Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng: Hành trình tìm gần 500 hài cốt liệt sĩ ở Tây Nguyên (Kỳ 1)

(Tamsugiadinh.vn) - Từ quá trình tìm mộ anh trai là liệt sĩ, anh Mẫn đã lập đoàn tìm kiếm gần 500 hài cốt liệt sĩ đã hy sinh trong trận đánh ở K’Nác. Anh Mẫn đã nhờ đến sự giúp đỡ của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng...
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng: Hành trình tìm gần 500 hài cốt liệt sĩ ở Tây Nguyên (Kỳ 1)
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng: Hành trình tìm gần 500 hài cốt liệt sĩ ở Tây Nguyên (Kỳ 1)
 LTS: Chiến tranh đã lùi xa 40 năm nhưng di chứng của chiến tranh, những nỗi đau thời hậu chiến vẫn còn đó, dai dẳng, âm ỉ cho đến tận bây giờ. Ngày ngày, vẫn còn hàng trăm, hàng ngàn những bà mẹ, người vợ đỏ mắt mỏi mòn ngóng tìm hài cốt của chồng, con mình nơi chiến trận.

Theo thống kê chưa đầy đủ của Bộ lao động thương binh và xã hội, hiện còn khoảng 300.000 hài cốt liệt sĩ chưa tìm thấy. Từ nhiều năm qua, Đảng, Nhà nước, Quân đội nhân dân Việt Nam đặc biệt chú trọng việc tìm kiếm hài cốt liệt sĩ. Trong hành trình tìm kiếm ấy, có sự đóng góp không nhỏ của các nhà ngoại cảm Việt Nam. Một trong những nhà ngoại cảm có thành tích xuất sắc trong việc tìm kiếm hài cốt liệt sĩ là nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng.

Dưới đây là thiên phóng sự đặc sắc của nhà báo Hoàng Anh Sướng về “Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng và hành trình ly kỳ hơn 20 năm tìm kiếm hàng ngàn hài cốt liệt sĩ”.
 
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng: Hành trình tìm gần 500 hài cốt liệt sĩ ở Tây Nguyên (Kỳ 1)
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng

Khởi hành gian nan
Nếu không có cuộc hành trình tìm kiếm hài cốt người anh thân yêu của anh Phạm Văn Mẫn (nguyên giám đốc Công ty S-fone) thì có lẽ mãi mãi, người đời sẽ chẳng biết gì về trận đánh khốc liệt vào trường biệt kích của địch ở K’Nác (huyện K’Bang, tỉnh Gia Lai) năm xưa. Và chắc chắn, thịt xương của ngót 500 chiến sĩ sẽ vĩnh viễn chìm sâu trong lòng đất, dưới đáy ao chuôm, chuồng trại, nhà cửa… 

Bởi lẽ, trong hầu hết các trang sử của những đơn vị bộ đội, chẳng có một dòng ghi chép nào nhắc đến trận đánh K’Nác tối mùng 7 rạng sáng ngày 8/3/1965 bi tráng ấy. Bộ đội ta hy sinh quá nhiều. Máu của các chiến sĩ đã nhuốm đỏ dòng suối Đắc-lốp. Xác các anh phơi trắng chân đồi.

Theo thượng tướng Nguyễn Nam Khánh thì “sở dĩ người ta cố tình quên đi vì sợ bị quy trách nhiệm. Cách hành xử ấy không những có lỗi với các chiến sĩ đã hy sinh mà còn có lỗi với thân nhân các gia đình liệt sĩ vì sẽ gây rất nhiều khó khăn cho họ trong việc tìm kiếm hài cốt chồng con mình sau này”.

