Vợ thành đạt, tôi vô cùng mệt mỏi khi trở thành... “cô Tấm” chuyển giới trong nhà

Vợ suốt ngày bận việc ở công ty, hết họp hành lại tiếp khách, tôi chỉ biết cặm cụi làm việc nhà, thậm chí bạn bè, người thân gọi tôi là “cô Tấm chuyển giới”. Thú thật, nhiều lúc tôi thấy mệt mỏi vì vợ thành đạt.
Vợ thành đạt, tôi vô cùng mệt mỏi khi trở thành... “cô Tấm” chuyển giới trong nhà
Vợ thành đạt, tôi vô cùng mệt mỏi khi trở thành... “cô Tấm” chuyển giới trong nhà
Vợ thành đạt, tôi vô cùng mệt mỏi khi trở thành... “cô Tấm” chuyển giới trong nhà
 
Tôi ở nhà giúp vợ chăm sóc con cái, làm việc nhà để cô ấy yên tâm công việc của mình
 
Tôi và cô ấy lấy nhau cũng được 8 năm rồi. Vợ tôi hiện là giám đốc công ty chuyên ngành xuất khẩu, còn tôi sau một thời gian phát hiện mình bị huyết áp cao, tôi đã từ bỏ ngành xây dựng mà tôi yêu thích. 
 
Giờ tôi chỉ đi làm bán thời gian (6 tiếng/ngày). Hết giờ làm, tôi ở nhà giúp vợ chăm sóc con cái, làm việc nhà để cô ấy yên tâm công việc của mình. 
 
Ban đầu, khi phải từ bỏ công việc gắn bó với mình nhiều năm, tôi cảm thấy trong người bứt rứt, khó chịu lắm vì tôi vốn là người năng động, chuyên tâm với công việc.
 
Nhưng dần dà cũng thành quen, mọi việc trong nhà tôi đảm đương hết, thậm chí tôi thấy vui vì đã chia sẻ bớt gánh nặng cho vợ. Cũng vì suốt ngày lo cơm nước, chợ búa, chăm sóc con cái mà mọi người trong xóm gọi tôi là “chị”, người nhà thì bông đùa tôi là “cô Tấm chuyển giới”. 
 
Lúc đó, tôi chỉ cười và trộm nghĩ đàn ông yêu vợ, giúp đỡ vợ thì có gì sai? Nhưng đến giờ thì tôi thấy quá mệt mỏi vì việc nhà cũng như sự mỉa mai của mọi người khi mỗi lần gọi tôi là “chị”.
 
Vợ tôi là một người bận rộn, cô ấy đi làm tối ngày. Vì làm trong lĩnh vực xuất khẩu nên cô ấy đi công tác như cơm bữa. Nếu không đi công tác thì lại bận tiếp khách hay làm sổ sách ở cơ quan. 
 
Ngày nào cô ấy về đến nhà cũng tối mịt, thậm chí có hôm cô ấy về thì con đã đi ngủ. Thời gian cô ấy dành cho công việc gấp đôi ở nhà. Lúc nào cô ấy cũng dựa dẫm vào chồng và “sai vặt” chồng như con nít. 
 
Lúc nào muốn lấy lòng tôi, cô ấy ngọt nhạt: “Cái gì mà không có anh là sôi hỏng bỏng không hết”, “Con chỉ thiên vị anh thôi, lúc nào cũng quấn lấy bố, còn em ra rìa rồi!”... 
 
Nhưng tôi thừa biết cô ấy nói thế thôi, còn nịnh nọt để được việc thì đương nhiên là cô ấy có thừa, vì vợ tôi là người thành đạt, lại giỏi ngoại giao mà. 
 
Nhưng thú thật, gần đây tôi thực sự thấy rất ức chế vì tôi chẳng có thời gian để thư giãn, đàn đúm với bạn bè. 
 
Có hôm tranh thủ đi trà đá với bạn được ít phút, tôi lại vội về đón con, bạn bè lại giễu tôi là “đội vợ lên đầu, trường sinh bất tử”. 
 
Con trai lớn của tôi đang học lớp 2, con gái vừa tròn 13 tháng tuổi. Cậu con trai ngoài đi học ở trường lại học thêm 5 buổi/tuần. Tôi vừa phải đưa đi học, vừa phải đón về, lại thêm quán xuyến việc học hành, làm bài tập ở nhà. 
 
Cô con gái mới qua 1 tuổi nhưng thường xuyên thiếu vắng bàn tay chăm sóc của mẹ. Tôi phải đóng hai vai, vừa làm cha, vừa làm mẹ. Có khi con ốm cũng một tay tôi đưa con đến bác sỹ khám. 
 
