Pháp Luật -

Cuộc đời lỡ dở của thiếu niên 14 tuổi bị xử tù oan tội "hiếp dâm trẻ em"

(Tamsugiadinh.vn) - “Hồi em bị bắt mới 14 tuổi 2 tháng và đang học lớp 7, nhưng nay em đã 22 tuổi không thể cắp sách học lại lớp 7 được. Phát triển tương lai bằng con đường học vấn đã mất, không ai có thể bù đắp được mất mát này cho em”, chàng trai bị tù oan nói.
Cuộc đời lỡ dở của thiếu niên 14 tuổi bị xử tù oan tội "hiếp dâm trẻ em"
Cuộc đời lỡ dở của thiếu niên 14 tuổi bị xử tù oan tội "hiếp dâm trẻ em"

Cuộc đời lỡ dở của thiếu niên 14 tuổi bị xử tù oan tội hiếp dâm trẻ em

Tô Phương Trọng - người bị oan sai 1.310 ngày

Buổi chiều hái cau oan nghiệt

Vào ngày 27 và 28/4/2016, Tòa án nhân dân (TAND) TP. Cà Mau (tỉnh Cà Mau) đã đưa một vụ kiện đòi bồi thường oan sai ra xét xử sơ thẩm. Nguyên đơn là Tô Phương Trọng (ngụ xã Tân Thành, TP. Cà Mau), còn bị đơn là VKSND tỉnh Cà Mau. 

Theo hồ sơ, vào khoảng 18 giờ ngày 5/11/2008, Trọng trên đường đi chơi thì gặp em N.N.H. (6 tuổi, ở gần nhà mẹ Trọng thuê bán bánh chuối chiên tại xã Tân Đức, huyện Đầm Dơi).

Trọng rủ H. đi vào Bưu điện xã Tân Đức đã bỏ hoang gần đó để hái trái cau chơi. Lúc này, có tiếng kêu của mẹ nên H. đi về. Sau đó, bất ngờ mẹ cháu H. tố cáo Trọng hiếp dâm H. và trình báo với công an. Sau đó, Trọng bị khởi tố và bắt tạm giam về tội “Hiếp dâm trẻ em”.

Theo lời khai ban đầu, Trọng thừa nhận hành vi của mình. Nhưng khi ra tòa, Trọng khai không hề thực hiện hành vi hiếp dâm. Còn lời khai ban đầu với cán bộ điều tra là do em bị “dụ cung”, cán bộ điều tra hướng dẫn em khai. Lời khai ban đầu của Trọng (khi ấy mới 14 tuổi) cũng không có đại diện người thân đứng ra giám hộ.

Dù vậy, khi vụ án được đưa ra xét xử sơ thẩm vào ngày 18/6/2010, thì TAND tỉnh Cà Mau vẫn tuyên Trọng 6 năm tù giam. Bản án này bị Tòa án Tối cao tại TP. HCM xử phúc thẩm và hủy án, trả hồ sơ xét xử lại.

Sau đó, TAND tỉnh Cà Mau xử lại vào ngày 30/7/2013 và tuyên Trọng không phạm tội hiếp dâm. Dù có kháng nghị của VKSND tỉnh Cà Mau nhưng tháng 5/2014, Tòa án Tối cao tại TP. HCM xử, vẫn giữ nguyên bản án sơ thẩm, tuyên Trọng không phạm tội. 

Đến ngày được minh oan thì Trọng đã có 1.310 ngày ăn cơm tù (từ ngày 10/11/2008 đến 11/6/2012). Sau đó, chàng thanh niên này đã khởi kiện Viện Kiểm sát nhân dân (VKSND) tỉnh Cà Mau, đề nghị bồi thường trên 3,1 tỷ đồng cho 1.310 ngày ngồi tù oan.