Trở lại câu chuyện đi tìm mộ liệt sĩ của anh Phạm Văn Mẫn, anh Mẫn có người anh trai tên Phạm Văn Thành (quê ở Xuân Trung, Xuân Trường, Nam Định) lên đường nhập ngũ năm 1964. Năm ấy, cậu bé Mẫn mới tròn 8 tuổi. Lúc lên xe, anh Thành đã dúi vào tay Mẫn nắm cơm, khẩu phần ăn duy nhất của anh trước lúc lên đường. Thương anh, mắt Mẫn nhoè lệ. Chiến trường ác liệt. Anh đi biền biệt không về. Chẳng một lá thư, một dòng nhắn gửi. Năm 1972, tin anh Thành đã hy sinh khiến cả nhà chết lặng.

Hoà bình lập lại. Nhớ thương anh trai, anh Mẫn quyết chí đi tìm. Nhưng biết tìm ở đâu khi Giấy báo tử chỉ vỏn vẹn ghi: “Hy sinh ở mặt trận phía Nam”. Kệ, Mẫn cứ đi. Lúc anh Mẫn bắt xe khách, khi cuốc bộ ngược đường Trường Sơn. Cứ thấy nghĩa trang liệt sĩ là anh vào tìm. Thấm thoắt đã ngót 30 năm, từ lúc tóc Mẫn còn xanh đến khi điểm bạc mà thông tin về phần mộ người anh vẫn biệt vô âm tín. 

Đúng lúc tưởng như vô vọng nhất thì tình cờ anh gặp được đồng chí Trần Văn Thức, đồng đội cũ của liệt sĩ Thành.
Đồng chí Thức kể: “Tôi thuộc đơn vị bộ đội chủ lực tham gia hỗ trợ bộ đội Quân khu 5 đánh Trường biệt kích Tây Nguyên. Súng nổ mở màn lúc 23h30 thì chừng vài phút sau, tôi bị thương cùng với anh Thành. Nhưng mãi đến sáng mới được đưa ra Trạm xá Trung phẫu, cách K’Nác khoảng 8 -10 km.

Tại đây, tôi có nhìn thấy dân công hoả tuyến đưa đồng chí Thành đi mai táng cạnh trạm Trung phẫu. Vị trí chôn cất thì không rõ lắm vì lúc đó tôi bị thương nặng, lúc tỉnh, lúc mê”. Thông tin ấy khiến cho anh Mẫn khấp khởi hy vọng và càng quyết chí đi tìm anh.

Từ đồng chí Thức, anh Mẫn đã gặp gỡ được nhiều nhân chứng vốn từng tham gia trận đánh K’Nak xưa: đồng chí Trần Duy Trung thuộc Trung đoàn 95A, sư đoàn 325 bộ đội chủ lực, nay đang ở Xuân Trường, Nam Định; Trung tá Trần Tấn Ước, nguyên chính trị viên phó tiểu đoàn 409, hiện ở thị trấn Bình Sơn, Bình Định; Trung tá, anh hùng Nguyên Ngọc Bình nguyên là đại đội trưởng đại đội 1 của tiểu đoàn 409, người được phong anh hùng trong trận đánh K’Nak; Trung tá Nguyễn Văn Ẩm, nguyên chính trị viên phó tiểu đoàn, phụ trách việc chôn cất các liệt sĩ cùng một số nhân chứng khác. Cả một trận đánh khốc liệt năm xưa chợt hiện về qua hồi ức của những người một thời vào sinh ra tử ấy.
 
Vén bức màn bí mật về trận đánh khốc liệt K’Nak

Căn cứ biệt kích K’Nak nằm trên 3 quả đồi chạy dọc Bắc Nam, có nhiều lợi thế quân sự. Mỹ nguỵ đã xây dựng ở đây một cụm cứ điểm bao gồm đồn luỹ bảo vệ, sân bay dã chiến và trại pháo nhằm chặn cắt đường giao liên giữa Bình Định và Gia Lai. 

