Sự thật về vụ đào trộm hài cốt của cô gái bị sét đánh và những cuộc báo oán rùng rợn (Kỳ 3)

Ông Đoàn Văn D. ngậm ngùi nói: “Tất cả những người tham gia đào trộm mộ cô gái bị sét đánh ở nghĩa địa Noong Bua đều đã bị nhân quả báo ứng chết hết rồi. Ai không chết, thì gia cảnh cũng thảm lắm. Tôi bị nhẹ nhất, là cháy hết nhà cửa, nhưng mạng sống vẫn còn”.
Sự thật về vụ đào trộm hài cốt của cô gái bị sét đánh và những cuộc báo oán rùng rợn (Kỳ 3)RỢN CUỘC ĐÀO TRỘM MỘ CÔ GÁI BỊ SÉT ĐÁNH LÚC NỬA ĐÊM  Ở NGHĨA  ĐỊA HOANG VẮNG
Sự thật về vụ đào trộm hài cốt của cô gái bị sét đánh và những cuộc báo oán rùng rợn (Kỳ 3)RỢN CUỘC ĐÀO TRỘM MỘ CÔ GÁI BỊ SÉT ĐÁNH LÚC NỬA ĐÊM Ở NGHĨA ĐỊA HOANG VẮNG
loading...

Ông Đoàn Văn D. bảo: “Đời tôi đã phạm sai lầm lớn, là tham gia quật mồ trộm mả của cô gái trẻ đáng thương, nên bị báo oán nhiều lắm.

Tôi cũng chỉ là nạn nhân trong vụ đó mà thôi, chứ nếu tôi là chủ trò, thì giờ làm gì mà còn sống ngồi đây kể chuyện cho anh nữa.

Tất cả những người tham gia đào trộm mộ cô gái bị sét đánh ở nghĩa địa Noong Bua đều đã bị nhân quả báo ứng chết hết rồi. Ai không chết, thì gia cảnh cũng thảm lắm. Tôi bị nhẹ nhất, là cháy hết nhà cửa, nhưng mạng sống vẫn còn”.

Cuộc đào trộm mộ rùng rợn, ám ảnh

Ông D. vốn là một quân nhân. Sau khi rời quân ngũ trở về địa phương, ông làm công nhân tại Nông trường Điện Biên, rồi lập gia đình. Nhà ông nằm gần Bệnh viện Nhân dân.

Thỉnh thoảng, bệnh viện lại tiếp nhận những người chết do tai nạn rùng rợn mà không có người nhận.

Biết ông là người bạo gan nên cán bộ bệnh viện thường thuê ông chôn cất những tử thi xấu số ấy trên một quả đồi ngay phía sau bệnh viện. Ông D. coi đó là việc làm thêm kiếm chút tiền nuôi con.

Một thời gian sau, thấy địa thế quả đồi đẹp, rộng rãi, người dân quanh vùng cũng đào mộ chôn người thân ở đó nên quả đồi biến thành nghĩa địa lớn gọi là nghĩa địa Hòa Bình hoặc nghĩa địa Noong Bua.

Sự thật về vụ đào trộm hài cốt của cô gái bị sét đánh và những cuộc báo oán rùng rợn (Kỳ 3)
Đường vào nghĩa địa Noong Bua

Từ đó, ông D. chuyển hẳn sang hành nghề bốc mộ, sang cát. Công việc tuy vất vả, độc hại nhưng được cái có đồng ra đồng vào. Vào dịp Đông chí, ông làm không hết việc. Có đêm, mình ông bốc 2-3 mộ. Tiền kiếm được nên ông làm rất hăng say.

Cho đến một ngày cuối thu năm 1987. Ông D. sang nhà hàng xóm tên Chu Minh C. chơi. Hai người đang ngồi uống nước chè, chơi cờ tướng thì ông Trần Văn Đ. và Nguyễn Văn T. ở xã bên kéo đến.

