Anh về với vợ anh đi, đồ tồi!

Anh không thể nào sống được với em đâu. Bởi vì em tự do quen rồi, em xinh đẹp quen rồi và chạy trốn quá xa khỏi sự gia trưởng tồi tệ của đám đàn ông các anh lâu rồi. Anh về với vợ đi, và tỉnh lại đi mà thương vợ với! Đồ tồi!
Anh về với vợ anh đi, đồ tồi!
Anh về với vợ anh đi, đồ tồi!
loading...
Anh về với vợ anh đi, đồ tồi!
 
Anh không thể nào sống được với em đâu...
 
Thế là anh cắn câu em rồi! 
 
Đừng có hỏi em là tại sao lại bỏ anh trong khách sạn một mình! Đừng có gọi điện nữa, em không thèm nghe đâu! Đừng có nhắn tin nữa, đầy cả hộp thư của em, em xóa hết đi rồi! Lý do em “chơi khăm”, để anh ở lại khách sạn ấy một mình, là bởi anh quá tồi! Lý do mà em đùa cợt với một thằng tồi như anh, là bởi em thích thế! Anh về với vợ anh đi!
 
Có mấy cái ảnh chụp món ăn của em trên facebook mà anh đã khen em đảm đang. Có mấy bức ảnh chụp trong chuyến đi chơi với bạn bè mà anh đã khen em năng động. Có mấy cái lời em viết không cuối không đầu, cảm xúc lê thê lượt thượt mà anh đã khen em sâu sắc. Trong khi vợ anh cố gắng vì anh, chịu đựng vì anh, thì anh coi như mớ giẻ lau!
  
Vợ chồng em li dị dăm năm rồi. Dăm năm ấy, em làm mẹ đơn thân. Sung sướng không gì bằng, thanh thản không gì hơn, vui cười không gì ngăn cản nổi. Lý do mà em buộc phải dừng lại cuộc hôn nhân của mình, thì cũng bởi vì chồng em giống hệt như anh. Em hồi ấy là cô hoa khôi ở trường đại học, chồng em tán tỉnh em đến “mòn cả dép tông” em mới chịu theo về. Em học hành cũng khá, nhưng vì cái bụng bầu, lại vướng víu con nhỏ nên em tạm chưa xin việc làm.
 
Thế là em ở nhà, trở thành osin bất đắc dĩ cho chồng, thành chân sai vặt tiện ích cho gia đình chồng ở quê. Và đúng nghĩa là “cái giẻ lau nhà” cho cả dòng họ nhà anh ấy. Em xinh đẹp thế, chân dài miên man, sinh nở xong eo vẫn nhỏ như con kiến, mà ba năm trời không được một lần thoa son. Lần duy nhất em đi cắt tóc là sau khi sinh con gần một năm. Đó là lần duy nhất em đến tiệm làm đẹp, trong suốt chiều dài cuộc hôn nhân của mình!
 
Em không có tiền để chủ động chi tiêu, chồng em đưa từng nào thì tiêu dùng từng ấy. Tự động viên mình cho qua ba năm con nhỏ rồi em sẽ tự xin việc làm, sẽ trở lại xinh đẹp và tươi trẻ, thì chồng em đã kịp đưa cô bồ nhí đi khách sạn sang trọng qua đêm và thực hiện cùng cô ta vài ba chuyến du lịch hạng sang! Em bị sốc, em tưởng như anh ấy sẽ trở về xin lỗi khi bị em phát hiện, thì không ngờ anh ấy bảo, em làm anh ấy chán! Rằng em lạc hậu quá, em lôi thôi ghê người, em không trông nom con cái cho ra hồn, để ban đêm con nhỏ khóc lóc làm anh ấy chỉ muốn nổi điên vì mệt.
 
Thế là chẳng còn gì để nói với nhau. Em trở về ngôi nhà trọ như thời chưa có gia đình. Chỉ khác là đã có thêm một cô con gái nhỏ! Nhưng có hề gì đâu! 
 
Anh về với vợ anh đi, đồ tồi!
 
Anh về với vợ đi, và tỉnh lại mà thương vợ  anh đi!
 
Những ngày đầu xin việc khó khăn, vì em đã mất mấy năm chưa đi làm việc, em sống qua ngày với con gái bằng suất lương còm. Nhưng em học hỏi rất nhanh, em lại có bằng cấp vững chắc và đầy đủ nữa.
 
Một năm sau em không còn phải đứng thòm thèm nhìn những bộ váy mình mong ước nữa. Không cần phải đến tiệm làm tóc con con trong hẻm nữa. Tuần nào tiêu chuẩn của em cũng là spa cao cấp và hàng hiệu lần lượt được “khuân” về!
 
Nhưng tinh thần của em thì cứ trái gió trở trời là đau nhức vì vết thương ngày cũ. Em cơ mà, em rắn giỏi thông minh, em tự tin chủ động. Nhưng em đã ra khỏi ngôi nhà hạnh phúc của mình, chỉ vì một người đàn ông nông cạn.
 
Tưởng như anh ta là chỗ dựa đời mình mà hóa ra là lí do đẩy mình đến nỗi cô đơn cùng cực và thù hận vô vàn. Em bây giờ vừa vui với niềm vui thanh thản của mẹ đơn thân, lại vừa cay cú và luôn nung nấu ý định trả thù những người đàn ông háo sắc. Kiểu như chồng cũ của em. Hoặc là như anh!
 
Anh có điên không mà nghĩ là em sẽ đợi anh bỏ vợ, cưới em về? Anh biết rõ là bố của con em, em còn chán đến độ không thèm đếm xỉa nữa là một người xa lạ như anh? Chồng cũ của em “nhấm nháy” suốt ngày, hi vọng em “nghĩ đến con” mà trở về nhà. Nhưng anh ấy không biết là chuyện xưa lắm rồi và em vĩnh viễn không thể làm người đàn bà ngây dại trước đây... Với lại, anh lấy gì để tin, là khi xa vợ, em có thể làm cho anh hạnh phúc? 
 
Bằng một vài bữa cơm em nấu cuối tuần? Bằng một vài chiếc áo cao cấp mà em mua cho anh mặc? Anh lại còn khen em khéo chọn và có gu thẩm mỹ? Thế anh có biết vợ anh không chọn được món đồ như thế cho anh, vì chị còn phải dành tiền cho con cái và gia đình không? Anh hưởng thụ thản nhiên trơ trẽn thế, thảo nào em chỉ vừa lả lơi anh đã “vập” vào. Nói thật với anh, em có bao nhiêu những điều tốt đẹp bây giờ chẳng qua là vì không bị đám đàn ông các anh quấy rầy! Vì em có đủ thời gian để sắp đặt cho mình. Vì không bị chồng kêu ca mắng mỏ ầm ầm; không bị mẹ chồng hay em chồng nhăm nhe mấy điều vụn vặt phán xét chê bai; không bị gia đình chồng một năm bắt về quê làm giỗ năm bảy lần, mua sắm đủ thứ vẫn bị chê trách là không chu đáo; không bị chồng “bố thí” tiền chi tiêu nhưng lại không bao giờ được một lời cảm ơn, khen tặng.
 
Nguyên Ân
(Theo Tuổi Trẻ Thủ Đô)
loading...

    
Tâm Sự Gia Đình