Tin tức -

Nực cười vợ chồng chia tay ngay đêm "động phòng" vì giành nhau tiền mừng cưới

(Tamsugiadinh.vn) - Trải qua 5 năm yêu nhau, đến ngày "rước nàng về dinh", đôi vợ chồng trẻ hớn hở vào buồng "động phòng". Nhưng trước đó là màn đếm tiền mừng cưới. Đếm xong, hai vợ chồng giành nhau làm tay hòm chìa khóa và chia tay...
Nực cười vợ chồng chia tay ngay đêm "động phòng" vì giành nhau tiền mừng cưới
Nực cười vợ chồng chia tay ngay đêm "động phòng" vì giành nhau tiền mừng cưới
Tình yêu thuở ban đầu

Phiên tòa ly hôn kỳ lạ và hy hữu, phân xử chuyện ly hôn của đôi vợ chồng Đặng Văn Đó (sinh năm 1985) và Phạm Thị Lụa (sinh năm 1987, trú tại xã Đăk Rla, Đăk Mil, Đăk Nông) xảy ra cách đây ít lâu, đã khiến người dân ở Đăk Rla (Đăk Mil, Đăk Nông) bất ngờ và mắc cười.
 
Bởi lẽ, đôi uyên ương ấy có thời gian yêu nhau tới gần 5 năm và phải trải qua sự ngăn cấm của hai bên gia đình, rồi mất một thời gian nữa mới làm được đám cưới với nhau. Thế nhưng, ở với nhau chưa “ấm hơi”, đôi vợ chồng này đã dẫn nhau ra tòa. Nguyên nhân của sự việc đáng buồn này là việc tranh giành giữ của hồi môn và thùng tiền cưới.
 
Cùng học với nhau tại một trường trung học địa phương, anh Đó học trên chị Lụa 2 lớp nên có quen biết nhau. Hồi ấy, anh Đó đã nổi tiếng là người ăn chơi dù gia đình rất nghèo. Sau khi học xong lớp 12, thi rớt tốt nghiệp trung học, anh Đó xin đi làm thợ khai thác vàng ở Kon Tum.

Một thời gian sau, vàng cạn kiệt, Đó về quê cùng cha mẹ làm rẫy, trồng tiêu và cà phê. Nhưng mấy năm cà phê rớt giá, tiêu thì chết nên gia đình anh càng thêm khó khăn. Lúc này, chị Lụa đang làm thợ may sau khi đi học nghề may trên Buôn Mê Thuột trở về. Thấy cô gái xinh xắn lại chịu thương chịu khó và chưa có người yêu, suốt ngày chỉ ở nhà may vá, quán xuyến gia đình nên anh Đó đem lòng yêu thương.
 
Qua thời gian tìm hiểu, chị Lụa chấp nhận tình cảm của anh Đó. Nhưng khi biết Lụa quen thân và có tình ý với Đó, nhiều bạn bè và hàng xóm láng giềng đã khuyên can vì họ biết rõ quá khứ ăn chơi của Đó. Về phần Lụa, chị suy nghĩ đơn giản rằng hồi còn là một thanh niên mới lớn nên Đó mới như thế. Bây giờ đã trưởng thành rồi, lại muốn lấy vợ thì anh sẽ thay đổi, tu chí làm ăn để lo cho vợ con.
 
Nhưng bố mẹ chị Lụa biết chuyện, họ thẳng thừng ngăn cấm sự liên lạc giữa Lụa và Đó, khiến cả hai đều rất buồn. Gần 5 năm trời yêu thương nhưng bị “cấm vận”, Đó quyết tâm thay đổi và đã nhiều lần anh đến nhà, quỳ xuống cầu xin bố mẹ Lụa để được “rước nàng về dinh”. Gần 5 năm trời, Đó vẫn kiên nhẫn và hai người giữ gìn cho nhau, chưa một lần đi quá giới hạn. 
 
Nực cười vợ chồng chia tay ngay đêm động phòng vì giành nhau tiền mừng cưới
Ảnh cưới của anh Đó, chị Lụa
 
Thấy Đó đối xử với con gái mình chân thành, đồng thời lúc này Đó cũng đã có công ăn việc làm ổn định, không còn đua đòi chơi bời như trước nữa, nên bố mẹ Lụa suy nghĩ lại, cho phép hai người liên lạc với nhau. Ít lâu sau, một đám cưới vui vẻ được tổ chức tại nhà chú rể, cỗ bàn bày la liệt cả trong nhà lẫn ngoài sân với sự chúc mừng của người thân và các bạn bè.
 
Chia tay vì giành nhau giữ tiền mừng

Đám cưới tổ chức buổi chiều, vừa tiễn khách ra về xong, đôi vợ chồng trẻ hớn hở vào buồng để chuẩn bị động phòng. Nhưng trước khi động phòng, hai người đem tất cả số nữ trang và tiền mọi người mừng đám cưới ra đếm. Đếm xong, Lụa bảo mình là vợ, tay hòm chìa khóa trong nhà, thì để chị cất giữ số tài sản đó, lúc nào cần dùng chị sẽ đưa ra. 

Anh Đó thì lại bảo tính Lụa vốn không cẩn thận chuyện tiền bạc, nên để anh giữ cho chắc ăn hơn. Hai người giành qua giành lại, ban đầu thì vẫn anh anh em em, sau đó “ông” “tôi” và cuối cùng là “mày tao”.
 
Đỉnh điểm của sự việc là ngay trong đêm động phòng, chị Lụa đuổi chồng ra khỏi buồng tân hôn rồi đóng của lại. Anh Đó bực bội, ra phòng khách lấy mấy chai bia uống rồi lăn ra ngủ tới sáng.
 
