Phóng sự -

Người phụ nữ trẻ xinh đẹp bị căn bệnh lạ hóa thành “bà cụ”

(Tamsugiadinh.vn) - Chị Nâu mắc phải chứng bệnh lạ khiến da chị bị xơ cứng, teo tóp rồi bong tróc. Sau hơn 10 năm vật vã với căn bệnh “triệu người mắc một”, chị Nâu nhìn như một cụ bà dù chỉ mới 33 tuổi…
Người phụ nữ trẻ xinh đẹp bị căn bệnh lạ hóa thành “bà cụ”
Người phụ nữ trẻ xinh đẹp bị căn bệnh lạ hóa thành “bà cụ”

Chị Nâu thời con gái rất xinh đẹp nhưng giờ nhìn như một bà lão bị chứng bệnh kì lạ

Từ những chấm trắng trên da cổ

Bằng giọng thều thào yếu ớt và gương mặt thô cứng đến vô cảm, chị Đinh Thị Nâu (SN 1983, ở làng Tà Điêk, xã Vĩnh Hảo, huyện Vĩnh Thạnh, tỉnh Bình Định) kể, chị sinh ra trong gia đình nghèo có 7 anh chị em. Do không được đi học nên chị Nâu và các anh chị em trong gia đình đều không biết chữ.

Tuổi thơ của chị gắn với việc theo cha mẹ lên nương rẫy. Thời thiếu nữ, chị xinh đẹp nết na nên được nhiều trai làng theo đuổi. Năm 19 tuổi, chị Nâu kết hôn với anh Đinh Văn Hứ (SN 1982). Một năm sau, chị sinh đứa con gái đầu lòng. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng trong nhà luôn rộn tiếng cười. Chị Nâu bảo đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời chị.

Năm 2005, chị Nâu phát hiện vùng da trên cổ mình có những chấm trắng kỳ lạ. Những chấm trắng này không gây đau đớn nhưng mỗi ngày một nhiều, lan ra khắp các vùng da quanh cổ.

Chị Nâu cho biết: “Lúc đó mình bảo chồng đưa xuống TP. Quy Nhơn khám. Bác sĩ nói mình bị bệnh xơ cứng bì toàn thể, rồi kê đơn thuốc cho mình uống. Mình đâu biết đó là bệnh gì, chỉ biết uống rất nhiều thuốc mà không bớt. Bệnh nặng dần, cho tới bây giờ thì toàn thân mình tiều tụy, xơ cứng, nhìn như một bà cụ sắp gần đất xa trời thế này”.

Nhắc lại chuyện chữa bệnh cho vợ, anh Hứ buồn rầu nói: “Nhà mình cách TP. Quy Nhơn hơn 100km, mỗi lần đi khám đều vô cùng khó khăn. Hồi đó, con gái còn nhỏ quá nên mỗi lần đi chữa bệnh đều phải đưa đi cùng, khổ lắm. Mình đưa vợ đi xuống bệnh viện khám, uống thuốc mấy năm liền mà không bớt. Mình có hỏi thì bác sĩ lắc đầu, bảo bệnh này không chữa được”.

Sau nhiều lần đưa vợ đi bệnh viện mà không có kết quả, anh Hứ tuyệt vọng nên ai bày cách gì cũng đều làm theo. Nghe có người mách, bệnh của chị Nâu phải cúng mới khỏi, anh Hứ liền đi mời các cụ già trong làng đến làm lễ. Thế nhưng hết cúng gà vịt, lại cúng nguyên cả con heo lớn mà bệnh tình chị Nâu vẫn không chút thuyên giảm.

Chị Nâu cho hay: “Chồng đã bán hết những gì có giá trị trong nhà để chữa trị cho mình, nhưng bệnh càng ngày càng nặng. Chồng còn vay mượn tiền bạc mua lễ vật, gà heo cúng đến 5 lần mà mình bệnh vẫn hoàn bệnh. Có người bảo mình thử cúng con bò, may ra hết bệnh. Nhưng con bò mấy chục triệu, nhà mình làm gì có tiền nữa mà cúng”.

Sống lay lắt trong tuyệt vọng

Chị Nâu tâm sự, thời gian đầu, căn bệnh chỉ làm cho làn da chị biến đổi, mang đến nhiều phiền toái trong cuộc sống hàng ngày. Nhưng càng về sau, da chị càng xơ cứng, toàn thân bị co rút lại, đau đớn, kiệt sức. Sau những cơn đau, tay chân chị cứng đơ, vận động vô cùng khó khăn. Mắc bệnh đến năm thứ 5, chị Nâu đã không thể làm lụng được nữa, chỉ quanh quẩn ở nhà.

Đến nay, dù chỉ 33 tuổi nhưng chị Nâu giống như một bà cụ

Đến nay, sau hơn 10 năm bị căn bệnh quái ác hành hạ, chị Nâu dường như chỉ còn da bọc xương, chân tay khẳng khiu như cành cây khô. Xương khớp ở bàn tay, bàn chân bị xơ cứng, dính liền vào nhau, dần mất đi khả năng vận động. Các khớp ngón tay bị tiêu xương, đầu ngón tay, ngón chân bị mất cảm giác, thỉnh thoảng lại bị lở loét, hoại tử.

