Tin tức -

Nhật ký đẫm nước mắt của bà mẹ mất con chỉ sau 3 giờ sinh

(Tamsugiadinh.vn) - Vừa qua, câu chuyện về người mẹ mất con chỉ ngay sau sinh 3 giờ đã khiến không ít người nghẹn lòng, rơi nước mắt khi đọc được những dòng nhật ký chị viết về “Hành trình 40 tuần yêu thương” của mình.
Nhật ký đẫm nước mắt của bà mẹ mất con chỉ sau 3 giờ sinh
Nhật ký đẫm nước mắt của bà mẹ mất con chỉ sau 3 giờ sinh
Đó là câu chuyện của chị T.Q. Trong “Hành trình 40 tuần yêu thương”, bà mẹ này đã kể về nỗi đau đớn đến tột cùng khi chứng kiến đứa con mà hai vợ chồng khao khát bao lâu nay và phải vất vả lắm họ mới có được, cứ dần dần lịm đi ngay trước mặt mà họ không thể làm gì được.
 
Hành trình để cặp đôi này có được đứa con này vô cùng gian nan. Phải mất đến 2 năm chờ đợi và 4 lần thụ tinh nhân tạo vợ chồng họ mới có thể lập được kỳ tích là có con. Những tưởng những ngày hạnh phúc bên thiên thần nhỏ đã đến nhưng không ngờ điều tồi tệ nhất lại xảy ra. 
 
Trong suốt thời gian mang thai, vợ chồng chị đã rất hạnh phúc, háo hức mong chờ từng ngày để được gặp mặt con yêu. Thậm chí, vì sợ ảnh hưởng đến đứa con trong bụng, chồng chị còn băt chị nghỉ làm ở nhà dưỡng thai. Khi biết đó là một bé trai, họ đã chọn tên cho con là Shun.
 
Nhật ký đẫm nước mắt của bà mẹ mất con chỉ sau 3 giờ sinh
Những hìh ảnh cuối cùng về đứa con của cặp vợ chồng kém may mắn

Ngày đứa con chào đời, gia đình anh chị vô cùng phấn khởi, niềm hạnh phúc như vỡ òa. Nhưng niềm vui vừa chợt lóe lên ngay lập tức bất hạnh lại đổ ập xuống cặp vợ chồng kém may mắn này khi người mẹ mãi không thấy con mình khóc. Sau đó hơi thở của em bé cũng chậm lại và phải đưa vào lồng kính. Chỉ 3 giờ sau, vợ chồng chị được thông báo… đến nhìn mặt con lần cuối.
 
Ôm đứa con còn đỏ hỏn đang lịm dần trên tay, lòng chị đau quặn thắt và đã phải thốt lên rằng: “Chuyện quái gì đang xảy ra với mẹ thế này!”. Rồi tim bé ngừng đập trước sự bất lực của anh chị khi chưa kịp quen hơi ấm của người mẹ.
 
Câu chuyện buồn xúc động này đã nhận được sự quan tâm lớn của cộng đồng mạng, hàng nghìn bình luận với những lời chia buồn, động viên bà mẹ trẻ sớm vượt qua nỗi đau mất con.
 
Dưới đây là câu chuyện về “Hành trình 40 tuần yêu thương”  của chị T.Q:

"Ba mẹ đến với nhau như duyên phận, khi 2 người đều mang trong mình những nỗi đau. 27 tuổi, mẹ khao khát 1 mái ấm gia đình khao khát có 1 đứa trẻ đáng yêu cho riêng mình, thế là mẹ lập gia đình, 1 tổ ấm nho nhỏ như bao nhiêu người khác.

Thời gian thấm thoát trôi qua, 2 năm sau ngày cưới, tình cảm ba mẹ vẫn vậy thậm chí còn gắn bó hơn lúc ban đầu, chỉ có 1 điều duy nhất là mẹ vẫn chưa có đựơc thiên chức làm mẹ, mẹ vẫn chưa sinh cho ba con những đứa con ngoan.

