“Thần mù” Tây Bắc và 30 năm chỉ ăn cơm với ớt!

Nếu ai đã từng đi qua quốc lộ 279 vượt qua con đèo Mã Yên Sơn sẽ nhìn thấy một người đàn ông gánh củi xuống núi bán, có ngày lại gùi gạo đi xát, bước chân ông phăm phăm băng qua mọi nẻo đường hiểm trở. Người đàn ông này mù cả hai mắt từ nhỏ và đã 30 năm qua, bữa cơm của ông ngon lắm chỉ là lưng bát cơm với vài quả ớt.
“Thần mù” Tây Bắc và 30 năm chỉ ăn cơm với ớt!
“Thần mù” Tây Bắc và 30 năm chỉ ăn cơm với ớt!

“Thần mù” Tây Bắc và 30 năm chỉ ăn cơm với ớt! 

Công việc của ông Tuấn “mù” 30 năm qua là gùi gạo đi xát thuê, kiếm củi đem bán...

“Thần mù” ở Tây Bắc

Đó là ông Ngô Văn Tuấn, bản Lúc 2 (Bảo Hà - Bảo Yên - Lào Cai), người đàn ông mù cả hai mắt từ nhỏ và đã hơn 30 năm qua ông gắn bó với công việc của một kẻ làm thuê kiếm sống, và cũng chừng ấy năm bữa cơm của ông ngon lắm cũng chỉ là lưng bát cơm với vài quả ớt. 

Nhà của ông Tuấn “mù” nằm chênh vênh trên vách núi. Nếu gọi là nhà cũng đúng, nhưng thực chất là cái túp lều thì đúng hơn. Vật dụng trong nhà ông Tuấn đắt giá nhất có lẽ là chiếc bàn khập khiễng và chiếc giường tre ngồi vào kêu kèn kẹt. Còn lại hầu hết là phên nứa cũ nát cùng sào quần áo rách tươm, vá chằng vá đụp.

Chứng kiến cảnh tượng này chắc hẳn ai cũng nghĩ đến một gia đình vô cùng cực khổ ở miền núi cao heo hút này, trong đầu tôi hiện lên những câu hỏi là vì sao trên đời này con người ta lại nghèo khổ đến thế?

Nhưng khi tiếp xúc với ông tôi mới nhận ra mình đã nhầm, tất cả đều không như mình nghĩ, ông Tuấn là một người rất lạc quan, tuy đời sống vật chất có khó khăn nhưng về mặt tinh thần thì ông chẳng kém ai cả.

Ngồi một mình trong căn nhà trống vắng, lạnh lẽo đến rợn người, bên ngoài từng đợt gió rít như muốn cuốn bay ngôi nhà tồi tàn của ông. Rất thản nhiên ngồi ở ghế, nghe thấy tiếng người lạ ông Tuấn liền lấy giọng chào hỏi và mời ngồi đàng hoàng.

Đưa tay cầm vào cái ca nhựa đã gẫy cán, ông Tuấn múc lấy ca nước lã trong vắt từ trong xô đựng sẵn và nói: “Nhà chỉ có nước này thôi, tôi vừa đi xách về đấy, các chú uống tạm cho đỡ khát. Đợi tôi đun nước sôi pha chè uống!”.

Ông Ngô Văn Tuấn là người dân tộc Dao sinh năm 1952 tại Cam Đường, Lào Cai. Lên bốn tuổi đôi mắt ông bị mù do bị bệnh sởi, nhà nghèo không có tiền để chạy chữa nên gia đình Tuấn đành bất lực nhìn đôi mắt của cậu dần chìm vào bóng tối. Cuộc chiến tranh biên giới Việt - Trung năm 1979, Tuấn cùng dân làng chạy loạn đến nơi ở hiện nay lánh nạn rồi định cư luôn.

“Thần mù” Tây Bắc và 30 năm chỉ ăn cơm với ớt!

Tài sản duy nhất của ông Tuấn có được ngoài mặt tinh thần ông còn có cái phích, bộ ấm chén cũ rích, cái nồi méo mó và 3 bát sứt…

Khi mới về nơi ở mới không lâu mẹ Tuấn mất, bố đi bước nữa để lại một mình Tuấn trong túp lều tranh, sống một mình, không có lấy một người thân thích, không một xu dính túi, cũng chẳng có nghề nghiệp gì giắt lưng, ruộng đồng cũng không.

