Tin tức -

Rơi nước mắt với tâm sự của cô bé nghèo mất cả gia đình vì ung thư

(Tamsugiadinh.vn) - Bố mất và anh trai mất, cô bé Hương chỉ còn mẹ là chỗ dựa duy nhất. Thế nhưng mẹ em cũng mắc căn bệnh ung thư vú quái ác. Những tâm sự xót xa của cô bé nghèo khiến ai biết cũng phải rơi nước mắt.
Rơi nước mắt với tâm sự của cô bé nghèo mất cả gia đình vì ung thư
Rơi nước mắt với tâm sự của cô bé nghèo mất cả gia đình vì ung thư
Bé Lan Hương (14 tuổi, ngụ xã Đồng Tiến, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên) có hoàn cảnh vô cùng đáng thương. Em mồ côi cha từ khi được vài tháng tuổi. Rồi anh trai của em cũng mất ở tuổi 13. Và mới đây ngày 21/9, mẹ của em cũng đã qua đời vì ung thư vú.

Trước khi mẹ mất gần 1 tháng, Lan Hương đã chia sẻ tình yêu thương em dành cho mẹ trong đại lễ Vu Lan báo hiếu tại chùa An Lạc (xã Đồng Tiến). Những người tham gia buổi đại lễ hôm đó, không ai không xúc động trước tình yêu thương chân thành của em. 

Rơi nước mắt với tâm sự của cô bé nghèo mất cả gia đình vì ung thư
Cô bé Lan Hương vô cùng yêu thương mẹ

Lan Hương tâm sự: “Gia đình con trước đây sinh sống cùng họ nội ở Lạng Sơn. Con mới chào đời được 4 tháng thì cha con bị một căn bệnh hiểm nghèo cướp đi sự sống. Khi cha con bị bệnh, mẹ con có bao nhiêu tiền đều bỏ ra để chạy chữa cho cha.

Gia đình vốn không có tiền dư thừa, lại vừa phải lo chữa bệnh cho cha con, vừa phải nuôi anh con mới 4 tuổi và con mới chào đời, bên nội không có ai giúp đỡ được nhiều, nên một mình mẹ phải lặn lội gió sương nơi đất khách quê người để lo cho cuộc sống gia đình

Lúc nào tiền gạo cũng thiếu trước hụt sau. Một năm sau khi cha mất, mẹ con đưa 2 hai anh em con về thôn An Lạc xã Đồng Tiến, nương nhờ quê ngoại. Dù được các bác, các cô giúp đỡ nhưng kinh tế cũng không có gì sáng sủa.

Ba mẹ con sống ở một căn nhà nhỏ lụp sụp và dột nát, mỗi khi trời mưa thì trong nhà cũng như ngoài sân, nhà có bao nhiêu thùng, chậu đều lấy ra để hứng nước dột mà còn chưa đủ. Ba mẹ con ôm nhau co ro ở một góc nhà. Lúc đó, nhìn nét mặt của mẹ con thật hạnh phúc vì đang ôm ấp 2 anh em con vào lòng, nhưng cũng hiện rõ nét buồn tủi cay đắng từ trong sâu thẳm. 

Năm 2010, nỗi đau thương thê thảm lại ập đến với gia đình con, anh con mới 13 tuổi lại bị căn bệnh ung thư và ra đi vĩnh viễn. Năm 2011, cán bộ chính quyền thấy thương mẹ con con, đã xây cho một căn nhà tình nghĩa. Từ đó đến nay, mẹ con con không phải chịu cảnh “trong nhà cũng mưa” nữa.

Thế nhưng những nỗi đau thương cả về vật chất lẫn tinh thần cứ triền miên đè trĩu trên đôi vai gầy của mẹ, nên mẹ con thường xuyên ốm yếu. 

Năm con học lớp 2, con thương mẹ ốm mà không có tiền mua thuốc chữa bệnh, nên con quyết định bỏ học. Đây là lần đầu tiên con không nghe lời mẹ. Mẹ không khuyên được con nên cũng đành chiều theo ý của con. Rồi mẹ sợ con không biết đọc chữ nên thường hay mượn truyện về cho con đọc ở nhà. Mỗi ngày nhìn các bạn đồng trang lứa được cha mẹ đưa tới trường rồi lại đón về, mà lòng con cứ ngẩn ngơ, ước gì mình được giống như các bạn. 

