Tin tức -

Ngôi đền "ma ám": Cuộc trò chuyện không tưởng với người phụ nữ từng tắm trong phân heo

(Tamsugiadinh.vn) - Chuyện chị Mận giội nước rửa ban thờ hay ngụp lặn trong hố phân heo chỉ là hành động trong giai đoạn bệnh còn... nhẹ. Sau đó, chị còn tự cắt gân tay, lấy dao cứa cổ và rượt đuổi đòi giết chồng.
Ngôi đền "ma ám": Cuộc trò chuyện không tưởng với người phụ nữ từng tắm trong phân heo
Ngôi đền "ma ám": Cuộc trò chuyện không tưởng với người phụ nữ từng tắm trong phân heo
Phát bệnh sau khi… nghe chuyện ma 

Trước cổng trường Đại học Nông nghiệp I (thị trấn Trâu Quỳ, Gia Lâm, Hà Nội) có một quán ăn rất đông khách. Anh chủ quán tên Minh, kiêm luôn đầu bếp, lúc nào vui vẻ, niềm nở với khách. Chị Mận là vợ anh Minh, vừa là thủ quỹ và cũng là chân chạy bàn chính của quán.

Khách hàng đều hài lòng với bà chủ quán vui vẻ, hay nói hay cười. Có người thậm chí không tiếc lời khen rằng chị Mận sắc sảo, tính toán cẩn thận, bán buôn tài tình. Họ chẳng bao giờ ngờ nổi chị Mận từng là bệnh nhân tâm thần nặng. 
 
Ngôi đền ma ám: Cuộc trò chuyện không tưởng với người phụ nữ từng tắm trong phân heo
Chị Mận hiện nay lạc quan, vui vẻ, không còn là bệnh nhân tâm thần
 
Chị Mận phát bệnh thần kinh từ năm 2008. Lúc bấy giờ, chị là công nhân của một nhà máy may. Kể lại quãng thời gian đó, người phụ nữ 40 tuổi mạch lạc: “Tôi nghĩ bệnh của mình là do ức chế tâm lý lâu dài vì đầu óc căng thẳng do tiếng ồn. Công việc của tôi phải đứng máy liên tục trong 8 tiếng làm việc nên người lúc nào cũng căng như dây đàn. Buồn bực, mệt mỏi!

Tôi nhớ, hôm ấy tôi làm ca đêm thì nhà máy mất điện, mấy chị em công nhân quây quần buôn chuyện. Họ kể chuyện ma tà, quỷ quái để trêu đùa nhau. Ngay lúc đó, tôi không sợ hãi gì lắm. Song, khi có điện trở lại, tôi quay về đứng máy, thì trong đầu tôi xuất hiện cảm giác lo sợ vẩn vơ, như kiểu có người khác đang điều khiển mình ấy. Tôi cứ sợ những vấn đề ở đâu đâu, như là có người hại mình, hoặc có người hại gia đình mình”.
 
Lòng bất an, chị Mận xin trưởng ca cho về. Không được đồng ý, chị Mận giả đò xin đi vệ sinh, rồi lừa cả bảo vệ, trốn về nhà. Nỗi sợ hãi mông lung mỗi lúc một lớn, chị Mận liêu xiêu chạy về nhà.

Chị tiếp tục kể (đây là những gì chị còn nhớ được trước khi lý trí bị che mờ hoàn toàn): “Nhà tôi hồi bấy giờ vừa xây xong. Không hiểu sao, tôi cứ thấy mất vệ sinh, dơ dơ ghê ghê thế nào đó. Đặc biệt là ban thờ. Giấy tiền vàng mã làm ban thờ bị ô uế, khiến các cụ giận nên quở phạt. Tôi phải lấy nước, thật nhiều nước, giội vào ban thờ để tẩy uế. Giội mãi, giội mãi, ai can ngăn tôi cũng mặc. Mà càng giội nước, càng thấy uế tạp, không làm sao để làm cho sạch được”.
 