Lúc đầu mẹ cũng buồn lắm, nhưng ba mẹ vẫn cố gắn động viên an ủi lẫn nhau. Rồi đi thăm khám, bác sĩ nói mẹ bình thường nhưng ba con thì… Và nếu mang thai được quả là 1 kỳ tích.

Và rồi cái kỳ tích ấy cũng đã đến (sau 4 lần thụ tinh nhân tạo), không còn điều gì tuyệt vời hơn khi biết mình sẽ làm mẹ. Mẹ đã khóc như 1 đứa trẻ, ôi cái cảm giác đó chắc mẹ sẽ không thể nào quên. Mẹ đã vui biết chừng nào mặc dù mẹ biết phía trước còn nhiều gian nan lắm.

Ba mẹ đã vui và hạnh phúc thế nào con biết không? Khi ở tháng thứ 6 thai kì mẹ biết con là 1 bé trai (sau bao nhiêu cái tên được chọn lựa, thế là cũng kiếm được cái tên cho con: Bé Shun). Ba con là 1 người đàn ông tuyệt vời, ba đã chăm sóc 2 mẹ con mình từng li từng tí, không cho mẹ đi làm nữa vì sợ ảnh hưởng đến thai kì.

Mẹ biết mỗi ngày ba con rất mệt, vừa lo việc công ty vừa phải chăm sóc 2 mẹ con nhưng lúc nào ba con cũng luôn nở nụ cười trên môi và động viên mẹ hãy cố gắng, chỉ còn 1 thời gian nữa thôi là ba mẹ có thể gặp được con rồi Shun ơi.

Gần tới ngày sinh là khoảng thời gian mẹ hồi hộp nhất, mẹ đếm ngược từng ngày, mẹ cứ suy nghĩ khi sinh ra Shun của mẹ sẽ giống ba hay giống mẹ đây (giống ba hết tất cả nhưng cặp mắt giống mẹ nha con, mắt ba con là mắt 1 mí nhìn giống mafia lắm (rồi mẹ lại cười một mình ).

Rồi cái ngày mẹ mong chờ cũng đã đến, trưa ngày 6/10 mẹ cũng đã rỉ ối, thế là mẹ nhập viện. Bác sĩ cho mẹ nằm viện theo dõi vì cổ tử cung mẹ vẫn chưa mở phân nào. Mãi tới tối ngày 7/10 (đúng ngày dự sinh) mẹ chỉ mở có 8 phân và không mở thêm phân nào nữa. Bác sĩ cho mẹ lên bàn sinh. Ở bàn sinh ba luôn nắm chặt tay mẹ, luôn nói thì thầm với mẹ hãy cố lên còn một chút nữa thôi. Ba, mẹ và con cùng vựợt cạn.  

7/10 23h29' con đã chào đời, 1 bé trai kháu khỉnh dễ thương, nặng tận 3448gam, dài 51,5 cm. Con giống ba như đúc chỉ có cái mũi là giống mẹ thôi. 2 hàng nước mắt của ba và mẹ đã lăn dài vì hạnh phúc khi nhìn thấy mặt con.

Nhưng niềm vui ấy chưa được bao lâu thì trong mẹ dâng lên một nỗi lo khôn cùng, sao con sinh ra vẫn không khóc và sau khi cắt dây rốn cho con, tim con đập chậm lại, bác sĩ phải dùng bình dưỡng khí để hỗ trợ thở cho con.

Con được nằm trong lồng kính và được đẩy qua phòng khác, mẹ thì vẫn ở lại phòng sinh để bác sĩ may “cửa mình” cho mẹ. Mẹ bị rạch và may tới 14 mũi nhưng lúc đó mẹ không còn cảm thấy đau nữa, mà trong đầu mẹ lúc đó chỉ nghĩ đến con thôi, mẹ luôn cầu xin trời phật phụ hộ độ trì cho con. Sau đó mẹ được đẩy về phòng hậu sản.

