Tâm sự gia đình -

Em mệt quá rồi, anh nói rõ xem đứng về "phe" em hay "phe" mẹ

(Tamsugiadinh.vn) - Chồng yêu của em, anh có nhìn thấy thái độ “bên trọng bên khinh” của bà nội không? Anh không thấy hay cố tình không nhìn thấy chỉ vì “lọt sàng xuống nia”?
Em mệt quá rồi, anh nói rõ xem đứng về "phe" em hay "phe" mẹ
Em mệt quá rồi, anh nói rõ xem đứng về "phe" em hay "phe" mẹ
Em mệt quá rồi, anh nói rõ xem đứng về phe em hay phe mẹ
 
Đến bây giờ thì em không thể chịu đựng hơn được nữa
 
Đến bây giờ thì em không thể chịu đựng hơn được nữa, em đã quá gắng gượng, quá mệt mỏi rồi anh ạ. Năm năm qua chúng ta đã có gì, ngoài hai đứa con ra thì vẫn là bàn tay trắng. Trong khi anh nhìn chú út đấy, cưới sau anh có ba tháng vậy mà giờ đã một vợ, hai con, ba tầng chỉ còn thiếu bốn bánh nữa là đủ bộ. Tất cả là do anh không để ý, không nhìn, không xem hay do anh cố tình làm ngơ?
 
Nhà hai con trai, anh là cả phải ở cùng bố mẹ, em biết điều ấy từ khi yêu anh nên nào phản đối, ngày đêm tận tụy cung hiếu nhưng rút cuộc em được gì, vợ chồng mình có gì? Lúc nào bà nội cũng than thở “thương vợ chồng thằng út xây nhà còn nợ đôi trăm triệu!”. Vậy là bà có bao nhiêu bà dồn hết cho vợ chồng chú út, từ hiện vật cho đến tinh thần. Còn anh và em thì được gì?
 
 
Mang tiếng anh ở ngôi nhà nửa chục tỷ, nhưng nó nào phải của anh, vợ chồng mình nào được quyết định gì trong ngôi nhà này? Bà nội chỉ hướng đông em không dám sang hướng tây, bà nội bảo nấu cơm em không dám nấu mì. Em thà ở ngôi nhà vài trăm nhưng thoải mái còn hơn. Lúc nào bà cũng nghĩ vợ chồng mình sung sướng, được ở cùng ông bà nội nhưng anh có nhận ra “sự sung sướng” ấy là gì không?
 
 
Hôm trước em sang nhà mợ Thanh, mợ đon đả “Sướng nhỉ, vợ chồng mày ở với ông bà được ông bà bao hết, hai đứa còn nguyên lương chẳng mấy mà giàu!”. Em nghe xong chỉ biết ngậm ngùi cay đắng, mang tiếng ông bà không bắt vợ chồng mình góp tiền ăn, nhưng anh biết có thứ gì trong ngôi nhà ấy thoát khỏi tay vợ chồng mình không? Nào gạo nước, mắm muối, thức ăn, ga điện đến cả cái giấy vệ sinh cũng một tay em mua đấy chồng ạ. Những đồ ấy phải đồ đắt tiền, ăn uống thì phải đồ ngon, cầu kỳ, đắt đỏ, nếu không sẽ bị chê ỉ ôi, bà nội có bao giờ mua thứ gì về không? Thế nhưng, bà nội vẫn bên trọng bên khinh, bên chắc bên lép, xa thương gần thường.
 
Em mệt quá rồi, anh nói rõ xem đứng về phe em hay phe mẹ
 
5 năm qua em đã cố rất nhiều vì chồng vì con rồi, giờ thì em chỉ muốn chồng hãy một lần vì em!
 
 
Nhớ ngày em mang bầu cu Bin, em phải đi xin khắp nơi quần áo, tã lót cũ để tiết kiệm tiền mua đồ bầu và đồ cho con. Bà nội không cho lấy một đồng còn xỉa xói toàn đồ cũ, xấu. Đúng dịp đó thím Ngọc cũng mang bầu, khi vợ chồng chú út về, bà nội cho thím Ngọc chục triệu để đi mua đồ cho cháu. Nào đã hết, khi sinh cu Bin mang tiếng là cháu đích tôn mà bà nội không mừng cháu lấy một ngàn lẻ, trong khi bà mừng con thím Ngọc đôi chục triệu.
 
 
Chồng thấy thím Ngọc nấu cơm cho mẹ ăn được mấy lần vậy mà lần nào nấu nướng mẹ cũng khen ngon, khen mua cái này, làm cái kia cho mẹ chồng thưởng thức. Trong khi ngày nào em cũng cặm cụi cơm nước, bưng lên bưng xuống, dọn dọn, rửa rửa, cuối cùng em được gì? Không những thế chẳng may có bữa cơm sống, thịt mặn là bà đi khắp nơi kể em nấu nướng vụng về, đểnh đoảng. Đã thế hàng ngày em phải lau chùi dọn dẹp cả tòa nhà, thời gian làm việc của em bao giờ cũng là 18 tiếng một ngày. Có hôm nào em mệt không dọn dẹp được y như rằng có tiếng dâu lười sang nhà hàng xóm. Ấy thế nhưng thi thoảng thím Ngọc về dọn nhà được một buổi là có tiếng chăm chỉ vang xa.
 
 
Chồng hãy thôi mơ cái nhà nửa chục tỷ này đi, chưa chắc nó đã hoàn toàn đứng tên anh đâu mà anh cứ cố bám víu. Anh có biết trước mặt anh bà nội lúc nào cũng bảo sau này cái dinh cơ này để lại cho thằng cả, nhưng sau lưng anh mẹ nói gì không? Mẹ bảo “có hai thằng con trai, thằng nào ngoan ngoãn tử tế hơn thì để lại đất cát, nhà cửa cho nó!”. Vậy chồng đã bao giờ nghĩ trong mắt bà nội anh và chú út ai ngoan ngoãn tử tế hơn ai chưa?
 
 
Vợ mệt mỏi rồi, vợ không muốn gồng mình lên thêm một giây phút nào nữa, thà vợ đi thuê nhà rồi sau đó tích cóp dần mua miếng đất dựng căn nhà tạm còn hơn bây giờ ở ngôi nhà không phải của mình lúc nào cũng khúm na khúm núm, tiền thì không tiết kiệm được một xu.
 
 
Em mong chồng hãy một lần công bằng nhìn lại, năm năm qua em đã cố rất nhiều vì chồng vì con rồi, giờ thì em chỉ muốn chồng hãy một lần vì em!
 
Nhật ký vợ
(Theo Tuổi Trẻ Thủ Đô)
 

    
Tâm Sự Gia Đình