Vào ngày 27 và 28/4/2016, TAND TP. Cà Mau đã đưa vụ kiện đòi bồi thường oan sai này ra xét xử sơ thẩm. Thay mặt HĐXX, thẩm phán - chủ tọa phiên tòa Lâm Hoài An đã tuyên án chấp nhận một phần yêu cầu của Tô Phương Trọng: Buộc VKSND tỉnh Cà Mau trực tiếp xin lỗi, cải chính tại nơi cư trú và bồi thường cho Trọng với số tiền 252 triệu đồng thiệt hại tổn thất tinh thần cho 1.310 ngày bị bắt tạm giam, thời gian tại ngoại 702 ngày và tiền thuê mướn luật sư (10 triệu đồng).

Còn các khoản như: chi phí tàu xe, ăn uống, làm việc với các cơ quan tố tụng mà mẹ và chị của nguyên đơn bỏ ra trong thời gian Trọng bị bắt tạm giam cho đến khi xét xử; chi phí học tập của Trọng từ khi bị bắt tạm giam cho đến học lớp 12, mất tương lai, sự nghiệp… tòa không chấp nhận.

Theo HĐXX, các khoản này không phù hợp với quy định của Luật Trách nhiệm bồi thường Nhà nước và Thông tư liên tịch số 05/2012 hướng dẫn thực hiện trách nhiệm bồi thường của Nhà nước trong hoạt động tố tụng hình sự.

Cuộc đời lỡ dở của thiếu niên 14 tuổi bị xử tù oan tội hiếp dâm trẻ em

Em mong những người làm sai xin lỗi sớm vì không ít người vẫn còn nghĩ em là người mang tội 

“Em cho rằng tòa xử như vậy là thiệt cho em”

Sau khi bản án được tuyên, chúng tôi có cuộc trao đổi với người bị oan sai Tô Phương Trọng. Khi bị bắt vào tù, Trọng còn là trẻ vị thành niên, nay đã 22 tuổi.

- PV: Bản án sơ thẩm TAND TP. Cà Mau vừa tuyên có làm Trọng hài lòng?

- Tô Phương Trọng: Em thất vọng! Tòa chỉ buộc VKSND tỉnh Cà Mau bồi thường cho em số tiền 252 triệu đồng, trong khi đó, em kiện yêu cầu VKSND tỉnh Cà Mau phải bồi thường tổng số tiền trên 3,1 tỉ đồng. Tòa chỉ chấp nhận yêu cầu bồi thường thiệt hại tổn thất tinh thần cho 1.310 ngày bị bắt tạm giam, thời gian tại ngoại 702 ngày và tiền thuê mướn luật sư. 

- Thế Trọng yêu cầu bồi thường những gì mà lên đến con số hơn 3,1 tỷ đồng?

- Em yêu cầu phải bồi thường cả chi phí tàu xe, ăn uống, làm việc với các cơ quan tố tụng mà mẹ và chị Hai của em bỏ ra trong thời gian em bị bắt tạm giam cho đến khi xét xử. Kể cả thiệt hại tổn thất tinh thần gia đình của em. Còn bản thân em yêu cầu bồi thường chi phí học, rồi mất cả tương lai, sự nghiệp… thì tòa bác hết.

Tại tòa, thẩm phán cho rằng em không cung cấp được chứng cứ, giấy tờ chứng minh mẹ và chị đã thiệt hại số tiền trên. Thử hỏi khi em bị bắt, mẹ và chị em đi thăm nuôi lúc đó đâu có nghĩ sẽ giữ lại để sau này yêu cầu bồi thường? Tòa yêu cầu thì làm sao em đáp ứng được?

Em không biết chữ nhiều, luật pháp thì càng không biết nên khi bồi thường em đâu biết được khoản nào bồi thường, khoản nào không bồi thường và khi bồi thường thì cần phải cung cấp gì, giấy tờ gì? Em chỉ biết trông cậy vào tòa. Luật pháp cũng phải có cái lý, cái tình.