Quân ta đã nhiều lần tập kích căn cứ này nhưng đều không thành công. Mùa xuân năm 1963, Đảng uỷ, Bộ tư lệnh quân khu 5 và Bộ tư lệnh mặt trận Tây Nguyên quyết định tập trung lực lượng trên quy mô lớn tấn công căn cứ này. Lực lượng ta gồm: Tiểu đoàn đặc công 409 quân khu 5, một đơn vị đặc công của tỉnh Bình Định, trung đoàn số 10 và Bộ phận chỉ huy tiền phương quân khu 5. 

14h ngày 7/3/1965, bộ đội ta xuất quân từ Kông-Hà-Nừng, cách K’Nak hơn 20 km. Đến 23h, quân ta đã chiếm lĩnh xong các vị trí quy định. Theo kế hoạch, đặc công mở cửa diệt các vị trí trọng yếu. Sau đó, bộ binh dùng xung lực mạnh giải quyết trận địa. Song do quá trình trinh sát địa hình chuẩn bị trận đánh trước đó một tháng đã để lộ dấu vết nên địch biết trước kế hoạch tấn công của ta. 

23h30, bộ đội ta vấp phải mìn nổ, mìn sáng. Địch nổ súng trùm lên toàn bộ đội hình của ta. Pháo sáng chúng bắn sáng rực như ban ngày. Bộ đội ta chiến đấu cực kỳ dũng cảm, đã đánh chiếm được điểm cao phía Bắc và phía Nam nhưng hướng chủ yếu ở giữa chỉ chiếm được “đầu cầu”. Lô cốt cố thủ của địch bắn chặn quyết liệt. 

Đến 0h 30 ngày 8/3/1965, quân ta thương vong gần hết. Lực lượng còn lại buộc phải rút lui. Gần 500 thương binh và tử sĩ của ta không mang theo được. Một phần địch gom lại, đổ xăng đốt. Số còn lại, chúng dùng xe ủi đào từng hố hất các liệt sĩ xuống rồi san phẳng. 

Đồng chí Nguyễn Văn Ẩm, chính trị viên phó Tiểu đoàn 409, phụ trách công tác thương binh ở trạm trung phẫu (cách vị trí địch khoảng 8km) cho đào sẵn 50 huyệt mai táng. Mỗi hàng 10 huyệt, cách nhau 60 - 80cm nhưng duy nhất chỉ mai táng được 8 đồng chí, trong đó có tiểu đoàn trưởng Ngô Trọng Đãi và liệt sĩ Phạm Văn Thành.

8 đồng chí này bị thương ngay từ đầu trận đánh nên mới đưa ra được phía sau. Lực lượng cứu thương và dân công hoả tuyến (đều là người dân tộc) cũng hy sinh hết cả nên không còn người cấp cứu và tải thương ra cứ được. Nếu tính cả lực lượng này, hơn 1.000 người đã để lại xương thịt ở trận địa K’Nak.

Cuộc điện đàm… huyền hoặc

Khi đưa các nhân chứng vào K’Nak, anh Mẫn đã bật khóc nức nở. Ngót 37 năm, cảnh vật thay đổi quá nhiều. Trạm trung phẫu trước kia có 4 cây đa cổ thụ to lắm, che chắn cho trạm xá, nay chỉ còn một cây. Suối Đắc-lốp giờ đã ngăn dòng làm đập thuỷ điện. Đồng đội cũ của anh Thành giờ đều tuổi cao, sức yếu, trí nhớ giảm sút nên việc xác định vị trí ngôi mộ rất khó khăn.
 Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng: Hành trình tìm gần 500 hài cốt liệt sĩ ở Tây Nguyên (Kỳ 1)
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng trong một lần đi quy tập hài cốt liệt sĩ

Nhiều lần, anh Mẫn phải cầu viện đến các nhà ngoại cảm. 9 nhà ngoại cảm nổi tiếng từ Bắc chí Nam anh đều đã mời vào nhưng không hiểu sao, người ra đến sân bay thì cáo ốm xin về, người bước đến cửa rừng thì kêu: “Khu rừng này thiêng lắm, sợ lắm, không tìm được đâu” rồi hớt hải bỏ về. Có nhà ngoại cảm vừa đào đào bới bới bỗng lăn đùng ra đất, tay ôm chặt đầu lăn lộn, miệng kêu gào: “Ôi! đau đầu quá! Đau quá”. 

