Tự truyện của NNC Phan Thị Bích Hằng: Kỳ 2 - Lời tiên đoán của ông thầy đồ

Tìm được lá số ông thầy tử vi bốc cho tôi từ ngày trước, cả tôi và cha đều nghẹn ngào khó tả. Vì trên lá số ghi nhiều điều liên quan đến sinh tử quá. Cha cứ ôm chặt lấy tôi rồi khóc nấc lên: “Bích Hằng ơi! Sao trời bạc với con đến thế?”.
Tự truyện của NNC Phan Thị Bích Hằng: Kỳ 2 - Lời tiên đoán của ông thầy đồ
Tự truyện của NNC Phan Thị Bích Hằng: Kỳ 2 - Lời tiên đoán của ông thầy đồ

Tự truyện của NNC Phan Thị Bích Hằng: Kỳ 2 - Lời tiên đoán của ông thầy đồ

Theo lá số tử vi thì năm 18 tuổi, nhà ngoại cảm sẽ bị ốm thập tử nhất sinh, nếu sống được sẽ thành người tài

Một tay vẫn cầm lá số tử vi, một tay kéo tôi vào lòng, ôm chặt tôi, xoa đầu: “Con không chết được đâu con ạ. Cha sẽ tìm tiếp. Cha vẫn nhớ còn một lá số nữa viết rằng con không chết”.

Nói đoạn, ông buông tôi ra lục tìm tiếp. Mắt ông chợt sáng lên khi tìm thấy một cuốn sổ, hình như là cuốn lịch trình nhật ký công tác. Bàn tay ông vội vã lật mở, lật mở, rồi đột ngột dừng lại trước trang giấy chi chít những chữ viết bằng mực Cửu long, nhiều chỗ thấy gạch chân.

Đập vào mắt tôi là dòng chữ gạch chân màu mực đỏ: Năm 9 tuổi có thể bị chết đuối, chết hụt. Rồi lại tiếp tục một dòng nữa: Năm 18 tuổi, thập tử nhất sinh. Nếu sống được sẽ thành người tài, nếu không sẽ cướp cơm bố mẹ.

Cha gạch đi gạch lại dòng chữ ấy, cảm giác như cào rách toang tờ giấy. Còn tôi, đứng chết lặng một hồi, mặc cho hai dòng lệ tuôn rơi. Bỗng cha quay người lại, ôm chặt lấy tôi. Hai cha con cùng bật khóc.

“Cha ơi! Con không muốn chết. Cha cứu con đi”. Có người cha nào chịu đựng nổi khi nghe đứa con thân yêu của mình thốt lên những tiếng kêu cứu buốt lòng ấy? Ông ôm chặt lấy tôi, nấc lên: “Bích Hằng ơi! Sao trời bạc với con đến thế ?”.

Thốt nhiên, cha buông tôi ra, chạy ào ra ngõ. Trời cuối đông rét cắt da cắt thịt mà cha vẫn phong phanh chiếc ao may - ô cũ kỹ. Có lẽ nỗi lo lắng, niềm khát khao tìm cách cứu sống tôi khiến cha quên cả cái lạnh đến tê người.

Gió mùa đông hun hút thổi. Mặc! Cha chạy băng băng qua cánh đồng làng. Tôi nhảy vội lên xe đuổi theo cha. Nhà cụ đồ Vũ Văn Ký đây rồi. Cụ là người thông gia với ông bà ngoại tôi, vốn là bậc túc nho, nức tiếng cả làng về văn hay, chữ tốt.

“Cụ ơi! Cụ làm ơn nói cho con biết, liệu cháu Hằng có làm sao không?”. Cha quỳ trước cụ, giọng van vỉ. Vẫn là cụ Ký với khuôn mặt hiền từ, tóc bạc như mây và chòm râu trắng như cước.

Cụ ngồi xếp bằng trên chiếc sập gụ, im phắc, giơ những ngón tay dài, thon lên nhẩm tính. Rồi cụ quay lại nhìn cha, bảo: “Bác yên tâm về đi. Cháu Hằng không việc gì đâu. Mặt cháu tươi thế kia cơ mà. Tôi cam đoan với bác đấy. Hôm nay tôi sẽ xuống nhà bác, làm cho bác một cái lễ để cúng gia tiên và làm cho cháu một cái lễ cầu bản mệnh để bản mệnh của cháu vững vàng. Bác đừng lo lắng quá. Hãy động viên cháu”.

Nói đoạn, cụ quay sang tôi, bẻ cho tôi 2 quả chuối tiêu, giọng cụ ân cần: “Cháu Hằng ngoan lắm. Cháu cứ về đi chịu khó học hành, còn phải thi đại học nữa chứ. Cứ yên tâm, rồi sẽ khỏi bệnh”.

Hai cha con đi về. Những bước chân chòng chành siêu vẹo trên cánh đồng trống trải gió lạnh bốn bề. Tôi mặc áo ấm nhưng cha, vẫn chỉ độc chiếc áo may ô, vẫn ôn chặt lấy tôi cho tôi đỡ lạnh.

