Nhà thơ Trần Đăng Khoa và nỗi lo “uống nước bẩn”

"Người dân hàng ngày đã phải ăn bẩn vì thực phẩm độc hại, giờ lại phải uống bẩn bởi nguồn nước nhiễm bẩn và cách làm ăn gây lo lắng của Vinaconex nữa ư?", nhà thơ Trần Đăng Khoa chia sẻ.
Nhà thơ Trần Đăng Khoa và nỗi lo “uống nước bẩn”
Nhà thơ Trần Đăng Khoa và nỗi lo “uống nước bẩn”

Nhà thơ Trần Đăng Khoa và nỗi lo “uống nước bẩn” 

Người dân Hà Nội khốn đốn khi mất nước (Ảnh Vietnamnet)

Ở bài viết trước, tôi có nói về ống dẫn nước Sông Đà với nỗi lo ngại thật sự của rất nhiều người, rằng các cơ quan chức năng và các nhà lãnh đạo cần lắng nghe tiếng nói xây dựng của những người thiện chí, đừng để tái diễn những chuyện dở cười dở khóc như tuyến đường sắt trên cao Cát Linh Hà Đông, hay chuyện khai thác bô-xít ở Tây Nguyên...

Nhưng xem ra chủ đầu tư Vinaconex vẫn loanh quanh xem như chuyện đã rồi, lại còn biện hộ trên các phương tiện truyền thông, rằng tại thị trường nội địa (Trung Quốc), sản phẩm của Xinxing (đơn vị cung cấp đường ống gang dẻo) chiếm 40% thị phần; 30% sản phẩm được xuất khẩu đến 106 nước trên thế giới và vùng lãnh thổ. 

Công ty này cũng là đơn vị 8 năm liền lọt vào TOP 50 công ty hàng đầu của Trung Quốc. Công ty đạt các tiêu chuẩn GB T2800 là tiêu chuẩn về an toàn sức khỏe; ISO 14001 là tiêu chuẩn về môi trường và Hệ thống quản lý chất lượng ISO 9001. Công ty cũng đạt các tiêu chuẩn chất lượng của Pháp (PV); Hàn Quốc (KS). 

Ở Việt Nam, Công ty Xinxing cũng đã cung cấp các sản phẩm ống gang tại nhiều thành phố lớn như: Hà Nội, TP. HCM, Bình Dương, Vũng Tàu… Đồng thời, qua những khảo sát với những khách hàng từng sử dụng dịch vụ của Công ty Xinxing, Công ty Viwasupco đều nhận được những phản hồi tích cực về chất lượng sản phẩm và dịch vụ do Xinxing cung cấp. 

Để “trấn an” khách hàng, chủ thầu cũng cho biết tất cả các đường ống gang dẻo của Xinxing trước khi được chuyển sang Việt Nam để triển khai dự án sẽ được Tổ chức Kiểm định độc lập Quốc tế Wras có trụ sở chính tại Anh Quốc kiểm định các tiêu chuẩn về vệ sinh an toàn thực phẩm. 

Khi ống nhập về đến Việt Nam sẽ được Chủ đầu tư phối hợp với Trung tâm Phát triển Công nghệ quản lý và Kiểm định xây dựng kiểm định chất lượng.

Trước khi cấp cho khách hàng, nước của đường nước sạch Sông Đà giai đoạn 2 sẽ được Trung tâm Y tế dự phòng Hà Nội kiểm định định kỳ thường xuyên theo các chỉ tiêu A, B. Ấy là chưa kể người ta còn nhập nhằng giữa cái việc cỏn con, là chuyện làm ăn rất cụ thể của một công ty kinh tế Trung Quốc với những vấn đề lớn như tình hữu nghị với đất nước Trung Quốc anh em. 

Nói đến chuyện hữu nghị bang giao giữa hai quốc gia là vấn đề lớn, lại nhạy cảm mà người ta thường rất ngại. Thực ra, đó là hai lĩnh vực hoàn toàn khác nhau. 

Thêm nữa, đây lại là miếng ăn, cái uống của hơn 8 triệu dân Thủ đô, ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng và số phận triệu người nên không thể xem thường được.