Ông Đ. nhìn trước nhìn sau xem có ai không rồi ghé tai ông D., ông C. thì thầm: “Tôi có vụ làm ăn này hay lắm. Hai ông có muốn tham gia không? Chỉ mất nửa buổi thôi. Tiền công 500.000 đồng”.

Vừa nghe nói đến số tiền 500.000 đồng, cả hai ông D. và C. đều mắt sáng lên, vội vàng buông cả bàn cờ, hỏi dồn ông Đ. giọng háo hức: “Vụ gì thế? Ông nói ngay đi”.

Thời điểm đó, nhà ông D. rất nghèo. Hai ông bà làm việc quần quật mà cái ăn, cái mặc chẳng đủ, đàn con nheo nhóc, quanh năm đói rách. 500.000 đồng lúc ấy lớn lắm, giá trị bằng mấy tấn thóc.

Ông Đ. giơ tay lên miệng khẽ “suỵt” ra hiệu mọi người nói nhỏ rồi ông nhòm trước, ngó sau một hồi như rình bắt gián điệp. Biết chắc không có ai nghe trộm, ông mới thầm thào kể.  

Cạnh chợ trung tâm Điện Biên có quán phở nhỏ. Chủ quán phở là S., vốn xuất thân làm nghề đồ tể, chuyên giết lợn cho vợ bán thịt ở chợ. Vài năm sau, kiếm một khoản kha khá, hắn mở quán phở này.

Quán tuy nhỏ nhưng khá đông khách. Vào những lúc nông nhàn, ông Đ. và ông T. vẫn đến giã giò thuê cho S. Cách đây ít hôm, trong lúc ngồi nghỉ giải lao, S. bỗng dưng lôi chuyện xương người bị sét đánh ra kể.

Hắn kể thao thao đủ thứ chuyện rùng rợn về công dụng thần bí, kỳ lạ của những bộ xương người bị sét đánh, nào là làm bùa rất hiệu nghiệm, nào là lấy may trong việc làm ăn…

Huyên thuyên chán chê một hồi, hắn ghé tai hai ông T. và Đ. bảo: “Tôi đang cần một bộ xương như thế. Hai ông thử đi tìm kiếm xem ở Lai Châu có ai bị sét đánh chết trong thời gian gần đây không. Kiếm được, tôi sẽ trả thật hậu hĩnh”.

Nghe S. nói vậy, máu tham nổi lên, ông T. và ông Đ. liền suốt ngày lần mò đi khắp hang cùng ngõ hẻm dò hỏi.

Một lần, ngồi ở quán nước chè chén vỉa hè, nghe mấy cụ cao niên ở Điện Biên kể rằng, mấy năm trước, có nghe bà Thanh Mai, là y tá ở một bệnh xá, nói có một cô gái bị sét đánh cháy đen thui.

Mộ chôn ở nghĩa địa Noong Bua, sau Bệnh viện Nhân dân. Tìm hiểu kỹ, họ nắm được thêm thông tin về tiểu sử, quê quán, gia cảnh của cô gái này. Thế là họ vội tìm đến nhà ông D. để rủ rê đào phá mộ, lấy xương cốt cô gái.

Sự thật về vụ đào trộm hài cốt của cô gái bị sét đánh và những cuộc báo oán rùng rợn (Kỳ 3)
Thấy việc đi đào trộm mộ tuy thất đức nhưng lại được nhiều tiền, thiển cận nghĩ rằng, đào mộ, bốc xương là việc làm hàng ngày nên mấy người đàn ông hám tiền đã lao đi đào trộm mộ cô gái bị sét đánh

Tưởng rằng rủ rê buôn ma túy hay giết người diệt khẩu thì còn phải đắn đo suy nghĩ chứ đào mộ, bốc xương là việc làm hàng ngày, mà được những 500 ngàn đồng, bằng vài tấn thóc thì khác chi trúng số độc đắc nên vừa nghe ông T. và Đ. kể xong, ông D. và C. đã gật đầu tắp lự.

