Dạy con -

Giáo sư Đặng Hùng Võ dạy con bằng những lời hát ru

(Tamsugiadinh.vn) - Việc nuôi dạy con đối với GS Đặng Hùng Võ không chỉ là định hướng hay khuyên răn như các quan chức và nhiều người nổi tiếng thường làm, mà phải là tự tay ông bế bồng, chăm sóc, cho con ăn uống từ việc lớn đến việc nhỏ.
Giáo sư Đặng Hùng Võ dạy con bằng những lời hát ru
Giáo sư Đặng Hùng Võ dạy con bằng những lời hát ru

Giáo sư Đặng Hùng Võ dạy con bằng những lời hát ru

Ông Đặng Hùng Võ sinh năm 1948 tại Gia Lâm, Hà Nội, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và môi trường. Ông được xem là chuyên gia hàng đầu, rất có uy tín trong lĩnh vực đất đai. Trong cuộc sống riêng, GS Đặng Hùng Võ trải qua ba cuộc hôn nhân. Với người vợ đầu, ông có hai người con một trai, một gái là Đặng Hùng Khải và Đặng Hồng Chi. Hai người ly hôn năm 1988. Người vợ thứ hai của GS Đặng Hùng Võ không có chung con với ông và hai người đã chia tay nhau sau một vài năm gắn bó. Năm 2011, GS Đặng Hùng Võ kết duyên với nghệ sỹ đàn dân tộc Nguyền Hồng Ánh. Hồng Ánh cũng trải qua một lần đò trước đó và có một cậu con trai riêng kháu khỉnh (tên gọi ở nhà là cu Tít). Hai vợ chồng GS Đặng Hùng Võ và nghệ sỹ Hồng Ánh hiện có thêm hai con chung là bé Kha Du và Uy Du.  
 

Trong chương trình “Đa chiều” của Đài truyền hình kỹ thuật số VTC nói về người đẹp Việt Nam cách đây chưa lâu, tôi là khách mời, GS Đặng Hùng Võ và nhà báo xinh đẹp Ngọc Diệp dẫn chương trình. GS Đặng Hùng Võ rất hài hước, dí dỏm, thông minh. Và tuy đã nhiều lần gặp nhau, nhưng bây giờ tôi mới hiểu vì sao ở tuổi như ông mà vẫn lấy được vợ trẻ, đẹp.

Ngồi trò chuyện với ông tại căn biệt thự khá rộng ở đường Giải Phóng, tôi càng ấn tượng hơn về con người nổi tiếng nói thẳng, nói thật, một chuyên gia đầu ngành tài nguyên, môi trường ở nước ta.

Người vợ đầu có với ông hai người con là Đặng Hùng Khải và Đặng Hồng Chi. Vợ chồng ông chia tay nhau năm 1988. Ông thổ lộ trên một tờ báo rằng năm 1974, khi cháu Khải mới sinh thì mẹ cháu bị viêm màng não, phải nằm viện cả năm liền. Việc nuôi dạy con, ông tự cáng đáng hết. Từ pha sữa, cho con ăn, tắm rửa đến ru con ngủ, đều một tay ông cả. Lần đầu pha sữa chưa biết cách, sữa vón cục, con uống bị sặc. Ông lại phải lần mò đi hỏi người đã có kinh nghiệm, mọi việc mới suôn sẻ.

Việc nuôi dạy con đối với GS Đặng Hùng Võ không chỉ là định hướng hay khuyên răn như các quan chức và nhiều người nổi tiếng thường làm, mà phải là tự tay ông bế bồng, chăm sóc, cho con ăn uống từ việc lớn đến việc nhỏ. Với ông đó vừa là niềm vui, vừa là hạnh phúc của người làm cha, làm mẹ.

“Người ta nói đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm, nhưng tôi lại nghĩ khác. Cả hai đều chung tay xây nhà và cả hai đều cùng xây tổ ấm thì vui hơn”, ông tâm sự. “Tôi không khoán cho vợ việc nuôi dạy con, tôi còn tranh với vợ cả việc bế bồng và hát ru con… Tôi thường ru con những bài như: “Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa/ Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh/Ai lên xứ Lạng cùng anh…” hay “Hôm qua tát nước đầu đình/ Bỏ quên cái áo trên cành hoa sen…”. Nhìn ông say xưa với những khúc hát ru hệt như người mẹ hiền đang ru con khiến tôi cứ ngây người!

Giáo sư Đặng Hùng Võ dạy con bằng những lời hát ru

Một giáo sư, một Thứ trưởng, một chuyên gia hàng đầu của đất nước và bây giờ là một người dẫn chương trình cho Đài truyền hình…. Công việc bận rộn là vậy mà ông vẫn dành thời gian chăm sóc, bế bồng, ru con… quả là đáng khâm phục.