Số tiền em yêu cầu bồi thường là những mất mát và tổn thất của gia đình và bản thân em. Nếu em không bị bắt thì gia đình em đâu có đi thăm nuôi làm gì? Do em bị bắt lúc còn nhỏ vì vậy mẹ và chị lo sợ em ở trong tù bị người ta ăn hiếp, thiếu thốn nên thường xuyên thăm nuôi. Mà khi mẹ và chị đi phải bỏ công ăn việc làm, mượn tiền người thân, vay tiền bên ngoài để làm chi phí đi lại, mua đồ gởi vào cho em. Những cái này là có thực!

- Vậy Trọng sẽ kháng cáo?

- Dạ đúng. Em cho rằng tòa xử như vậy là thiệt cho em. Hồi em bị bắt mới 14 tuổi 2 tháng và đang học lớp 7, nhưng nay em đã 22 tuổi không thể cắp sách học lại lớp 7 được. Phát triển tương lai bằng con đường học vấn đã mất, không gì có thể bù đắp được mất mát này cho em.

- Như Trọng đã nói, luật pháp em không rành, vậy khi kháng cáo thì làm sao cung cấp chứng cứ thuyết phục? Trong khi đó các chứng cứ Trọng cung cấp cho tòa án sơ thẩm đã bị bác?

- Cái này em cũng chưa biết, để em tính. Như em đã nói, em ngồi tù oan hơn 3 năm rưỡi và sau gần 2 năm tại ngoại mới được giải oan. Chi phí bỏ ra nhiều nhưng bồi thường như vậy, em cho rằng ít. Em không mong ở tù để được bồi thường và em cũng không muốn đòi nhiều. Em chỉ đòi lại những gì thiệt hại mà em và gia đình đã gánh chịu. Nếu em không ở tù, viện kiểm sát không gây oan sai thì em đâu có mất mát lớn như vậy? Sống những ngày ở nhà giam em rất sợ hãi.

- Trọng có thể chia sẻ rõ hơn về những ngày mình ở tù oan?

- Khi bị bắt em còn nhỏ, vào trong tù em hoang mang cực độ và sợ lắm. Mấy ngày đầu em khóc suốt ngủ không được, nhìn thấy bạn tù thì lo sợ. Bởi khi biết em bị bắt vào đây với tội hiếp dâm thì các bạn tù khinh lắm. Nhưng em nghĩ mình không có tội nên sẽ có ngày được tha, được minh oan.

Tuy nhiên, khi tòa đưa em ra xử lần đầu kêu em 6 năm tù thì em như chết lặng. Tối hôm đó đầu óc em nhức lắm, người như muốn điên. Nhiều lúc em nghĩ quẩn nhưng vì thương mẹ bên ngoài không ai chăm sóc nên em cố mà sống, cố gắng vượt qua. Khi ở tù buồn nhất là mỗi lần nhìn những người ở tù chung mãn hạn về nhà thì em nhớ, nhớ gia đình vô tận, tối chỉ biết khóc.

- Giờ Trọng đã đến tuổi trưởng thành, Trọng có thể nói về những dự định sắp tới của mình?

- Tương lai bằng con đường học vấn đã khép lại. Ước mơ trước đây của em muốn trở thành một luật sư nhưng giờ sẽ không bao giờ trở thành hiện thực. Vì vậy, em chỉ biết cố gắng thích nghi với thực tại. Hiện em đang làm mướn và đôi lúc lãnh công trình tự làm. Công việc là thi công lắp đặt đá hoa cương, nếu anh có mối thì giới thiệu giúp em (cười).

Thu nhập cũng đủ sống. Em mong muốn sự việc sớm kết thúc. Em mong những người làm sai xin lỗi sớm vì không ít người vẫn còn nghĩ em là thằng mang tội hiếp dâm nên rất mặc cảm. Cầu mong cuộc sống sắp tới được suôn sẻ.

Nguyễn Hùng

(Theo Tuổi trẻ & Đời sống)


    
Tâm Sự Gia Đình