Kế hoạch xâm nhập nghĩa địa, đào mộ, lấy trộm hài cốt được cả nhóm nhanh chóng lên một cách chi tiết, tỉ mỉ, chính xác đến từng giờ, từng phút.

Và rồi, ngay buổi tối hôm ấy, thực hiện đúng kế hoạch, đúng 9 giờ 30 phút tối, nhóm 4 người đã có mặt tại nghĩa địa Hòa Bình.

Sau khi bàn bạc, nhóm cắt cử ông T. làm cảnh giới từ chân đồi. Nếu có người vào nghĩa địa, ông T. sẽ giả kêu tiếng “tắc kè” . Mọi người lập tức sẽ tắt đèn dầu, ẩn nấp.

Biết có thêm 2 người tham gia đào mộ nên tên S. đã ứng trước 20.000 đồng cùng 1kg thịt ba chỉ. Bốn người đã chia nhau mỗi người 5.000 đồng.

Miếng thịt thì cắt làm 4. Miếng to nhất dành cho ông C. vì nhà ông nghèo hơn, lại đông con, cả năm nay chúng chẳng biết đến miếng thịt. Số tiền 5.000 chia nhau, ông D. trích một phần mua hoa quả, nén hương, đem theo để làm lễ đàng hoàng.

Ông D. bày hoa quả lên nấm mộ cô Vũ Thị L. rồi thắp hương, lầm rầm khấn vái: “Cô L. ơi! Bọn anh nhà nghèo, đông con đông cái nên mới làm cái nghề đào mồ cuốc mả này.

Thằng S. nó thuê bọn anh thì anh cứ biết đưa em lên, tắm rửa cho em. Còn nó mang em đi đâu, làm gì thì anh không biết, kệ nó thôi. Có gì, em thông cảm cho anh.

Cũng vì nghèo đói mà làm liều em ạ. Em có vật thì cứ tìm thằng S., chủ quán phở ở chợ Điện Biên mà vật nó, vì nó mới là chủ mưu”.

Mộ cô Vũ Thị L. nằm trên quả đồi đá sỏi gan trâu, lại chôn sâu đến vài mét nên 3 người phải đào cật lực suốt 3 giờ đồng hồ, đến 12 giờ đêm mới thấy quan tài.

Mệt bở hơi tai nhưng họ không dám nghỉ. Người soi đèn, người hì hục mãi mới bật được nắp quan tài. Mùi hôi thối bốc lên nồng nặc khiến ông D. phải nhảy vọt lên khỏi hố, nôn thốc nôn tháo. Nhưng thời gian không cho phép họ đợi chờ.

Ông C. cởi trần, nín thở, nhảy xuống quan tài. Nước trong quan tài ngập đến tận đầu gối. Ông khẽ rùng mình ớn lạnh. Ông hít một hơi thật sâu rồi sục tay xuống mò xương.

Từng mảnh, từng khúc được nhét vào chiếc túi vải ông Đ. đã chuẩn bị từ trước. Cầm chiếc đèn dầu soi gần, mọi người thấy rõ những mẩu xương của cô L. đều đen sì.

Dòng điện cực mạnh của sét đã đốt cháy cả xương của cô, khiến xương chuyển thành màu đen, không giống xương cốt của người chết bình thường.

Vớt hết xương thì trời cũng tang tảng sáng. Ông D. và ông C. giao chiếc túi vải cho ông Đ. rồi vội vã đạp xe về nhà tắm rửa. Ông Đ., sau một đêm canh chừng không ngủ, lạ kỳ thay, mặt vẫn tươi hơn hớn.

Ông chằng bao tải xương vào gác ba ga xe đạp, mang về nhà, rửa ráy xương cốt lần nữa rồi nhét xuống gầm giường. Chờ đến tối mịt, ông mang đến quán phở, cũng là nơi ở của vợ chồng S., bàn giao tận tay.