Mẹ nói với y tá cho mẹ gặp con đi, đứng ở ngoài phòng nhìn con cũng được (vì mẹ chưa được ôm con cái nào từ lúc sinh con ra tới giờ cơ mà. Nhưng đáp lại chỉ là cái lắc đầu và xin lỗi mà thôi. Rồi 3 giờ sau sinh, bác sĩ chạy hấp tấp vào phòng ba mẹ nói qua nhìn mặt con lần cuối. Ôi chuyện quái gì đang xảy ra với mẹ thế này.

Rồi cái gì đến cũng đã đến, cái chuyện khủng khiếp ấy cũng đã đến. 3h16', 8/10, con nằm trên tay mẹ rồi lịm dần, ba mẹ bất lực nhìn con ra đi với 2 hàng nước mắt. Phải chi lúc đó mẹ có 1 điều ước thì hay biết mấy, mẹ mong có thể đổi lấy tuổi thọ của mẹ để cho con có được sự sống, mẹ có thể cho con được cả máu thịt của mẹ cơ mà, thì tuổi thọ có đáng gì đâu.

Con đã rời xa ba mẹ, lúc đấy tim mẹ đau lắm như muốn vỡ tan ra từng mảnh, mẹ đau đớn đến tột cùng, nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau tinh thần con à. Giờ ngồi đây viết những dòng này mắt mẹ như nhoè đi, tim mẹ như thắt lại, nỗi đau giờ đây trong mẹ vượt quá giới hạn của nước mắt rồi.

Ông trời ơi sao ông ác với con vậy, ông ban cho con 1 chút ánh sáng giữa bóng đêm, rồi ông lại tự dập tắt nó đi. Con của con nó đâu có tội tình gì. 4h sau khi con mất những dòng sữa đầu tiên rỉ rã ra từ ngực mẹ, ôi mẹ phải làm sao, phải chi mẹ cũng được như bao nhiêu bà mẹ khác, cho con uống những dòng sữa đầu tiên, những dòng sữa mát lành. Số phận không cho con được làm con của mẹ, chắc có lẽ mẹ con mình mới có duyên nhưng chưa có nợ chăng???

40 tuần mang thai là 40 tuần hạnh phúc nhất đối với mẹ. Shun ơi con ra đi để lại trong lòng ba mẹ 1 nỗi đau không nói thành lời, dẫu biết rằng thời gian sẽ làm lành vết thương, nhưng vết thẹo vẫn hằn sâu trong tim mãi mãi.

Có lẽ mẹ phải cố gắng thôi, mẹ phải đứng dậy bắt đầu cuộc sống mới, bắt đầu lại từ đầu - 1 hành trình mới gian nan và đầy thử thách hơn. Ở thế giới bên kia con hãy vui sống Shun của mẹ nhé. Mẹ sẽ đọc kinh cầu siêu cho con mỗi ngày.

Nếu con vẫn còn duyên với ba mẹ thì con hãy đến làm con của ba mẹ 1 lần nữa con nhé, nhưng phải hứa với ba mẹ là con phải thật khỏe mạnh nhé con. Còn nếu không con hãy sớm đem các em của con đến với ba mẹ con nhé. Mẹ yêu con Shun của mẹ.

Hỡi các bà mẹ bỉm sữa, nếu 1 ngày nào đó các mẹ cảm thấy mệt mỏi vì tiếng trẻ con quấy khóc đòi bú lúc nửa đêm, thì các mẹ hãy cố gắng lên nhé, con sẽ lớn nhanh thôi mà. Còn em cũng sẽ thức vào lúc nửa đêm như các mẹ nhưng bên cạnh em thì chẳng có đứa trẻ nào (thậm chí em chưa được 1 lần nghe tiếng con em khóc mà). Hãy cố gắng lên các mẹ nhé!".
Theo TTTĐ
Tâm Sự Gia Đình