mình: “Bố là như thế nào hả mẹ? Tại sao mặt mẹ lại bị thế kia?”.

Thời gian này, mẹ con Thủy đang ở ghép phòng trọ cùng mấy chị công nhân tại Thủ Đức. 6 giờ tối, xe ôm chở hai mẹ con đến gốc cây ngồi rồi 12 giờ đón về. Hôm được nhiều hôm được ít, có hôm người ta cho toàn đồ chơi trẻ con. Chỉ khoảng 9 giờ tối là bé Mai ngủ trên tay mẹ, khi nào mỏi quá, Thủy đặt con nằm xuống đất, đắp cái áo lên.

Năm ngoái, khi đang ngồi cắm đầu xuống đất, bất chợt có chiếc xe ô tô bóng loáng đỗ xịch trước mặt. Cửa kính hé mở, tiếng người đàn ông gọi: “Bé ơi, đến chú cho quà nè”. Con bé mải chơi không để ý, Thủy ngẩng mặt lên, có cái gì đó như tiếng sét bên tai, tim Thủy ngừng đập. Chính người đàn ông ấy, kẻ đã hủy hoại cuộc đời chị. Anh ta cũng sững sờ khi nhận ra Thủy, vài giây quét qua nhau, hình ảnh của 10 năm trước hiện về. Nỗi đau như tái sinh, Thủy muốn gầm lên, nhào tới xé xác kẻ tàn ác ra. Nhưng thân phận bé mọi đã kìm chân cô lại, chỉ có nước mắt là không thể ngăn nổi.

Thủy nghẹn ngào nói: “Vì con tôi không được chết. Nó là linh hồn, là cuộc đời của tôi. Với thân thể như thế này, tôi đi xin việc không ai nhận, giờ chỉ còn cách đi ăn xin thôi. Như thế, tôi vẫn vui và hạnh phúc”.

Theo Báo Người Giữ Lửa
Tâm Sự Gia Đình
Từ khóa: