Phóng sự -

Cái chết oan lạ lùng của Lữ Anh Dồi và những sự thật chưa từng công bố (Kỳ 1)

(Tamsugiadinh.vn) - Một vụ án kéo dài 9 năm mới khởi tố, và hệ lụy của nó đã 37 năm vẫn chưa thể khắc phục. Qua lời kể của người vợ, những nhân chứng, bí mật bị vùi lấp dần được công bố. Nạn nhân, thiếu úy Lữ Anh Dồi bị chính đồng đội cầm súng bắn vì cho rằng phản quốc, đã trong sạch nhờ sự công tâm của pháp luật.
Cái chết oan lạ lùng của Lữ Anh Dồi và những sự thật chưa từng công bố (Kỳ 1)
Cái chết oan lạ lùng của Lữ Anh Dồi và những sự thật chưa từng công bố (Kỳ 1)

37 năm không bình yên

Tháng 7/2016, các ngành chức năng tỉnh Cà Mau đã thống nhất đề nghị Bộ LĐTB&XH suy tôn ông Lữ Anh Dồi là liệt sĩ. Lữ Anh Dồi là nạn nhân trong một vụ án giết người, vu khống cách đây đã 37 năm. Vụ án đã khép lại từ đầu những năm 90, nhưng việc giải quyết chế độ cho Lữ Anh Dồi thì còn dai dẳng cho đến ngày hôm nay…

Cũng từ đây, dư luận 2 tỉnh Cà Mau và Bạc Liêu (trước đây cùng tỉnh Minh Hải) lại một lần xôn xao trở lại vụ án Lữ Anh Dồi, nguyên thiếu úy công an vũ trang bị đồng đội bắn chết một cách nhẫn tâm để nhằm thực hiện một âm mưu khác.

Hung thủ đã gây nên vụ án oan khuất, chấn động dư luận năm xưa cũng đã đền tội, nhưng những hậu quả mà vụ án để lại cho những người trong gia đình của Lữ Anh Dồi thì quả thật to lớn, không thể nào khỏa lấp. Vợ ông Lữ Anh Dồi, bà Nguyễn Thị Mai hiện nay đã ngoài 60 tuổi.

Bà đã dùng cả cuộc đời để minh oan, đòi lại danh dự cho chồng mình, nay tuổi đã cao nhưng tâm nguyện ấy vẫn chưa thành hiện thực.

Trong buổi chiều muộn, bà Mai bắt đầu cuộc trò chuyện với một niềm vui nho nhỏ. Đó là kết quả của chuyến đi ra Thủ đô Hà Nội vào khoảng 2 tuần trước, gặp những cơ quan cao nhất có trách nhiệm trong việc công nhận chồng bà là 1 liệt sĩ.

Đằng đẵng 26 năm kể từ ngày, phiên tòa xử vụ án Lữ Anh Dồi bị chết oan diễn ra, bà Mai chưa một ngày nào không nghĩ đến danh dự cho chồng.

“Tôi đã chờ từ ngày này qua ngày nọ, năm này qua năm khác. Người ta cứ bảo tôi chờ, tôi còn biết làm gì nữa, tôi chờ thôi. Chờ đến ngày tôi còn sống và danh dự của chồng tôi được phục hồi”, bà Mai chậm rãi kể chuyện.

Câu chuyện bi thảm về cái chết của Lữ Anh Dồi, về hành trình kêu oan cho chồng đẫm máu và nước mắt của bà Mai lần lượt vỡ òa sau bao năm tháng tưởng như đã ngủ quên…

Cái chết của thiếu úy Lữ Anh Dồi

Năm 1979, bà Mai và ông Dồi đã nên vợ chồng được 3 năm. Cuộc sống của họ còn nhiều khó khăn nhưng hạnh phúc luôn tràn đầy. Ông Dồi lúc này là thiếu úy công an vũ trang (nay thuộc lực lượng bộ đội biên phòng) của Ty Công an Minh Hải cũ (tỉnh Bạc Liêu, Cà Mau ngày nay).

Còn bà Mai là giáo viên của Trường Trung học Sư phạm Bạc Liêu. Vì tính chất công việc, ông Dồi phải đi công tác thường xuyên từ vài ngày, có khi cả tuần mới về thăm vợ.

Một ngày cuối tháng 3/1979, bà Mai đang loay hoay với sách vở trong thư viện Trường Trung học Sư phạm Bạc Liêu. Bất ngờ có người bạn tìm đến trường, báo tin cho bà Mai: “Anh Dồi chết rồi”. Người bạn buông câu nói, bà Mai lặng người, rồi bừng tỉnh hỏi dồn dập.

“Bạn tôi kể lại tình cờ biết được cái chết của anh Dồi. Đó là ngày hôm trước, ngay tại thị trấn Hộ Phòng, bạn đi ngang qua một đám đông đang xôn xao. Tò mò bước vào xem thì bạn tôi nhận ra anh Dồi đã chết, trên mình có nhiều vết đạn.