Vinaconex cứ khẳng định ống nước bằng gang của công ty Xinxing đạt tiêu chuẩn Mỹ, có uy tín lớn ở Mỹ, thì đây, thông tin từ chính nước Mỹ, một công ty lớn của Mỹ có uy tín lớn, với tuổi đời 30 năm đã “sập đổ” sau 9 năm nhập ống nước bằng gang dẻo này. 

Ông John Morally vốn là chủ của MWI, một công ty chuyên bán sỉ các ống nước và phụ kiện ống nước ở vùng Nam California (Mỹ). Năm 2002, sau khoảng hơn 20 năm trong nghề, ông bắt đầu nhập ống nước và các phụ kiện bằng gang từ Trung Quốc vì giá rẻ hơn hàng nội địa. 

Nhà thơ Trần Đăng Khoa và nỗi lo “uống nước bẩn”

Đường ống bằng gang không đạt chuẩn nhập từ Trung Quốc, gây ảnh hưởng đến công trình là nguyên nhân khiến cho công ty 30 năm tuổi ở Mỹ phải đóng cửa (Ảnh Tin tức online)

Trong quãng thời gian 2002 - 2010, công ty của ông bán được lượng hàng Trung Quốc trị giá khoảng 40 triệu USD cho các nhà thầu xây dựng trong khắp cả vùng. 

Những sản phẩm xuất xứ Trung Quốc này đã được lắp đặt ở khoảng 350 công trình, bao gồm trường học, bệnh viện, casino... Các doanh nghiệp ở Mỹ đều đóng bảo hiểm đề phòng rủi ro trong kinh doanh. Ngay từ đầu, các đối tác Trung Quốc đã đảm bảo với John rằng sản phẩm của họ đạt chuẩn chất lượng của Mỹ. 

Mỗi chuyến hàng nhập về MWI đều được cấp chứng nhận đạt chuẩn từ IAMPO (International Association of Plumbing and Mechanical Officials). Do vậy, cả John lẫn hãng bảo hiểm đều không nghĩ đến những nguy cơ đang chờ đợi họ. 

Ấy là khi ông John liên tiếp nhận được các khiếu kiện từ khách hàng do chất lượng sản phẩm ống nước ảnh hưởng đến công trình. 

John và hãng bảo hiểm của ông tìm cách liên lạc với phía đối tác Trung Quốc, nhưng việc liên lạc bỗng trở nên khó khăn và tốn kém. Khi John tỉnh ngộ ra rằng hệ thống luật pháp Trung Quốc hoàn toàn không tương thích với luật pháp của Mỹ, và rằng mọi khiếu kiện từ khách hàng nước ngoài đến công ty Trung Quốc chỉ là vô ích, thì MWI đã nhận được cả thảy 9 đơn kiện từ các khách hàng vùng Nam California. 

Hai đơn kiện được tòa tuyên xóa vì MWI không phải là người cung cấp hàng cho phía nguyên đơn. Nhưng John và công ty bảo hiểm của ông vẫn còn phải đối diện với 7 vụ kiện còn lại, trong đó tổng thiệt hại bên nguyên đòi bồi thường là 45 triệu USD. Năm 2011, John đã buộc phải bán doanh nghiệp. 

Mỗi ngày trên thế giới có 25.000 người chết vì các bệnh liên quan đến nước bẩn, chủ yếu là tả, thương hàn, kiết lỵ - nghĩa là khoảng 9 triệu người mỗi năm. 

Nhưng ngay cả khi gia đình đã có vòi nước máy trong bếp và cả buồng tắm riêng đi nữa, thì người ta cũng khó thoát khỏi vấn đề sức khỏe do nước nhiễm bẩn. 

Từ đầu nguồn, tức là ở nhà máy nước, nước dùng cho sinh hoạt đã được khử trùng bằng clo. Tại Mỹ và Canada, công nghệ này đã ra đời từ đầu thế kỷ 20 và hầu như đã xóa sổ các dịch bệnh tả, thương hàn và kiết lỵ. 

Từ nhà máy nước được tải về nhà dân qua các đường ống. Hiện nay, các chất liệu làm đường ống chủ yếu là kim loại, nhựa vinyl và bê tông. Vấn đề đầu tiên của hệ thống dẫn nước là rò rỉ và vỡ đường ống. Nguyên nhân là do đường ống kim loại thường bị gỉ sét, ăn mòn. 

