Dạy con -

Học cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước dạy con tư duy

(Tamsugiadinh.vn) - Ông nói quan điểm của ông là luôn tôn trọng ý tưởng, sự lựa chọn của các con mình. Không xin xỏ cho con về làm ở nơi này, nơi khác, không can thiệp, bắt ép các con phải chọn nghề này, nghề khác.
Học cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước dạy con tư duy
Học cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước dạy con tư duy

Học cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước dạy con tư duy

Ông Cao Sỹ Kiêm sinh ngày 26/8/1941 tại thôn Nam Long, xã Tự Tân, tổng Trực Nội, phủ Thái Ninh (nay thuộc huyện Vũ Thư), tỉnh Thái Bình. Ông có bằng Tiến sĩ kinh tế và công tác trong ngành ngân hàng.

Sau khi học học hết lớp 7, ông Cao Sĩ Kiêm chuyển sang học lớp sơ cấp Ngân hàng 6 tháng ở Hà Nội rồi xung phong đi lên tỉnh miền núi Bắc Cạn năm 1960. Năm 1965 về Thái Bình làm cán bộ Ngân hàng Thái Bình, rồi làm Phó Giám đốc, Giám đốc Ngân hàng Nhà nước tỉnh Thái Bình.

Sau đó, ông chuyển sang con đường chính trị làm Bí thư Huyện ủy Thái Thụy, Bí thư Tỉnh ủy Thái Bình (1985), Ủy viên dự khuyết từ khóa VI (1986) và năm 1989 được bổ nhiệm làm Thống đốc Ngân hàng Nhà nước trong những năm Việt Nam chuyển sang cơ chế đổi mới.
Ông cũng từng là Ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa VII và VIII (1991-2001). Năm 2007, ông được bầu làm Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa XII và được trao tặng Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhì, Huân chương Độc lập hạng Nhì, Huân chương Lao động hạng Nhất.

Ông Cao Sỹ Kiêm và vợ là bà Nguyễn Thị Thứ sinh được ba người con gái Cao Vân Anh, Cao Lan Anh và Cao Mai Anh. Cả ba cô đều học hành giỏi giang, là thạc sỹ cao cấp. Hiện nay, hai cô đầu lấy chồng, có con và sinh sống ở nước ngoài, chỉ có cô út là Cao Mai Anh dang công tác ở Ngân hàng Công thương và sống tại Việt Nam.

Tôi tìm đến nhà ông ở phố Võng Thị, tìm hơi lâu vì ông mới chuyển về đây. Tôi quen biết ông đã nhiều năm, nhiều lần cùng dự hội thảo về tài chính, ngân hàng. Ý kiến của ông thường mềm mỏng, nhẹ nhàng nhưng rất thuyết phục. Thuyết phục vì sự mới mẻ trong tư duy, vì sự thẳng thắn, hợp tình, hợp lý. Đơn giản vì ông là một trong những chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực này.

Đến nhà ông, tôi mới cảm nhận được cái không gian tĩnh lặng rất cần thiết cho sự học, cho sự suy ngẫm, cho sự hình thành những hiểu biết chuyên sâu. Vợ ông, bà Nguyễn Thị Thứ, một dược sỹ nhưng nhiều năm nay ở nhà làm nội trợ chăm sóc gia đình, con cái. Ông có ba người con gái và cả ba đều học giỏi, đều có bằng thạc sỹ. Cao Vân Anh, cô con gái đầu lòng sinh năm 1968, thạc sỹ, hiện nay làm ở Ngân hàng Công thương Thái Lan. Cao Lan Anh, cô con gái thứ hai, ba bằng thạc sỹ, giờ cùng chồng con sống và vàm việc tại Australia. Cô con gái út Cao Mai Anh, hai bằng thạc sỹ, hiện đang làm ở Ngân hàng Ngoại thương.

Ông đã có 5 cháu ngoại, hai cháu đang học đại học và hai cháu Phạm Quang Minh 19 tuổi, Dương Trà My 18 tuổi vừa có học bổng đi học đại học ở Australia với điểm thi gần như tuyết đối (99,87 điểm).

Đang trò chuyện với ông thì cô cháu gái Phạm Văn Thi đi học về. Cháu lễ phép chào tôi. Hỏi chuyện mới biết cháu 13 tuổi, đang học lớp 8. Tôi hỏi: “Cháu thích học môn gì nhất? Có ước mơ sau này nổi tiếng như ông ngoại cháu không?”. Cháu bảo: “Cháu thích các môn tự nhiên, còn chuyện sau này thì… cháu còn ít tuổi nên chưa nghĩ đến”. Một chính khách nổi tiếng, thành đạt như ông mà con cháu đề huề, học hành giỏi giang như vậy quả là có phúc.