Theo lời chị Nâu, tháng 11/2014, chị đau đớn dữ dội phải xuống Bệnh viện Phong - Da liễu Trung ương Quy Hòa điều trị. Khi đó sức khỏe chị quá yếu, phải truyền nước. Nhưng do cơ thể chị xơ cứng nên các bác sĩ loay hoay mãi mới có thể truyền được.

“Mình giờ hết thịt rồi, máu cũng chẳng còn được bao nhiêu, chỉ còn xương với da thôi. Mỗi lần tiêm thuốc, truyền nước là khổ lắm. Lần đó, bác sĩ còn cắt một miếng thịt ở đùi mình, bảo là đem đi làm xét nghiệm, nhưng sau đó chẳng nghe họ nói gì”, chị Nâu nói thều thào.

Trong cuộc trò chuyện, có đôi khi chị Nâu nhắc tới những niềm vui nhỏ nhoi, giọng chị dường như có thêm chút sức lực nhưng chị chẳng thể cười. Những lúc đau đớn, chị muốn khóc nhưng chẳng còn giọt nước mắt nào nữa trong thân xác khô khốc. Giờ đây, bao nhiêu cảm xúc chị chỉ còn biết gửi vào đôi mắt mờ đục đang yếu dần theo thời gian.

Bệnh mình nặng lắm, chắc không chữa được nữa rồi. Mình uống đủ thứ thuốc rồi, thuốc ta cũng uống, thuốc Tây cũng uống mà không hết. Đành phó mặc cho số phận chứ biết làm sao được!”, chị Nâu chia sẻ.

Vợ chồng chị Nâu đến với nhau từ hai bàn tay trắng, ngoài mấy sào đất rẫy với căn nhà vách đất bằng mái lá thì hai người chẳng có gì. Cuộc sống trước đây đã gặp nhiều khốn khó nên khi chị Nâu mắc bệnh thì càng thêm túng quẫn.

Anh Hứ cho biết: “Nhà chỉ vài sào đất rẫy nhưng đã trồng rừng hết nên giờ mình phải đi làm thuê làm mướn, chẳng mấy khi ở nhà. Bình thường, con gái theo học ở trường phổ thông dân tộc nội trú dưới huyện nên cuối tuần mới về lo cho mẹ. Bây giờ cháu đang nghỉ hè nên vợ mình được cháu chăm sóc, mình cũng yên tâm hơn”.

Anh Hứ quanh năm bươn chải cũng chỉ lo đủ cái ăn, cái mặc cho vợ con, còn chuyện thuốc thang thì khi có khi không, nợ nần chồng chất. Chị Nâu tâm sự: “Từ ngày mình mắc bệnh, mình làm khổ chồng, khổ con nhiều lắm. May mà chồng mình thương, chăm lo chứ không hắt hủi mình, vậy nên mình cũng thấy ấm lòng.

Mình thấy tội cho con gái, cháu còn nhỏ nhưng lại vất vả chăm sóc cho mẹ. Thương con, nhưng vì bệnh tình đã nặng nên mình không làm được gì cả”.

Ông Đinh Ứt (Trưởng thôn Tà Điêk) cho biết: “Gia đình chị Nâu thuộc diện hộ nghèo của địa phương. Bản thân chị Nâu bệnh tật hiểm nghèo nên được Nhà nước hỗ trợ số tiền 360 ngàn đồng mỗi tháng. Căn bệnh quái ác đó hành chị Nâu ghê quá, cứ hết thuốc là lại đau.

Người dân ở đây ai cũng thương hoàn cảnh của chị nên thỉnh thoảng lại đem cho chị vài lon gạo, bó rau, xem như là một ít tấm lòng của họ. Dân làng ở đây đều nghèo nên chỉ giúp được vậy thôi. Tôi rất mong muốn các nhà hảo tâm giúp đỡ kinh phí cho chị điều trị bệnh tật, trở lại cuộc sống bình thường. Được như vậy thì quý hóa lắm, mừng lắm!”. 

Anh Hứ nén tiếng thở dài nói: “Vợ mình bây giờ nhìn đỡ hơn đấy. Năm ngoái vợ mình bị rụng gần hết tóc, lộ ra cái đầu da bọc xương, nhìn thảm lắm. Tháng trước vợ mình uống thuốc, giờ tóc đã mọc thêm chút ít. Căn bệnh làm vợ mình bị rụng gần hết răng, cái nào còn thì chìa ra kẹp môi dưới vào bên trong nên ăn uống rất khổ sở, nhiều lúc vợ không muốn ăn. Nhưng nếu không ăn thì làm sao sống, nên có đau đớn thế nào cũng phải gắng gượng ăn một ít”.

(Mọi sự giúp đỡ cho chị Nâu xin liên hệ: Chị Đinh Thị Nâu, làng Tà Điêk, xã Vĩnh Hảo, huyện Vĩnh Thạnh, tỉnh Bình Định. Điện thoại: 0165.7371.182).

Đình Kim

(Theo Tuổi Trẻ & Đời Sống)


    
Tâm Sự Gia Đình