Theo một tài liệu của Hội đồng Nghiên cứu Quốc gia Canada, tần suất vỡ hệ thống đường ống gang cũ là 35,9 vụ/100km, còn với ống gang mới là 9,5 vụ/100km, dẫn đến tổng số là trên 200.000 vụ vỡ đường ống mỗi năm ở Mỹ và Canada.

Nhà thơ Trần Đăng Khoa và nỗi lo “uống nước bẩn”

Công nhân sửa chữa đường ống dẫn nước bằng gang của Trung Quốc bị vỡ ở Oregon, Mỹ (ẢnhTin tức online)

Riêng ở Canada, số nước máy bị thất thoát do nguyên nhân này đã mất khoảng 650 triệu USD/năm. Tiếp đến là nguy cơ nhiễm khuẩn. Các vi khuẩn thường tụ lại với nhau tạo thành các lớp màng gọi là biofilm. 

Qua thời gian, các lớp này chất chồng lên nhau tạo thành cấu trúc vững chắc, bám vào thành bên trong đường ống. Biofilm phát triển dễ hơn khi kết hợp với các vẩy gỉ sét, thúc đẩy quá trình gỉ sét đến mức vô hiệu hóa chất clo sát trùng nước, dẫn tới nhiều hậu quả nguy hiểm. 

Do vậy, ngày nay, ống dẫn nước bằng nhựa vinyl đang thay thế dần ống dẫn nước kim loại. Nhựa vinyl không bị ăn mòn như kim loại, và điều quan trọng là vinyl không "cung cấp" cho vi khuẩn chất sắt cần thiết đối với sự phát triển của biofilm gây hại.

Những thông tin này, ta có thể tìm thấy rất dễ dàng trên các kênh truyền thông, một người dân bình thường cũng có thể biết được, vậy mà nhà thầu Vinaconex và cả cái Hội đồng Khoa học kiểm định chất lượng cho công trình cấp thiết này lại không biết ư?

Hiện nay, ở Mỹ, cũng như nhiều nước trên thế giới, người ta đã dùng ống nhựa vinyl. Ống dẫn nước này có độ bền 50 năm, lại không bị vỡ, không bị ăn mòn, nhiễm khuẩn gây độc hại cho nước. Vậy tại sao ta không dùng, lại cứ dùng ống gang dẻo của Trung Quốc, trong khi ống gang này đã làm một công ty danh tiếng của Mỹ bị sập đổ vì sự cố vỡ đường ống và nhiễm khuẩn nước. 

Người dân hàng ngày đã phải ăn bẩn vì thực phẩm độc hại, giờ lại phải uống bẩn bởi nguồn nước nhiễm bẩn và cách làm ăn gây lo lắng của Vinaconex nữa ư?

Tốt nhất là hãy tránh hiểm họa, và tránh từ xa. Tất nhiên, để tránh được hiểm họa này, chúng ta cũng phải trả giá vì cách làm ăn tắc trách của Vinaconex. Nhưng thà trả giá mà tránh được còn hơn phải gánh chịu hậu quả mà người dân Mỹ đã phải nếm trải. 

Một bạn đọc có sáng kiến rất hay: “8 triệu dân Hà Nội, mỗi người chỉ góp 10 ngàn, bằng một gói xôi là chúng ta đã đền bù được cho công ty Xinxing Trung Quốc, khi phá hủy hợp đồng với họ. 

Tôi ở Long Biên, dùng nguồn nước Phần Lan, không dùng nguồn nước này, nhưng tôi cũng sẵn sàng đóng góp, không phải 10 ngàn mà một nửa tháng lương tương đương 5 triệu đồng để chia sẻ với bà con Hà Nội, nếu được kêu gọi quyên góp. Đây là tiếng nói cuối cùng của tôi về vấn đề này. Hy vọng chúng ta không phải bàn đến nữa...”.

Trần Đăng Khoa

(Theo Tuổi trẻ & Đời sống)

loading...

    
Tâm Sự Gia Đình

Bạn muốn chia sẻ tâm sự của mình ?

Gửi tâm sự đến tamsugiadinh.vn