Phóng sự -

Gã giang hồ chợ đêm và ký ức đắng đót về hai mối tình đẫm nước mắt

(Tamsugiadinh.vn) - 79 tuổi, lão vẫn lang bạt chợ trời, sống bằng ký ức thăm thẳm thời trai trẻ với những vết xước tóe máu của hai mối tình đẫm nước mắt…
Gã giang hồ chợ đêm và ký ức đắng đót về hai mối tình đẫm nước mắt
Gã giang hồ chợ đêm và ký ức đắng đót về hai mối tình đẫm nước mắt
Đêm nào lão cũng ra chợ Đà Lạt nghêu ngao những bản tình ca buồn 
Mối tình đau đớn thủa đôi mươi
Lão là con nhà nghèo, lại quắt đét như cây củi khô, nhưng lão có cái duyên ngầm, được nhiều cô gái để ý. 
Lão hãnh diện lắm, lúc nào cũng vỗ ngực tự hào là trai Hà thành. Nhưng rồi chiến tranh đã giật gia đình lão về một vùng nông thôn của huyện Lập Thạch (Vĩnh Phúc). 
10 tuổi, lão theo cánh trai làng lên Hà Nội nuôi mộng đổi đời. Thời gian đầu, nhóm của lão bám ở khu vực chợ Đồng Xuân, chuyên đi mang vác hàng hóa cho các chủ sạp buôn. Sau lão được các tiểu thương tin tưởng giao nhiệm vụ trông coi hàng hóa vào ban đêm. Từ đó, nhóm của Nguyễn Văn Hảo trở thành “bảo kê” thứ thiệt ở chợ. 
Sống kiếp đầu đường xó chợ, Nguyễn Văn Hảo cùng đồng bọn sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì để bảo vệ quyền lợi cho chủ và khuếch trương thanh thế. Hảo tham gia vào không ít cuộc giao tranh lúc đêm khuya. 
19 tuổi nhưng Nguyễn Văn Hảo đã có thâm niên gần 10 năm ăn dầm nằm dề đời giang hồ xóm chợ. Tuy nhiên, giang hồ thời của Hảo không hề cướp bóc, trộm cắp mà sống bằng sức lao động. 
Chính nhờ cái sự tử tế ấy mà Hảo lọt vào mắt xanh của một “tiểu thư” con chủ sạp bán quần áo chợ Đồng Xuân. Gia đình cô gái sau khi biết chuyện đã cấm cửa và đuổi Hảo ra khỏi chợ. Cha cô gái thỏa thuận với các tiểu thương cùng cắt đứt chuyện làm ăn với Hảo, đuổi nhóm của Hảo đi chỗ khác. 
Cay cú, thù hận nhưng vì tình yêu, Hảo cắn răng kiềm chế, không manh động. “Băng nhóm” của Hảo lao đao sau khi bị tước mất cần câu cơm. Bất lực, Hảo trở về quê bám lấy con trâu, cái cày. 
Trong những tháng ngày lấm lem bùn đất ấy, tình yêu của Hảo với cô gái Hà thành chợt lóe sáng. Dù bị cha ngăn cấm nhưng cô gái vẫn tìm đến tận nhà Hảo và nhất quyết không trở về nữa. Cha mẹ Hảo tặc lưỡi chấp nhận cô con dâu không hôn thú, mặc cho người đời cười chê, dè bỉu. 
Gia đình cô gái thuê giang hồ kéo xuống nhà Hảo, được lệnh đâm, chém hết mình nhưng không được cho chết. Sau vụ va chạm, Hảo bị đa chấn thương, mặt mũi bầm giập te tua, cô gái thì bị đưa trở về nhà.
Uất nghẹn vì bị khinh thường, Hảo thủ sẵn một con dao âm thầm tìm đến nhà người yêu để trả thù, cướp lại người yêu. Vừa đến nơi, Hảo bàng hoàng khi nghe thấy tiếng kèn trống thê lương vang vọng não nề. Hảo chết đứng khi thấy di ảnh người yêu trên bàn thờ. Hóa ra, người yêu Hảo đã tự tử sau khi bị bắt trở về nhà. 
Chẳng còn tâm trí nào nghĩ đến việc trả thù, Hảo chạy một mạch đến đường ray xe lửa, muốn gửi thân xác theo chuyến tàu nào đó. May mắn thay, Hảo được một bác bảo vệ tốt bụng ngầm đoán được ý định khuyên ngăn, giúp đỡ. 
Lão đi bán vé số để tìm lại ký ức một thời giang hồ chợ đêm
Và chuyện nhặt vợ ở ga tàu
Thế rồi Hảo ở lại ga tàu. Ở đây, Hảo được sống lại không khí hối hả, nhộn nhịp của những tháng năm chợ đêm. Nỗi nhớ về một tình yêu non trẻ cứ quay quắt trong Hảo. Hình bóng người yêu bé nhỏ lúc nào cũng choán hết tâm hồn gã trai lang thang. 