Với hoàn cảnh éo le như vậy đến người lành lặn ngày kiếm hai bữa cháo còn chật vật huống chi là người mù như ông Tuấn. Sau nhiều đêm suy nghĩ Tuấn đã chọn con đường làm thuê.

Để có cái ăn, Tuấn đến gõ cửa từng nhà bà con trong bản để xin làm thuê. Lúc thì nhổ sắn, khi thì bẻ ngô, có lúc lại giã gạo giúp dân làng. Một thời gian sau, khi chiếc máy xát gạo đầu tiên được đưa về trung tâm xã, ông Tuấn được bà con trong bản tạo điều kiện cho làm công việc gùi thóc, ngô xuống cầu Lúc, cách bản hơn 2km để xát gạo đem về. Mỗi lần gùi 30kg thóc xát, ông Tuấn được trả hai bát gạo.

Chính nhờ công việc lạ đời có một không hai đó đã giúp ông Tuấn duy trì cuộc sống mấy chục năm qua. Ông Tuấn không chỉ đảm nhiệm công việc chuyển thóc thành gạo mà còn được dân bản giao trọng trách đi mua các nhu yếu phẩm hàng ngày như muối, nước mắm... Những lần như vậy ông Tuấn được trả công bằng một bữa cơm trắng no nê.

Kể đến đây ông Tuấn bỗng nhiên cười vang, trên khuôn mặt nhăn nheo của ông hiện rõ sự khắc khổ, tuy mới gần 60 tuổi nhưng răng ông đã rụng gần hết. Nhiều người dân bản Lúc 2 đều không thể tin nổi những việc mà ông Tuấn mù làm là sự thật, mù đi không còn khó, đằng này ông còn gùi cả mấy chục cân gạo mà đi như người mắt sáng.

Có lẽ cái tên “thần mù” mà nhiều người đặt cho ông Tuấn là hoàn toàn xứng đáng.

“Thần mù” Tây Bắc và 30 năm chỉ ăn cơm với ớt!

Tuy mù nhưng mọi việc như nấu nước pha trà, nấu cơm, nhóm bếp ông Tuấn đều làm rất thành thạo

Mơ được mỗi bữa lưng bát cơm với ớt

Lúc này đã gần trưa. Tôi hỏi: “Hôm nay ông không nấu cơm à?”. Ông Tuấn trả lời: “Nấu chứ, nhưng chưa đến giờ, 11 giờ mới nấu”. Tôi giật mình thầm nghĩ, một người mù cả hai mắt, không nhìn thấy gì mà biết giờ giấc để nấu cơm, lại phải 11 giờ mới nấu.

Chưa kịp hỏi thì ông Tuấn như đoán trước được suy nghĩ của tôi: “Lúc nào người dân họ đi làm về qua nhà tôi thì là 11 giờ, lúc đó tôi mới nấu. Họ cũng sắp về rồi đó, các chú ở đây ăn cơm với tôi nhé”.

Rồi ông lọ mọ sờ vào cạnh chạn bát mốc meo lấy ra con dao mà tôi nhìn vào không thể phân biệt đâu là đằng lưỡi, đâu là đằng dậu nữa. Ông chặt củi, chẻ đuốc cho vào bếp, chỉ vài phút sau ngọn lửa đã cháy bùng bùng.

Nhìn xung quanh nhà chỉ thấy một cái nồi méo mó, đôi đũa cong queo và 3 cái bát sứt để trong chạn, tôi lại hỏi: “Trưa nay ông Tuấn mời cháu món gì thế?”. “Như mọi ngày thôi mà, ăn cơm với muối ớt” – ông Tuấn đáp vậy.

Thì ra ông Tuấn hàng ngày chỉ nấu mỗi nồi cơm, thức ăn chính của ông là những quả ớt, ông nhờ trẻ chăn trâu trong làng đi hái hộ về rồi trộn với muối trắng bỏ vào chai ăn dần. Và cứ thế ông Tuấn sáng ăn cơm với ớt, trưa ăn cơm với ớt và tối cũng ăn cơm với ớt.

“Thần mù” Tây Bắc và 30 năm chỉ ăn cơm với ớt!

Đời sống vật chất của ông tuy nghèo khó nhưng về mặt tinh thần ông Tuấn chẳng kém ai

Ông Hoàng Văn Thắng, cách nhà ông Tuấn không xa, thấy có người lạ vào nhà ông Tuấn, ông cũng lật đật chống gậy sang chơi, ông chia sẻ: “Do không nhìn thấy gì ông Tuấn không tự trồng rau nên thỉnh thoảng bà con mỗi người lại cho ông mớ rau để ông đỡ bị đau bụng.
 
