Tâm linh -

Nhà văn Trần Nhã Thuỵ và cái rương thuở hàn vi

(Tamsugiadinh.vn) - Ba vợ của tôi giờ chắc đang ngồi một góc nào đó ở Thiên Đường. Còn cái rương thì bắt đầu một cuộc lưu lạc. Hoặc sẽ kết thúc một đời rương. Thế gian, mọi sự vô thường. Biết thế nhưng vẫn thấy cái gì đó bùi ngùi, cay cay nơi khoe mắt...
Nhà văn Trần Nhã Thuỵ và cái rương thuở hàn vi
Nhà văn Trần Nhã Thuỵ và cái rương thuở hàn vi

Sửa cái nhà, có nhiều thứ phải thay đi, bỏ ra. Nhưng bữa vợ dọn hết đồ trong cái rương ra, rồi kêu ve chai bán thì tôi la, không cho. 

Vợ để cái rương ở một góc hè. Mỗi ngày, trước khi ra khỏi nhà tôi đều ngó thấy nó, muốn mang lại vào nhà, nhưng không biết để vào đâu, dùng vào việc gì. Nhưng cứ để đó. Cho tới sáng nay, khi thấy bà ve chai ngang qua thì chính tôi lại kêu vợ bán đi. Thôi bán đi. Không thể để cái rương ở đó mãi. Cái rương cũ, không dùng được, bán đi thì tiếc vật kỷ niệm, mà giữ lại thì nhà chật, không có chỗ để, thật  là khó tính. 

Bà ve chai xách cái rương lên rồi đặt xuống, trả năm ngàn đồng. Vợ nghe vậy, kêu sao rẻ quá, thôi không bán. Tôi kêu bán đi, cho luôn cũng được. Nhưng mà, trước khi mang nó đi, cho tui chụp tấm hình làm kỷ niệm. 

Nhà văn Trần Nhã Thuỵ và cái rương thuở hàn vi
cái rương cũ kỹ ấy là nơi chứa tất cả "kho báu" của vợ chồng tôi thuở hàn vi

Cái rương của vợ khi về Làng Mai- Thủ Đức thì không còn làm bàn viết nữa, mà đựng đủ thứ, chủ yếu thư từ, giấy tờ, album hình... Nói chung cái rương này như một cái “kho báu” của hai vợ chồng. Trong đó, ngoài thư từ, hình ảnh, còn có những bài báo, truyện ngắn đầu tiên mà tôi cắt ra từ những trang báo làm kỷ niệm. Trong rương, còn có một cuốn Nhật ký sinh con đầu lòng mà hai vợ chồng cùng làm để thương và nhớ những ngày đầu làm bố mẹ. Cũng trong cái rương cũ kỹ đó, một lần tình cờ lục lại, vợ chồng òa lên khi thấy một gói giấy vảy con tê tê. Đó là món quà ngoại gởi vào cho tôi trị bệnh viêm xoang mà lâu ngày quên mất. Giờ nó là một thứ thần dược, quý hiếm ở giữa Sài Gòn. 

Khi bà ve chai chở chiếc rương đi rồi thì tôi nhớ đã biết bao lần mình ràng nó lên yên xe đạp, đạp đi tìm nhà trọ. Tôi nhớ những đêm khuya lén vợ mở rương để đọc lại những... bức thư tình vụng dại (gởi cho chính cô ấy) ngày xưa. Giờ đọc lại thấy mắc cỡ quá chừng. Tôi cũng nhớ trong rương còn vương mùi của hoa lá khô thời rong rêu làng đại học Thủ Đức. 

Nhà văn Trần Nhã Thuỵ và cái rương thuở hàn vi
Ba vợ tôi giờ đã ở thiên đường, còn cái rương thì bắt đầu cuộc đời lưu lạc

Viết tới đây thì xin mở ngoặc một chút, nhà vợ tôi đông anh em, nên từ nhỏ được dì và ngoại xin làm con nuôi. Nhưng khi học đại học thì ngoại và dì không cho, muốn ở nhà làm thợ may, lấy chồng sống bên ngoại. Không muốn an phận, quyết tâm vào đại học nên vợ phải về phía ba má ruột xin tiền. Ngoài số tiền cho con, ông già vợ còn đặt làm một cái rương để vợ “hành Phương Nam”. Cho nên mỗi khi nhìn cái rương, tôi lại nhớ tới ông già vợ. Ông rất hiền và rất thương chàng rể nghèo là tôi. Mấy năm trước, khi bệnh nặng, vào Sài Gòn chạy chữa, thì tôi là người thường chở ông đi tới các bệnh viện để khám bệnh, làm các xét nghiệm, điều trị. Nhớ lần đó, ông rất yếu, ngồi sau xe máy tôi sợ ông té, nên đang đi, tôi đưa tay nắm lấy tay ông quàng trước bụng mình giữ chặt. Rồi, chặp sau, lúc qua phố đông người tôi phải thả tay ông ra. Thật cảm động khi thấy ông vẫn để yên tay ở bụng mình.

Ba vợ của tôi giờ chắc đang ngồi một góc nào đó ở Thiên Đường.
Còn cái rương thì bắt đầu một cuộc lưu lạc. Hoặc sẽ kết thúc một đời rương.
Thế gian, mọi sự vô thường. Biết thế nhưng vẫn thấy cái gì đó bùi ngùi, cay cay nơi khoe mắt...                                      

Theo MASK
Tâm Sự Gia Đình