Ngôi đền ma ám: Cuộc trò chuyện không tưởng với người phụ nữ từng tắm trong phân heo
Chị Mận đã từng rạch tay mình khi lên cơn điên
 
Những việc làm khủng khiếp trong lúc mất lý trí

Cho đến bây giờ, chị Mận vẫn phân bua: “Tôi không hiểu sao chồng và mọi người trong nhà lại đối xử với tôi như người điên. Đơn giản là tôi thấy bất an một chút và có hành động ngoài mong muốn một tý. Còn lại, tôi vẫn bình thường, tỉnh táo chứ không rồ dại gì cả”.

Tuy nhiên, đó chỉ là những gì chị Mận nhớ được trong lúc còn tỉnh táo. Sự thật, căn bệnh hoang tưởng đã khiến chị có những việc làm vô cùng đáng sợ. Người chứng kiến rõ ràng nhất những việc làm trong cơn mất lý trí của chị Mận là chồng chị, anh Minh.

Khi phát hiện vợ bị bệnh thần kinh – chính là hôm chị Mận từ công ty trở về và hất nước vào ban thờ - anh Minh hoảng sợ vô cùng. Anh ôm chặt vợ, cố gắng giữ không cho chị tiếp tục lảm nhảm đòi tẩy uế. Sáng hôm sau, bất chấp sự chống cự của vợ, anh Minh đưa chị Mận ra bệnh viện khám xét.

Bác sỹ kết luận cơ thể chị Mận hoàn toàn khỏe mạnh, có chăng, tinh thần của chị bị tổn hại do chịu nhiều áp lực tâm lý. Họ khuyên anh Minh cho vợ nhập viện điều trị tâm thần. Song, 3 lần nhập viện, 3 lần chị Mận bỏ trốn. Có bận, không biết bằng cách nào, chị trốn từ Hà Nội về tận Thái Bình (quê gốc của hai vợ chồng).

Nhận được tin báo, anh Minh chạy xe máy vượt hơn trăm cây số tìm vợ. Đến nơi, anh thấy chị đang nhặt thóc giúp người dân ở cánh đồng. Không ai ngờ rằng chị là người điên. 
 
Cầm bàn tay trái của vợ, anh Minh miêu tả: “Chỗ này là nhà tôi tự cắt tay. Cô ấy trốn mọi người, nấp vào một góc rồi cứ rạch cổ tay của mình bằng con dao gọt hoa quả sắc như nước. Máu chảy rười rượi, may mà có người phát hiện kịp, không thì cô ấy đã chẳng còn sống đến bây giờ. Chỉ không để mắt một chút là cô ấy tìm cách tự tử. Mấy vết cắt ở sau gáy cô ấy cũng là do cô ấy dùng dao cứa vào. Lần ấy, vợ tôi cũng suýt chết”.
 
Ngôi đền ma ám: Cuộc trò chuyện không tưởng với người phụ nữ từng tắm trong phân heo
Mấy vết cắt ở gáy là do chị Mận tự cứa
 
Không chỉ gây nguy hại cho bản thân, chị Mận (trong lúc điên) còn uy hiếp tính mạng của những người xung quanh. Khi bệnh viện không cầm giữ nổi chị Mận, anh Minh đưa chị về nhà để tìm cách chữa trị và phải gửi đứa con 7 tuổi về nhà nội. Còn một mình, anh luôn cảnh giác và sẵn sàng... bỏ chạy.

Anh giải thích: “Vợ tôi có thể bất thình lình nổi cơn điên và cầm dao đòi chém tôi bất cứ lúc nào. Hàng xóm không ai lạ gì cảnh tôi chạy bán sống bán chết đằng trước, vợ tôi huơ huơ dao sắc đuổi sát phía sau. Tôi chạy đến lúc cô ấy thấm mệt thì lại khống chế cô ấy, đưa về nhà”.
 