Vợ thành đạt, tôi vô cùng mệt mỏi khi trở thành... “cô Tấm” chuyển giới trong nhà
 
Vợ tôi luôn bận rộn với công việc mà cô ấy đang giữ vai trò giám đốc
  
Mặc dù có sự hỗ trợ của mẹ tôi nhưng lúc nào tôi cũng bận túi bụi vì lo cơm nước, cháo sữa cho con. 
 
Mẹ tôi luôn miệng phàn nàn rằng tôi sinh ra như là để làm ô sin cho vợ con, chỉ thiếu mỗi nước mặc váy nữa thôi. Nghe mẹ tôi nói vậy, tôi cũng chạnh lòng lắm!
 
Có hôm cô ấy nghỉ ở nhà, tôi khấp khởi mừng rằng hai đứa trẻ được chơi với mẹ cũng bớt tủi thân. Vậy nhưng, dù ở nhà cô ấy chỉ cắm đầu vào máy tính, sổ sách, con có đòi theo mẹ thì cô ấy nạt nộ, quát mắng con. 
 
Đã thế, đứa nhỏ khát sữa cô ấy cũng không chịu cho con bú mà quay sang bảo tôi “Anh pha sữa cho con đi, nó đang gào lên này”. 
 
Cô ấy ở nhà, cơm tôi vẫn phải nấu, quần áo cũng một tay tôi phơi. Tối đến, tôi ngồi xem ti vi thư giãn thì chốc chốc cô ấy lại “sai vặt”. 
 
Cô ấy gần như không động tay, động chân vào việc nhà. 
 
Việc chăm sóc con, tôi phải tuân thủ theo “chuẩn công thức” mà cô ấy đề ra, chuẩn đến từng cọng rau, miếng thịt. Nghe cô ấy “chỉ đạo” thôi mà tôi cũng thấy đinh tai nhức óc. Tôi cảm thấy ức chế, bực bội vô cùng!
 
Ức chế nhất là nhiều lúc ngồi với bạn bè, tụi nó hay tỏ ra coi thường tôi bảo tôi là ăn bám vợ. 
 
Đúng là lương của tôi có thấp hơn, công việc của tôi cũng chỉ làng nhàng thôi. Nhưng cũng là vì sức khỏe chứ không phải tôi thích dựa dẫm vợ. 
 
Nhiều lúc tôi mệt mỏi, vì công việc dồn lên vai quá nhiều, hết giờ làm là lao vào chợ búa cơm nước. Thậm chí có người còn tưởng tôi góa vợ. Đúng là bi hài. 
 
Tôi phải làm sao đây? Tôi sắp hết chịu nổi với hoàn cảnh này rồi. Người ta, vợ thành đạt thì nở mày nở mặt, tôi thì đầu bù tóc rối với việc nhà và mang tiếng ăn bám. 
 
Đã có lúc tôi nghĩ hay đường ai nấy đi cho nhẹ nợ. Tôi biết, suy nghĩ như vậy là ích kỷ, nhưng nếu tiếp tục không có thời gian riêng cho bản thân thì tôi không thể duy trì quá lâu.  
 
Minh Hiếu
(Hòa Bình) 
Chào anh! Đọc những dòng tâm sự, chia sẻ, tôi có thể hiểu phần nào sự bức xúc của anh khi phải làm mọi công việc trong nhà và ít có thời gian nghỉ ngơi. 
 
Nhưng có lẽ, sau khi biết câu chuyện này, rất nhiều nam giới sẽ thay đổi quan niệm: Việc “bếp núc” chỉ dành cho phụ nữ. 
 
Công việc nội trợ tưởng chừng nhẹ nhàng nhưng thực sự không hẳn như vậy. 
 
Hàng ngày, chúng ta thường giao phó toàn bộ cho người phụ nữ và chẳng bao giờ để tâm xem họ thực sự muốn gì, cần gì. 
 
Vì thế, dù công việc có bận rộn đến đâu thì người đàn ông hãy dành thời gian vào bếp cùng vợ, đó cũng là thời điểm để hâm nóng tình yêu của hai người. 
 
Có thể anh có chút khó chịu vì thái độ dựa dẫm của vợ, anh cảm thấy bực bội, ức chế vì bạn bè dè bỉu chê bai là đàn ông “mặc váy”. 
 
Nhưng anh có thấy rằng, vợ anh hẳn là đang rất hạnh phúc, tự hào về những gì anh làm cho gia đình hay không? 
 
Anh chia sẻ rằng, cô ấy nịnh nọt anh bằng những câu nói ngọt nhạt kiểu như: “Không có anh thì cái gì cũng sôi hỏng bỏng không hết”, “Con chỉ thiên vị anh thôi”... 
 