Ông Đặng Hùng Võ quê gốc ở Gia Lâm, Hà Nội. Mẹ ông sinh con mới được hai tháng tuổi thì bố ông hy sinh ngoài mặt trận. Người mẹ ở vậy nuôi con. Ông là con một. Có lẽ từ nhỏ đã thiếu thốn tình cảm nên chữ “tình” với ông rất nặng. Nặng tình, nặng nghĩa với vợ, với con, với anh em, bạn bè, đồng chí. Ông nói, ở đời hai chữ “trách nghiệm” là vô cùng quan trọng. Làm việc gì cũng phải làm hết trách nhiệm của mình. Với vợ, với con lại càng phải có trách nhiệm cao.

GS Đặng Hùng Võ được phong giáo sư từ năm 1992, có hơn 18 năm dạy ở các trường đại học. Gần 8 năm làm luận án tiến sỹ và tiến sỹ khoa học ở Ba Lan. Là một giáo sư nổi tiếng, một tiến sỹ xịn hẳn hoi ấy vậy mà, con cả của ông là Đặng Hùng Khải, cho đến bây giờ đã 37 tuổi vẫn chưa có bằng đại học dù Khải giỏi vi tính từ khi học phổ thông và nay đang là một chuyên gia phần mềm.

Khi tôi hỏi ông lý do vì sao, ông bảo Khải từ nhỏ đã là một đứa trẻ thông minh, nhưng tính tình hơi khác người, thích gì làm nấy. Ông cũng nói rằng Khải không thích bà mẹ kế tức người vợ thứ hai của ông, nên cháu về sống với bà nội (người vợ thứ hai có con riêng nhưng không có con chung với ông). “Dạo đó tôi cũng bận bịu, không quan tâm nhiều đến cháu. Tôi ân hận và thấy mình cũng có trách nhiệm trong chuyện này. Giờ cháu lại muốn đi thi đại học. Cháu thích ngành Hán nôm. Trước đây, tôi và cháu thường tranh luận với nhau. Tôi bảo cháu rằng thích cái gì thì học cái đó, không thích thì không học là sự biện luận của anh lười. Quan điểm của tôi là phải học giỏi những thứ mình không thích. Tôi muốn để các con mình bộc lộ hết, cái gì là sở trường, cái gì là sở đoản. Tôi tôn trọng tính độc lập, con người không nên quá ràng buộc với nhau, không nhất nhất phải có bằng đại học mới được. Nhưng nói gì thì nói, ở nước mình tâm lý xã hội là vẫn coi thường cái anh không có bằng đại học. Học là học cả đời, học để hiểu biết, để có kiến thức mà làm việc… Cháu thứ hai của tôi Đặng Hồng Chi lại khác, chăm học và học giỏi. Cháu đã có bằng thạc sỹ ở Australia, giờ hai vợ chồng sống và làm việc bên đó”, GS Võ tâm sự.

Người vợ mới của ông, nghệ sỹ đàn dân tộc Nguyễn Hồng Ánh trẻ, đẹp, kém ông đến ba chục tuổi, bế con xuống chào tôi. “Nếu biết anh sớm, em đã đăng ký đi thi Hoa hậu” – Hồng Ánh nói vui. Tôi bảo “Nếu em đi thi Hoa hậu, chắc đoạt giải cao, thế thì GS Võ đâu có phúc được gặp em”.

Tôi hỏi Hồng Ánh có thuê người giúp việc để chăm sóc hai cháu nhỏ là Uy Du và Kha Du không? Hồng Ánh bảo, vợ chồng cô muốn tự tay chăm sóc các cháu. “Con cái mình thì tự tay mình chăm sóc là tốt nhất anh ạ”.

Hồng Ánh không muốn con gái nối nghiệp mình, trở thành nghệ sỹ đàn dân tộc vì cái nghề này quá vất vả, phải học hành rất nhiều năm, mà chưa chắc đã thành tài. “Với các con, mình yêu thương chăm sóc hết lòng nhưng tuyệt đối không chiều chuộng một cách vô lối, phải dứt khoát và nghiêm khắc” – Hồng Ánh bảo vậy.

Cháu Kha Du chưa được hai tuổi, ngồi trong lòng mẹ mà bàn tay nhỏ nhắn cứ lật giở từng trang truyện tranh một cách say sưa. Hồng Ánh trao Kha Du cho GS Võ bế, rồi xin phép đi đón bé Uy Du.

Khi Hồng Ánh mở cửa ga ra lấy ô tô, tôi cũng tạm biệt GS Đặng Hùng Võ. Ra tận ngoài đường, tôi ngoái lại, vẫn thấy GS Võ bế cháu Kha Du trên tay. Hình như, ông đang hát ru cho con gái ngủ.

Giáo sư Đặng Hùng Võ bằng tuổi tôi. Chúng tôi sinh ra và lớn lên từ nguồn sữa mẹ và những bài hát ru – một truyền thống văn hóa ngàn đời của người Việt Nam mà bây giờ đang có nguy cơ chìm vào quên lãng.

Dương Kỳ Anh

Ảnh: Đời sống & Pháp luật

Theo Người Giữ Lửa


    
Tâm Sự Gia Đình