Bất ngờ khỏi bệnh sau 3 tháng tụng kinh 

Như đã nói, anh Minh tìm cách chữa chạy cho vợ bằng cách đưa chị Mận vào viện tâm thần nhưng không hiệu quả. Nghe lời mách nước, nghĩ rằng vợ bị ma ám, anh chuyển sang chạy chữa bằng liệu pháp tâm linh. Tổng cộng, anh đã thực hiện 4 khóa lễ, tiêu tốn rất nhiều tiền bạc với hi vọng đuổi “con ma” trong người vợ ra ngoài. Nhưng việc làm ấy của anh càng làm tình thế thêm bi đát. 
 
Giấu nụ cười khổ não, anh Minh cho biết: “Mỗi lần làm lễ để đuổi ma cho vợ tôi, các thầy cúng đều đòi ít nhất là 10 triệu. Đỉnh điểm là tôi chi 52 triệu cho một khóa lễ ở tận Hàm Rồng (Thanh Hóa). Song, bệnh của vợ tôi không thuyên giảm mà còn nặng hơn. Thầy cúng bảo là con ma trong người vợ tôi ghê gớm quá, cách cuối cùng là mua 2 can nước “đầu nguồn” – được hứng ở… đỉnh Fanxipan – cho vợ tôi tắm, giá là 10 triệu, thì mới mong khỏi bệnh. Ấy thế mà, tiền mất tật mang, vợ tôi chẳng “bớt điên” tý nào”.
 
Ngôi đền ma ám: Cuộc trò chuyện không tưởng với người phụ nữ từng tắm trong phân heo
Anh Minh bàng hoàng kể lại quãng thời gian chăm sóc người vợ tâm thần
 
Tiền hết, vợ mang bệnh, anh Minh rơi vào cùng quẫn. Giữa lúc khó khăn ấy, có người khuyên anh đưa vợ đến đền Thó chữa bệnh tâm thần cho đỡ tốn kém. Không còn lựa chọn, anh Minh đành đưa vợ đến thôn Lương Tảo C, xin nhà đền tiếp nhận chị Mận. 
 
Về quãng thời gian ở đền Thó, chị Mận nhớ lại: “Khi đặt chân vào đền, tôi thấy rất bình yên, thư thái. Ngày ngày, tôi lao động cùng với các bạn bệnh nhân và được đọc kinh, nghe thầy giảng kinh. Trí óc của tôi như được soi sáng trở lại. Sau hơn 1 tháng, đám mây mù trong óc tôi được vén ra dần dần, tôi tỉnh trí lại.

Lúc ấy, tôi mới biết mình đã bị điên trong thời gian dài – quãng thời gian trước đó, tôi chẳng nhớ gì hết. Tôi quyết tâm tìm lại mình. Ý chí khiến tôi dần dần hồi phục. Sau 3 tháng ở đền, tôi không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Tôi trở về đúng là tôi của trước đây”.
 
Ông Nguyễn Văn Tự, thủ nhang đền Thó nhớ lại: “Khi mới đến, chị Mận hoàn toàn không có khả năng tự kiểm soát. Chị gào thét, chửi bới tất cả mọi người. Rồi chị toan lao xuống cái ao sâu trước đền để tự vẫn. Lần ấy, chúng tôi ngăn lại được.
 
Ngôi đền ma ám: Cuộc trò chuyện không tưởng với người phụ nữ từng tắm trong phân heo
Ông Nguyễn Văn Tự, thủ nhang đền Thó

Song, có một lần, chị chui qua hàng rào, sang vườn nhà bên cạnh. Nhà đấy nuôi bầy lợn hơn chục con, tất cả phân lợn tập trung vào một cái ao nhỏ chừng 20m2. Chị nhảy xuống, lặn ngụp ở đấy, chỉ thò mỗi cái mũi lên. Nhà đền phải lấy sào tre kéo chị ta vào bờ vì phân lợn đặc quánh, không ai dám xuống. Thật may, nhờ phúc của nhà chị Mận, sau 3 tháng, chị đã khỏi bệnh và tỉnh táo đến tận bây giờ”.
Hoài Sơn
Theo Báo Người Giữ Lửa
Tâm Sự Gia Đình