Nhiều ngày sau đó, hai người vẫn chưa giải quyết được chuyện ai giữ số tài sản này nên vẫn xích mích. Hàng xóm cho biết, nhiều lần họ thấy hai vợ chồng đánh nhau ầm ĩ, có khi thì anh chồng tát vợ trước hiên nhà, có lúc lại thấy cô vợ cầm dao làm bếp đuổi chồng chạy khắp nhà. 
 
Nhiều lần thấy sự việc quá nghiêm trọng, chính quyền thôn đã phải xuống can thiệp, hòa giải giữa đôi bên. Thế rồi bất ngờ họ lại dẫn nhau ra tòa ly hôn. Ngay cả lúc viết đơn ly hôn, hai người cũng dùng dằng đổ lỗi cho nhau, dùng dằng “nhường nhau” viết đơn. Cuối cùng, không ai chịu viết nên đành “thuê” một người đánh máy vi tính viết hộ.
 
Sau khi gửi đơn ly hôn đến cơ quan chức năng, hai vợ chồng tiếp tục hục hặc nhau. Mặc dù vẫn sống trong cùng một ngôi nhà, nhưng tất cả vật dụng đều được chia đôi. Cán bộ đến hòa giải, chị Lụa bộc bạch trong nỗi bức xúc rằng: “Mâu thuẫn chỉ một phần, chúng tôi ly hôn là bởi anh ấy cứ giành giữ cái thùng tiền mừng cưới với tôi.

Trong đám cưới, bạn bè anh ấy ai cũng nghèo nên mừng mỗi người chẳng được bao nhiêu, còn lại toàn là phía gia đình tôi cả. Ngay các nữ trang kêu là của hồi môn cũng vậy, bà con cô bác phía bên anh ấy có ai cho gì đâu. Anh ấy lại hay có tính tiêu pha lung tung nên tôi sợ giữ tiền bạc thì sẽ tiêu hết. Đáng lẽ anh ấy là chồng phải để tôi là vợ giữ mới đúng!”.
 
Anh Đó vặc lại: “Tính nết cô ấy không cẩn thận. Đã mấy lần cô ấy đánh mất tiền hay bỏ quên ở đâu rồi kêu um cả lên, tôi phải đưa tiền của tôi cho cô ấy xài. Bạn bè tôi nghèo nhưng đi dự đông nên hóa nhiều. Bạn bè cô ấy mừng nhiều nhưng họ chê tôi là tay ăn chơi, họ đi dự ít, còn người không đi thì không mừng.

Đồ nữ trang của họ hàng hai bên cho thì được hơn ba chỉ vàng chứ có bao nhiêu. Tôi định dùng số tiền mừng đám cưới để làm ăn, lo cho hai vợ chồng. Vậy mà cô ấy bảo tôi tham lam, keo kiệt, không yêu cô ấy, la lối um xùm rồi đuổi tôi ra khỏi phòng tân hôn ngay trong đêm hôm ấy. Cho đến nay tôi đã được "xơ múi" gì đâu. Làm vợ như thế thì có được không? Tôi nhất định không sống với cô ấy nữa!”.
 
Sau 4 lần hòa giải mãi không thành, tòa chấp thuận cho hai người ly hôn. Tại phiên tòa hôm ấy, chị Lụa cho biết, từ lúc cưới nhau đến khi đưa nhau ra tòa, vợ chồng chị có ở chung nhưng không ngủ chung, ăn chung. “Bên ngoài chúng tôi là vợ chồng nhưng bên trong thì không phải, chúng tôi sống ly thân từ ngay ngày cưới rồi. Anh ấy ở một phòng, tôi ở một phòng, không ai nhìn mặt nhau. Bây giờ tôi vẫn còn là đứa con gái trong trắng. Ly hôn xong tôi sẽ lấy người khác. Thiếu gì người muốn lấy tôi. Tôi không thèm sống với một người xấu xa, keo kiệt như anh ấy”.

Anh Đó nói: “Xin tòa cho chúng tôi ly hôn, đường ai nấy đi. Tiền mừng đám cưới và của hồi môn sẽ chia đôi. Thà bỏ nhau sớm còn hơn sống với nhau mỗi người một tính một nết, luôn luôn hiểu lầm nhau, không có hạnh phúc rồi cũng bỏ nhau mà thôi”.
 
Trao đổi với phóng viên, chủ tọa phiên tòa chia sẻ: “Nguyên nhân sự việc rất hy hữu và có phần nực cười nên tôi nghĩ mình cứ cố gắng thuyết phục, hàn gắn họ, bởi biết đâu những ngày đầu sống chung, họ còn bỡ ngỡ, chưa điều chỉnh được cái tôi của mình để cùng nhau hòa hợp. Cứ như thế, suốt hai tháng thụ lý vụ án, hễ cầm tờ đơn ly hôn là tôi lại suy nghĩ, cân nhắc, phải làm sao cho hợp lý, hợp tình.
 
Ấy vậy mà mỗi lần hòa giải, họ cứ nhất định nói tòa không cần hòa giải nữa mà phải mở phiên tòa để xét xử cho nhanh! Đến khi đưa vụ án ra xét xử, tôi vẫn mong họ nghĩ lại, mỗi người nhường nhau một chút để hàn gắn, gìn giữ cuộc hôn nhân của mình. Nhưng với những gì diễn ra ở phiên tòa, tôi nghĩ bất kỳ thẩm phán nào cũng có cùng quyết định như tôi, cho họ ly hôn để giải phóng và giải thoát cho nhau!”.
Theo TTTĐ
Tâm Sự Gia Đình