Đêm đêm, Hảo thường ra trạm gác ngồi tha thẩn nghe tiếng còi tàu hú dài ngoài sân ga, ngắm những dòng người hối hả. Nghĩ đến thân phận nổi trôi của mình, Hảo luôn cảm thấy bế tắc cùng cực.
Rồi Hảo quen dần với tiếng rao đêm yếu ớt nhưng quen thuộc của người đàn bà ở sân ga: “Ai bánh rán đây!”. Tiếng rao ấy đêm nào Hảo cũng nghe và dáng hình nhỏ nhắn thoăn thoắt ấy cũng trở thành một hình ảnh khiến Hảo luôn mong ngóng. 
Người đàn bà bán bánh rán hơn Hảo 3 tuổi, không chồng và có một đứa con trai. Bà có thâm niên 10 năm bán bánh ở ga và cũng thuộc hạng “chợ búa” chứ chẳng vừa. 
Qua vài lần hỏi han, Hảo trở thành khách hàng thân thuộc của người phụ nữ ấy. Những ngày thị bán ế hàng, Hảo cùng cánh bảo vệ lại được bữa no nê. Tình cảm của những kẻ tha hương ấy ấm dần lên trong những đêm gió mùa Đông Bắc tràn về. 
Thế rồi, dần dần Hảo dọn về căn nhà lá bên đường ray, ngày phụ “vợ” làm bánh rán, đêm bưng hàng ra ga tàu. Chút hạnh phúc nhỏ nhoi trong nghèo khó khiến họ quấn quýt bên nhau hơn. Để tình cảm thêm khăng khít, Hảo dẫn hai mẹ con người phụ nữ bán bánh rán về ra mắt gia đình, nhưng bị từ chối và đuổi đi. 
Có lẽ cuộc đời không dễ dàng mỉm cười với Hảo. Bố Hảo không tiếc lời chửi rủa: “Mày đường hoàng là trai tơ, lại đi rước gái không chồng mà có con. Mày định bôi tro trát trấu vào mặt tao đấy à”.“Vợ” Hảo tủi quá, ôm mặt khóc nức nở bỏ chạy ra khỏi nhà. Hảo gầm lên một tiếng, chạy theo vợ và thề rằng, sẽ không bao giờ quay trở về căn nhà này nữa. 
Cuộc sống của vợ chồng Hảo êm đềm trôi đi theo những chuyến tàu. Rổ bánh rán ngày một đầy hơn khi ba đứa con ra đời. Gánh nặng cơm áo khiến cuộc sống của gia đình Hảo muôn phần chật vật. Bi kịch lại một lần nữa ập đến với người đàn ông bất hạnh. 
Trong một đêm đông rét mướt, vì cố gắng chạy theo đoàn tàu đang lăn bánh mà người phụ nữ khốn khổ của Hảo bị bánh tàu cuốn vào đường ray. Những chiếc bánh rán lăn long lóc giữa trời đêm, sân ga gào khóc tiễn một người đi. Những ngày đông năm đó, Hảo như một người điên, lang thang, vạ vật quanh nhà ga, như để cố kiếm tìm một thứ gì đó. 
Mấy đứa con được cha mẹ Hảo đưa về quê nuôi, để mặc Hảo ở lại sân ga một mình. Những vết thương cuộc đời cứ hành hạ Hảo, đau đớn khôn nguôi. Hảo quyết định đi đến một nơi xa để trốn chạy quá khứ. 
Bất giác, Hảo nhảy lên một chuyến tàu đêm vắng lặng. Tàu cập nhiều ga nhưng Hảo vẫn chưa biết dừng ở bến nào. Ga Sài Gòn là chặng cuối cùng của chuyến tàu Bắc Nam, Hảo lững thững xuống tàu. 
Thâm niên lang bạt nhiều năm khiến Hảo chẳng mấy bỡ ngỡ với mảnh đất mới này. Hảo liều mình xin làm một chân khuân vác ở nhà ga để kiếm cơm qua ngày. Thế rồi, tình cờ gặp được một thương nhân buôn chè từ Lâm Đồng xuống Sài Gòn, Hảo quyết định theo ông ta lên vùng Tây Nguyên lập nghiệp. 
Sau ba năm cuốc bẫm vun trồng, Hảo đã có một đồi cà phê xanh mướt và một ngôi nhà nhỏ. Hảo về quê đón các con vào chia đất đai cho chúng làm ăn sinh sống. Sau khi các con lần lượt lập gia đình và có cuộc sống riêng, Hảo lại lủi thủi một mình trong căn nhà trống vắng. 
Bao nhiêu năm chôn đời nơi rừng sâu núi thẳm, quá khứ cũng tan chảy theo thời gian, khi tâm đã tĩnh, lòng đã nguôi, Nguyễn Văn Hảo lại nhớ phố phường nhộn nhịp, nhớ cuộc sống chợ đêm lắm cạm bẫy thời trai trẻ. Lão lẳng lặng gói quần áo về chợ Đà Lạt, thuê một căn nhà nhỏ dưới gầm cầu thang hành nghề vé số. 
Ngân Hà
(Theo Người Giữ Lửa)

    
Tâm Sự Gia Đình