Trái với hình dung của ông, S. lạnh lùng nhận cái túi vải đầy xương, nét mặt không một chút xao động. Hắn chẳng thèm mở ra xem mà xách thẳng bao tải, vứt cạnh giếng nước, rồi bảo ông Đ. “về đi”.

Sự thật về vụ đào trộm hài cốt của cô gái bị sét đánh và những cuộc báo oán rùng rợn (Kỳ 3)
Lão S. vin vào cớ bộ xương của cô L. bị sét đánh mà ông S. và mấy người khác phải vất vả đào trộm lên thiếu xương bánh chè nên vùng vằng không thanh toán

Ông Đ. ngại ngùng hỏi: “Thế tiền công cán thế nào? Bao giờ thì anh thanh toán?”. S. vẫn lạnh lùng bảo: “Để tôi kiểm tra, xem xét đã. Nếu đúng là xương người chết vì sét đánh, tôi sẽ thanh toán đầy đủ. Ông cứ yên tâm”.  

Thế nhưng, chờ dài cổ suốt 3 ngày mà không thấy S. đả động gì đến chuyện trả tiền công trộm mồ mả nên cả nhóm 4 người cùng đạp xe đến quán phở để đòi.

Vừa nhò mặt vào, S. đã mắng các ông xơi xơi, mặt hằm hằm tức tối: “Các ông làm ăn thế nào mà để thiếu mất cái xương bánh chè. Không có cái xương quan trọng nhất này, bộ xương coi như vứt đi. Tôi không thể thanh toán tiền cho các ông được”.

Nghe vậy, cả 4 ông đều ớ người, mặt nghệt ra. Một lúc sau, ông D. mới lắp bắp hỏi: “Thế anh đã xem kỹ chưa?”. Tay S. xẵng giọng: “Tôi tìm bới đến toét cả mắt ra đây này mà đâu có thấy. Mà tiện đây tôi cũng hỏi các ông, lúc đem xương lên, các ông có kiểm tra lại không? Ai là người trông nom, bảo quản bộ xương?”.  

Sau này, mọi người mới hiểu, tay S. ma quái đặt ra câu hỏi đó nhằm gây mâu thuẫn trong nhóm, rằng ai đó đã trộm mất xương bánh chè, nên bộ xương không còn giá trị nữa. Kiểu như bộ xương hổ mà thiếu xương bánh chè thì coi như đổ đi.

Song lúc đó, mọi người chưa hiểu ý đồ thâm độc, nham hiểm của hắn nên ngay đêm hôm đó, cả nhóm lại mò ra nghĩa địa rồi thay nhau nhảy xuống mò mẫm trong quan tài lõng bõng nước tìm xương bánh chè.

Bì bõm tìm kiếm mãi cũng không lấy thêm được đốt xương nào, chỉ vớt được chiếc gương và cái lược.

Mọi người bực lắm. Biết là tay S. bày đặt ra trò thiếu xương bánh chè để quỵt tiền công nhưng họ không thể nghĩ ra cách nào đòi tiền hắn. Bởi S. là tên đồ tể nhưng cũng là tay giang hồ có số má nên không ai dám động đến hắn.

Vả lại, việc đào mồ phá mả, lấy trộm xương xưa nay là việc làm tày trời, luật pháp nghiêm cấm nên nhóm ông D. đành ngậm bồ hòn làm ngọt không dám kêu một tiếng, cũng chẳng dám hé lộ với ai. Bởi lộ ra thì đi tù cả lũ.  

Mời độc giả đọc trọn bộ serie truyện Những câu chuyện rùng rợn về nhân quả, nghiệp báo tại đây và trọn vẹn 4 kỳ của câu chuyện Sự thật về vụ đào trộm hài cốt của cô gái bị sét đánh và những cuộc báo oán rùng rợn tại đây.

Đừng bỏ lỡ
loading...
Theo Hoàng Anh Sướng
(Tuổi Trẻ Đời Sống)
Tâm Sự Gia Đình