Tôi thì không nghĩ đó là câu nịnh nọt mà là sự trân trọng của người vợ dành cho anh. Cô ấy hiểu được giá trị của những gì anh đang làm cho vợ con mình. 
 
Anh có thể suy nghĩ theo một hướng tích cực rằng, đó là những lời động viên của vợ dành cho chồng sau một ngày anh vất vả chăm sóc con cái. Như thế, anh sẽ cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. 
 
 
  Bản lĩnh của người đàn ông đâu chỉ là thành đạt ngoài xã hội mà họ còn phải là những người cha tận tâm, người chồng tận tụy
 
Như anh chia sẻ, vợ anh là người giỏi giang và tôi nghĩ rằng, anh nên tự hào vì có người vợ như vậy. Cô ấy là người may mắn vì có một người chồng tuyệt vời như anh, luôn sát cánh, chia ngọt sẻ bùi với cô ấy. Chắc chắn cô ấy sẽ vô cùng trân trọng và biết ơn những gì anh đã và đang làm để giúp cô ấy yên tâm tập trung cho công việc của mình. 
 
Có thể mẹ anh cũng như rất nhiều người khác quan niệm rằng, công việc gia đình và chăm sóc con cái là đặc thù của phụ nữ. Những suy nghĩ như thế đã trở thành áp lực đối với phái yếu. 
 
Nếu như vì quan niệm này, vợ anh cũng từ bỏ công việc, chấp nhận ở nhà nội trợ và mất đi cơ hội thể hiện năng lực của bản thân thì anh nghĩ sao?
 
Trong xã hội hiện nay, có rất nhiều phụ nữ giỏi giang, hai vợ chồng đều có khả năng phát triển sự nghiệp cá nhân phù hợp với năng lực bản thân và đều cùng nhau chia sẻ những công việc trong gia đình. Anh không phải là không biết những trường hợp như thế. 
 
Còn chuyện thu nhập, đành rằng công việc của anh không kiếm được nhiều tiền nhưng là vì sức khỏe của anh không cho phép. Tôi tin cô ấy là người hiểu hoàn cảnh của anh hơn ai hết. 
 
Vậy nên, dù bạn bè có chế giễu anh là ăn bám vợ hay “mặc váy” thì anh có nhất thiết phải bận tâm vì điều đó? 
 
Anh Hiếu thân mến! Bản lĩnh của người đàn ông đâu chỉ là thành đạt ngoài xã hội mà họ còn phải là những người cha tận tâm, người chồng tận tụy và đầy yêu thương, sẵn sàng chia sẻ mọi trách nhiệm với vợ của mình.
 
 Qua những gì anh tâm sự, tôi rất ngưỡng mộ vợ anh, một người phụ nữ luôn hết lòng vì công việc, tràn đầy nhiệt huyết. Tôi nghĩ vợ anh cũng rất may mắn khi có một người chồng như anh. 
 
Tuy vậy, anh cũng cần chia sẻ thêm với vợ để cô ấy dành thêm thời gian chăm sóc gia đình, quan tâm đến chồng con nhiều hơn. Đó là trách nhiệm của cả hai chứ không phải của riêng ai. 
 
Cho dù cô ấy có bận rộn thì cô ấy cũng cần sắp xếp để cân bằng hơn giữa gia đình và công việc. Trong bối cảnh cô ấy quá bận, vợ chồng anh có thể bàn bạc tìm người giúp việc để cho anh bớt vất vả. 
 
Tuy nhiên, theo tôi, anh nên đề nghị cô ấy sắp xếp thời gian cho hợp lý để cùng anh quán xuyến việc nhà. Lúc đó mọi vấn đề sẽ dễ tháo gỡ hơn anh ạ. 
 
Khi anh mệt mỏi, anh cũng nên chia sẻ để cô ấy hiểu. Có thể công việc quá bận rộn nên đôi khi cô ấy trở nên vô tâm.
 
Vậy nhưng, vô tâm không có nghĩa là vô tình. Tôi hy vọng rằng anh sẽ sớm tháo bỏ được những suy nghĩ nặng nề và gia đình anh sẽ ngày một hạnh phúc hơn. 
 
Tôi nói thật lòng, tôi thấy ở anh là người đàn ông hết lòng vì gia đình, điều đó là rất đáng trân trọng. Có anh chẳng khác gì “giữ vàng trong tay”, cô ấy sẽ rất tự hào vì anh.
 
Chúc gia đình anh luôn tràn ngập hạnh phúc!
 
(Theo Người Giữ Lửa)
loading...

    
Tâm Sự Gia Đình