Lần cuối cùng, ngày 26/12/2001, nhà ngoại cảm Nguyễn Khắc Bảy cùng anh Mẫn đi Tây Nguyên. Trước khi đi, nhà ngoại cảm bằng khả năng đặc biệt đã cung cấp những thông tin ban đầu khá chính xác:

- Nơi liệt sĩ Thành nằm còn có 7 người nữa.
- Khu mộ cách con suối từ 20 – 50m, có nhiều bụi rậm, trong đó có một cây cụt.
- Anh Thành nằm hàng thứ 2, ngôi thứ 2 từ phải qua trái. Ngôi đầu, hàng đầu là một người chỉ huy.

Nhưng vào làm việc tại thực địa, nhà ngoại cảm cho khai quật một số điểm đều không thấy. Tranh luận nổ ra, một số người trong đoàn giảm niềm tin và chán nản. Lúc đó, nhà ngoại cảm Nguyễn Khắc Bảy mới gọi điện thoại trao đổi với Thiếu tướng Nguyễn Chu Phác (nguyên chủ nhiệm Bộ môn cận tâm lý, Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người), rồi chuyển điện thoại cho anh Mẫn trực tiếp nói chuyện. 

Từ Hà Nội, Thiếu tướng Chu Phác hỏi: “Ở đấy ai là Thành?”. Anh Mẫn đáp: “Thưa chú! Thành là anh ruột cháu. Anh ấy là liệt sĩ. Chúng cháu đang tìm nhưng không thấy”. Thiếu tướng lại hỏi: “Ở đấy có ông chỉ huy tên Ngô Trọng Đãi đeo súng ngắn hy sinh không?”. “Thưa chú! Chú Ngô Trọng Đãi là tiểu đoàn trưởng, hy sinh cùng anh cháu”. 

Thiếu tướng bảo: “Ông ấy đeo súng lục, tay cầm cái gậy, đuổi các cậu về và nói: Ở đây có hàng trăm liệt sĩ, chúng nó không tìm mà chỉ nhăm nhăm đi tìm một người là Thành – anh nó thì không cho tìm”. Thiếu tướng trùng giọng: “Thôi! Các cậu về đi. Về ngay để nghiên cứu, tổ chức lại cuộc tìm mộ này”.

Ngày 20/2/2002, anh Phạm Văn Mẫn đã làm một lá đơn gửi Bộ môn cận tâm lý và Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người nhờ giúp đỡ tìm mộ anh trai và đồng đội ở K’Nak. Hơn một tháng sau, bộ môn đã cử một đoàn công tác đặc biệt gồm 3 nhà ngoại cảm nổi tiếng: Phan Thị Bích Hằng, Thẩm Thuý Hoàn, Nguyễn Khắc Bảy do đại tá Hàn Thuỵ Vũ phụ trách trở lại Tây Nguyên.

Anh Phạm Văn Mẫn đã trực tiếp mời Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, nguyên Phó tư lệnh quân khu 5 cùng nhiều nhân chứng khác tham gia đoàn. 

Trước khi lên đường trở lại chiến trường xưa, đoàn tìm kiếm và nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, bằng khả năng đặc biệt đã giao tiếp được với vong linh liệt sĩ Ngô Trọng Đãi, tiểu đoàn trưởng và vong linh liệt sĩ Phạm Văn Thành. Cuộc trò chuyện kéo dài hơn một tiếng đồng hồ trong bảng lảng hương khói và nước mắt. Rất nhiều thông tin của liệt sĩ Ngô Trọng Đãi đã mở ra hướng đi mới cho việc tìm mộ tập thể liệt sĩ ở Tây Nguyên. 
Nhà báo Hoàng Anh Sướng
Theo Báo Tuổi trẻ & Đời sống
Tâm Sự Gia Đình