“Con ơi, cụ đã bảo con sống rồi, chắc chắn là như vậy”. Về đến đầu xóm, cha quay lại nhìn tôi, lau nước mắt cho tôi, buộc lại tóc cho tôi và nói: “Đến giờ này mẹ đã lên lớp về rồi đấy. Con không được khóc con nhé. Hai bố con phải tươi tỉnh lên. Mẹ nhìn thấy con khóc là mẹ suy sụp đấy con ạ”.

Cha bước đến bụi dứa bên đường, cố tìm một tàu lá thật to để làm cho tôi cái chong chóng thật đẹp, mặc dù lúc đó tôi đã 17 tuổi. Cha nhìn tôi âu yếm bảo: “Bây giờ cha cắm một cái que tre vào đây. Con chỉ cần cầm lên thế này là cái chong chóng sẽ quay, con không cần phải chạy vì gió đang rất lộng”.

Tôi cầm cái chong chóng giơ lên. Những cơn gió mùa Đông Bắc ào ào thổi làm cho cánh chong chóng quay tít. Nhịp quay của nó nhanh chóng xua tan nỗi lo lắng trong tôi. Ngay lúc đó tôi lấy lại thăng bằng và chấn tĩnh được tinh thần. Khi đi qua cổng nhà hàng xóm, cha tôi gọi rất to, giọng dõng dạc: “Ông Tiền ơi! Ông có nhà không? Mùa này chuột béo lắm đấy ông ạ”.

Chẳng là hàng xóm nhà tôi có một cụ tên là Tiền. Cụ rất thích bắt chuột vào mùa gặt tháng 10. Những con chuột béo nung núc được cụ làm thịt rồi kẹp que tre nướng.

Đám trẻ chúng tôi sợ chết khiếp, nhưng cụ thì rất thích. Cụ bảo thịt chuột đồng rất thơm. Vừa thơm vừa bổ béo. Chợt tiếng cười giòn tan của cụ bà ở cổng làm cha con tôi cũng vui lây.

“Ông lão nhà tôi vừa bắt được ba con chuột đang hì hụi nướng dưới bếp kia kìa. Bác có vào làm cái đùi chuột thì làm?”, rồi bà lại cười. Khuôn mặt hiền hậu của bà, mái tóc bạc như cước phất phơ bay trong gió chiều lại làm tôi nhớ đến bà nội và ngoại tôi.

Tôi chợt nhớ đến giấc mơ đêm trước, bà về dắt tôi đi qua một cây cầu chòng chành bắc qua con sông ầm ào sóng thét. Đi đến giữa cầu thì bỗng dưng tôi bị trượt chân ngã, rồi tỉnh giấc.

Tự nhiên trong đầu tôi loé lên một suy nghĩ: Phải chăng đó là dòng sông tử? Là cây cầu cách âm dương. Nếu như tôi vượt qua được cây cầu đó thì có thể bây giờ tôi đã đi theo bà. Nhưng tôi đã bị trượt chân, tôi đã ở lại bên này, bên bờ sinh, nghĩa là tôi vẫn được sống?

Hốt nhiên, tôi vứt vèo cái chong chóng xuống ruộng, nói: “Cha ơi! Con nghĩ ra rồi. Con sẽ sống, con không chết đâu. Đúng đấy, cụ Ký nói đúng đấy. Lá số tử vi bảo con sau này rất sung sướng. Nếu như con bị chết thì sao họ lại viết: Sau có tài làm nên sung sướng? Con còn nhớ viết là sau này con lấy chồng sinh con một bề. Trai hay gái đều là một bề phải không cha?”.

Tự truyện của NNC Phan Thị Bích Hằng: Kỳ 2 - Lời tiên đoán của ông thầy đồ

Sau này bà Phan Thị Bích Hằng đã sinh con một bề như lá số tử vi dự đoán - Trong ảnh là hai con trai của nhà ngoại cảm

Có lẽ sự hồn nhiên của tôi, sự lạc quan của tôi đã lan sang cha tôi. Ông bật cười bảo: “Con thông minh lắm. Đúng như vậy đấy. Phải về nói ngay với mẹ con ạ”.

Vừa thấy bóng mẹ thấp thoáng ngoài sân, cha đã chạy ra khoe: “Hôm nay anh đã tìm được lá số của con Hằng rồi em ạ. Lá tử vi bảo con mình sau này rất có tài, làm nên sung sướng giàu có. Cha mẹ được nhờ. Như vậy có nghĩa là không chết. Con nó vừa phát hiện ra đấy. Nó bảo nếu chết thì thầy tử vi còn viết thế làm gì. Lên cụ Ký cũng bảo không sao cả. Tối nay cụ sẽ xuống làm lễ”.

Mời độc giả đón đọc Kỳ 3: Buổi lễ gieo niềm tin, cứu rỗi cả gia đình tại đây  và trọn bộ 13 kỳ Tự truyện của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng về những ngày "giông bão" tại đây

Hoàng Anh Sướng ghi

(Ảnh Nhân vật cung cấp)

(Theo Báo Tuổi trẻ & Đời sống)




loading...
Theo Báo Tuổi trẻ & Đời sống
Tâm Sự Gia Đình