Cứ lâu lâu ông Tuấn lại nhờ lũ trẻ trâu đi hái hộ ớt răm mọc ở quanh làng về ngâm muối ăn dần. Ngay cả việc ăn mỗi bữa mấy quả ớt cũng phải chi li, vì ớt ở vùng này chỉ mọc và ra quả vào mùa hè, mua đông mà không mua muối được thì ông Tuấn chỉ ăn cơm trắng thôi!”, ông Thắng ngậm ngùi.

Vậy là bữa cơm của tôi với ông Tuấn chỉ có một bát ớt muối với dăm bảy quả ớt cay xè, vậy mà ông Tuấn vừa ăn vừa xuýt xoa khen ngon. Nhìn cảnh tượng này tôi thầm nghĩ, đối với ông Tuấn những quả ớt thường ngày cay chảy nước mắt, phồng môi mỗi khi ăn phải, thì giờ đây cuộc sống của ông còn đắng cay hơn gấp trăm, gấp vạn lần những quả ớt này.

Bữa cơm chúng tôi chỉ diễn ra chưa đầy 10 phút, nồi cơm của ông Tuấn mỗi người chỉ được lưng bát đã phải cạo nồi. 

Bữa cơm với ớt kết thúc chưa lâu, ông Tuấn sờ soạng vào cái túi treo đầu giường lấy ra một cái đài có xuất xứ từ Trung Quốc và khoe: “Cái đài này là của một người bạn tặng năm ngoái, cứ mỗi tuần tôi thay pin một lần. Nhờ có nó mà tôi thấy bớt buồn hơn. Nó cho tôi biết được giờ giấc, nghe họ nói về làm ăn kinh tế, trồng trọt, chăn nuôi. Các tin tức ngoài biển đảo… Nhưng bây giờ cái ăng ten bị gẫy không nghe được rõ nữa”.

“Thần mù” Tây Bắc và 30 năm chỉ ăn cơm với ớt!

Cái đài của một người bạn tặng là người bạn tâm giao duy nhất của ông Tuấn

Vì mù nên có lần ông vác củi đi nhầm hơn 3 cây số đường rừng, may gặp người làng bảo mới biết. “Nhiều hôm tôi lên rừng mót củi chất thành đống rồi đi lấy tiếp, đến khi quay về tìm mãi không biết đống củi đó ở chỗ nào nữa. Bây giờ có cái đài, cứ để củi ở đâu là tôi treo đài bên cạnh, đài nói là tôi biết đống củi ở chỗ nào”, ông Tuấn cười và nói một cách điềm nhiên.

Ông tâm sự: “Tôi thích nghe nhất là thời sự và các chương trình ca nhạc, dân ca Huế, cải lương, vọng cổ. Còn những chương trình như: chèo, tuồng là tôi không nghe, vì nghe cũng không hiểu gì hết. Ca trù nghe buồn, tôi không thích”.

Ông coi cái đài như người bạn không thể thiếu trong cuộc sống, đi đâu cũng mang theo, khi trời nắng ngồi trong nhà nóng quá, nhà lại không có điện (vì sợ mắt ông không nhìn thấy gì sờ vào điện bị giật nên nhà ông không được lắp điện), ông Tuấn mang đài ra treo ở gốc cây mơ đầu ngõ rồi ngồi đó nghe cả buổi trưa cho đến giờ đi làm, lắm hôm ông còn ngủ luôn dưới gốc cây cho mát... 

Chia tay ông Tuấn khi chiếc đài của ông vừa kêu lên tút tút báo hiệu 12 giờ trưa, ông Tuấn vẫn thản nhiên ngồi trên chiếc ghế cũ nát, mắt nhìn về một hướng vô định, rồi chăm chú nghe lời giới thiệu với giọng nói trong trẻo của cô phát thanh viên Đài tiếng nói Việt Nam.

Chứng kiến hình ảnh đó, chúng tôi có cảm tưởng như chưa bao giờ ông Tuấn “mù” thấy cuộc đời mình ở tận cùng của sự tối tăm. 

Nhóm PV TT&ĐS

(Theo Tuổi trẻ & Đời sống)

loading...

    
Tâm Sự Gia Đình