Tôi hỏi ông kinh nghiệm dạy các con, các cháu. Ông nói, ông dạy là dạy phương pháp, phương pháp tư duy, phương pháp hành động, phương pháp giải quyết những khó khăn, vướng mắc trong đời; phương pháp tiếp cận với những vấn đề mới, những vấn đề nảy sinh hàng ngày trong cuộc sống… Ông dạy các con tính kiên trì, khiêm tốn, sáng tạo.

Ông kể về cô con gái đầu lòng, sau khi tốt nghiệp phổ thông, dù lúc đó ông đang là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Thái Bình nhưng ông vẫn để con đi lao động ở Tiệp Khắc (cũ). Đi lao động chân tay, đi để rèn luyện, học hỏi, để hiểu những điều mà cuộc sống đặt ra cho con người. Sau chuyến đi lao động ở Tiệp Khắc, con gái ông trở về ôn thi vào đại học, rồi học tiếp cao học và trở thành thạc sỹ.

Học cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước dạy con tư duy

Ông nói quan điểm của ông là luôn tôn trọng ý tưởng, sự lựa chọn của các con mình. Không xin xỏ cho con về làm ở nơi này, nơi khác, không can thiệp, bắt ép các con phải chọn nghề này, nghề khác.

Tiến sỹ Cao Sỹ Kiêm từng làm Giám đốc Ngân hàng tỉnh Thái Bình rồi Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam nhiều năm, giờ đang là Chủ tịch Hội Doanh nghiệp vừa và nhỏ, là thành viên HĐQT của Ngân hàng Đông Á, hẳn ông phải là người có rất nhiều kinh nghiệm để truyền lại cho con cháu trong lĩnh vực tài chính ngân hàng, trong việc kinh doanh… hay như nhiều người giàu trong lĩnh vực này, để lại cổ phiếu, tiền bạc cho con cháu?

Ông không trả lời câu hỏi này của tôi mà kể chuyện hai con ông ở bên Australia, chơi chứng khoán thành công; rồi từ số tiền tích lũy ban đầu chuyển sang kinh doanh bất động sản, mua nhà, sau lại bán, lại mua… “Hai chị em cứ quay vòng như  vậy” – ông nói.

Thế là tôi hiểu. Để lại cho con cháu hàng núi tiền mà không biết làm ăn, lại thả cửa tiêu xài thì miệng ăn núi lở. Người ta thường nói hãy cho con cái cần câu chứ đừng cho cá. Hẳn ông đã truyền thụ lại cho con cháu nhiều kinh nghiệm, thủ thuật, kiến thức, cách thức nắm bắt thời cơ trong kinh doanh… để từ đó các con ông biết cách làm giàu chính đáng.

Biết ông là người mềm mỏng, nhẹ nhàng, tình cảm và nhân ái, tôi hỏi ông quan niệm thế nào khi người xưa dạy rằng “Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho ngon”. Ông trầm ngâm một lúc rồi kể rằng có lần ông đã đánh con. Chỉ một lần duy nhất nhưng ông đã ân hận cả đời.

Học cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước dạy con tư duy

Đó là năm ông đang làm Bí thư Huyện ủy huyện Thái Thụy (Thái Bình). Cô con gái đầu lòng một hôm đi chợ để quên, rồi mất luôn đôi dép nhựa trắng (dép nhựa trắng thời ấy là của hiếm).

Trong lúc bực tức, ông đã đánh con. Ông nói, “Không phải tôi tiếc của mà bực vì tính cẩu thả của con. Dép đi dưới chân mà còn làm mất! Nhưng chỉ một lần duy nhất đánh con mà tôi ân hận cả đời anh ạ” – ông bộc bạch.

Tôi nói với ông rằng thời ấy và cả bây giờ nhiều ông bố, bà mẹ dạy con bằng roi vọt, vẫn coi đó là chuyện bình thường. Chẳng phải chỉ bố mẹ mà thời xưa, thời tôi còn học lớp một, lớp hai các thầy cô vẫn dạy học trò bằng thước kẻ. Người ta gọi các thầy cô thời đó làm nghề “gõ đầu trẻ”!

“Bây giờ khác nhiều rồi” - ông bảo tôi thế. Cũng phải, xã hội càng phát triển, con người càng tiếp cận với văn minh, cách dạy con cũng có nhiều thay đổi. Tùy từng gia đình, hoàn cảnh, mỗi cách dạy con đều có cái hay, cái dở… Nhưng tôi vẫn rất tâm đắc với cách thức dạy con, mà không chỉ dạy con cháu trong gia đình, là dạy phương pháp tư duy, phương pháp tiếp cận với kiến thức, với chân lý chứ không phải cầm tay chỉ việc hay nhồi nhét kiến thức. Như vậy, sẽ biến con trẻ trở nên thụ động, ỷ lại, thiếu hẳn sự năng động, sáng tạo trong cuộc sống.

Dương Kỳ Anh

Theo Người Giữ Lửa


    
Tâm Sự Gia Đình