Thông tin duy nhất mà bạn tôi nghe được là chồng tôi chết vì tội phản quốc, móc nối quân ngụy, tổ chức vượt biên nên bị bắt. Vì chống cự nên ảnh bị công an nổ súng bắn”, bà Mai nhớ lại câu chuyện đau thương.

Một vụ án oan lạ lùng và những sự thật chưa từng công bố
Bà Nguyễn Thị Mai kể lại hành trình 37 năm tìm lại danh dự cho chồng
Để chắc chắn cái chết của chồng mình, bà nhờ người trong trường đánh điện về Ty Công an, nơi chồng làm việc để hỏi thêm lần nữa. Khi biết chồng thực sự đã nằm xuống, bà Mai bắt xe xuống Hộ Phòng ngay chiều hôm đó.

Đến Hộ Phòng, bà được những người dân tốt bụng kể lại toàn bộ câu chuyện, diễn biến cái chết của chồng mình. Vào lúc buổi trưa, Lữ Anh Dồi và 1 người đồng đội đi uống cà phê về. Vừa bước chân vào cửa hàng thu mua thủy sản, lợi dụng lúc ông Dồi không để ý và dường như có sự chuẩn bị từ trước, người đồng đội này móc khẩu K54 đã lên đạn hướng về phía ông Dồi.

Tiếng súng nổ đanh thép giữa trưa vắng khiến người dân giật mình. Họ kéo đến cửa hàng thủy sản thì Lữ Anh Dồi đã tắt thở, trên mình nhiều vết đạn trúng chỗ hiểm. Người bắn Lữ Anh Dồi lăm lăm khẩu súng nói dõng dạc: “Tên này là sĩ quan ngụy ở Bến Tre, hắn mang quân hàm giả, xuống đây tổ chức vượt biên nên tôi bắn chết”.

Người dân nghe như thế thì quá kinh hãi, bởi ông Dồi và những đồng đội của mình không phải xa lạ đối với họ. Lực lượng công an vũ trang thường xuyên làm nhiệm vụ tại đây. Người dân vẫn biết đến Lữ Anh Dồi là thiếu úy công an, nhưng không ai dám hó hé nửa lời.

Ngay sau đó, một toán công an có mặt, xông vào lột quân phục của thi thể Lữ Anh Dồi, rồi đưa ông xuống mé song đầy sình lầy, cây dại để lấp đi tạm bợ…

Nghe xong câu chuyện hết sức xa lạ của bà con thị trấn Hộ Phòng, bà Mai lê những bước chân thiểu não đi tìm nơi chôn cất chồng. Băng qua những bãi đất sình lún cả bàn chân, bà Mai nhìn thấy giữa mặt nước xâm xấp có một mô đất cao được lấp bởi đám cây ô rô (môt loại cây dại).

Cùng người dân vạch đám cây dại ra, Lữ Anh Dồi nằm co quắp, trên mình độc một chiếc quần cộc, nét mặt vẫn còn nguyên nét kinh hoàng, bởi có lẽ chính ông không hiểu được vì sao mình chết.

Bà Mai suy nghĩ, rồi quyết định để nguyên xác chồng như vậy. Bà muốn, chính thủ trưởng của chồng mình phải có trách nhiệm chôn cất đàng hoàng, không thể đối xử như con thú bị bắt chết, vứt đi… Đêm đó, bà ở lại Hộ Phòng, chờ trời sáng.

Sáng đó, lau nước mắt, bà Mai tìm đến Ty Công an Minh Hải, tìm gặp lãnh đạo của chồng để hỏi cho ra lẽ. Không ai tiếp, bà tìm đến nhà thủ trưởng trực tiếp của Lữ Anh Dồi - trung tá Nguyễn Ngọc.

Tiếp bà Mai ở ngay cổng nhà, ông thủ trưởng cao giọng nói: “Thằng Dồi phản bội Tổ quốc, móc ráp với quân ngụy tổ chức vượt biên, đến cuối cùng bị phát hiện vẫn ngoan cố chống đối, nó bị bắn chết là phải rồi. Có gì nữa đâu mà cô phải thắc mắc?”.

Nói rồi, ông thủ trưởng lạnh lùng quay lưng bước vào nhà, không kịp để bà Mai nói thêm câu nào.

Đêm hôm đó, bà Mai ngủ lại nhà những người dân tốt bụng ở Hộ Phòng. Thức gần trọn đêm, bà Mai trăn trở biết bao nhiêu với những thông tin mình biết được. Có điều, nói Lữ Anh Dồi có tội phản quốc thì thật vô lý.

Bà Mai nhớ lại: “Lúc đó tôi vẫn chưa tin bi kịch này xảy ra, nhưng tôi tin chắc chắn cái chết của chồng mình có vô vàn uẩn khúc. Ngay cả những người dân Hộ Phòng, họ cũng thắc mắc, cũng nhiều nghi vấn về cái chết của thiếu úy Lữ Anh Dồi. Nhưng, bắt đầu từ đâu để làm sáng tỏ cái chết chồng tôi?”

>>> Đón đọc kỳ 2: Chạm trán những kẻ giết người

(Còn nữa)
Theo Nhóm PV Tuổi Trẻ & Đời Sống
Tâm Sự Gia Đình