Con luôn cầu mong mẹ chóng khỏi bệnh để mình được tiếp tục đến trường. Mẹ con vì tổn thương về tinh thần quá lớn lại không có đủ tiền để chữa bệnh kịp thời, nên bệnh của mẹ ngày càng nặng hơn. Và một sự thật cay đắng mà con không thể nào đối mặt được là hiện nay mẹ con lại bị loãng xương nặng, gần một năm nay mẹ con không thể làm được việc gì nữa. Bây giờ mẹ nằm đó sống chỉ kể ngày tháng, chứ không thể kể năm. 
 
Rơi nước mắt với tâm sự của cô bé nghèo mất cả gia đình vì ung thư
Những ngày Lan Hương còn được quanh quẩn chăm sóc mẹ 

Con thương mẹ nhiều lắm! Suốt ngày con chỉ quanh quẩn ở bên mẹ, con đã làm tất cả những việc nhà như nấu cơm, quét nhà, giặt quần áo cho mẹ... Xong việc, con lại vào bóp chân tay cho mẹ, vì mẹ con lúc nào cũng đau nhức trong người. Có nhiều lần con đã thức gần hết đêm để bóp cho mẹ. Con biết mẹ sẽ không còn sống được bao lâu nữa, nên con rất trân trọng từng giây phút con đang được ở bên mẹ, con nghĩ dù có phải làm gì để mẹ được sống với con thì con cũng cố làm.

Có lúc con nghĩ: Sao thân phận mình lại quá hẩm hiu như vậy! Và có lúc con thầm gọi: “Cha ơi, ước gì lúc này cha về bên con dù trong chốc lát để con có thể gọi lên tiếng cha, một tiếng mà từ lúc lọt lòng đến nay con chưa từng được gọi, để con nói với cha rằng: “Con thương nhớ cha nhiều lắm”…

Tuổi thơ của con đã thiếu tình cha, năm nay con mới được 14 tuổi, con không thể sống được một mình nếu không có mẹ. Anh con đã theo cha đi rồi, nay cha hãy phù hộ cho mẹ con mau khỏi bệnh. Người thân của con duy nhất chỉ còn mẹ thôi ! Lòng con đau thắt lại khi nhìn thấy thân thể mẹ con mỗi ngày một héo mòn, không thể cưỡng lại được với căn bệnh quái ác này.

Có những lúc con không ngủ được vì nghĩ đến một ngày gần đây mẹ con lại theo cha vĩnh viễn ra đi. Rồi con hồi tưởng lại những đêm mẹ kể về tuổi thơ của mẹ, kể về bà ngoại cho con nghe. Con nghĩ bà ngoại là người tuyệt vời nhất của mẹ thì mẹ là người tuyệt vời nhất của con. Con muốn hét lên thật to rằng: Mẹ ơi ! con yêu mẹ, ngàn lần yêu mẹ! 

Con cám ơn mẹ đã cho con một tuổi thơ êm đềm, hạnh phúc dù thiếu vắng cha, thiếu về vật chất nhưng có đầy ắp tình mẹ. Và con không thể chịu đựng được một ngày gần đây mẹ con lại bỏ con ra đi, để lại con bơ vơ một mình”.

Tuổi thơ của bé Lan Hương đã thiếu tình cha, anh trai cũng ra đi vì ung thư. Người thân duy nhất của em chính là người mẹ giờ đây cũng bỏ em mà đi mất. Lan Hương bảo: "Con không sợ chăm sóc mẹ ốm, không sợ những cơn đau và vệ sinh cho mẹ. Mẹ bị bệnh dẫu chăm sóc có vất vả nhưng còn có chỗ dựa tinh thần, có người trò chuyện với con. Mẹ đi rồi, con không còn ai để chăm sóc”.

Sau khi người mẹ qua đời, nhờ sự giúp đỡ của các nhà hảo tâm, trong thời gian tới Lan Hương sẽ được sư thầy trụ trì chùa An Lạc nhận nuôi. 
Theo TTTĐ
Tâm Sự Gia Đình