Tình -

Vợ tôi lao vào công việc, coi gia đình như cái nhà trọ

(Tamsugiadinh.vn) - Cô ấy lao vào công việc như một con thiêu thân, sáng sớm tinh mơ đã đi, nửa đêm mới về. Tôi tự dưng thành người chăm con, đưa con đi học, lo việc nhà...
Vợ tôi lao vào công việc, coi gia đình như cái nhà trọ
Vợ tôi lao vào công việc, coi gia đình như cái nhà trọ

Vợ chồng tôi đã có nhiều năm hạnh phúc nhưng giờ đây chúng tôi đang đứng trước nguy cơ rạn nứt. Nguy cơ này lớn lên mỗi ngày, và nguyên nhân của nó cũng chính là từ những thứ mà từ trước đến nay khiến chúng tôi rất tự hào trước mắt bạn bè, người thân.

Hai vợ chồng tôi đều làm trong lĩnh vực kinh doanh. Tôi góp vốn mở công ty kinh doanh bất động sản với hai người bạn, vợ tôi làm quản lý trong một khách sạn. Nói chung công việc đều rất bận rộn, bù lại có thu nhập tốt. Hai vợ chồng cũng luôn cố gắng thu xếp công việc để có thời gian dành cho gia đình, con cái, nghỉ ngơi, vui chơi. Chúng tôi xác định lao động để hưởng thụ, hưởng thụ để phục hồi sinh lực, lại lao động tiếp.

Với hai đứa con một trai một gái, thông minh, khỏe mạnh, ngoan ngoãn, học trường Tây, vợ chồng thành đạt, kinh tế khá giả, gia đình êm ấm hạnh phúc, chúng tôi đã bao năm như một mẫu hình gia đình lý tưởng để anh em bạn bè nhìn vào mà phấn đấu. Mọi việc nếu cứ như thế thì chẳng có gì phải bàn. Nhưng trong vài năm vừa qua, công việc làm ăn của tôi không được suôn sẻ. Vì rất cẩn thận, mấy anh em chúng tôi vẫn giữ được công ty, chưa lúc nào phải nghĩ tới hai chữ phá sản. Tuy vậy, tình hình kinh doanh cũng kém, phải sa thải hàng loạt nhân viên, hoạt động cầm chừng.

Ngược lại với tôi, bên vợ tôi lại kinh doanh tốt. Khách sạn mở thêm nhiều lĩnh vực hoạt động mới, vợ tôi được đề bạt làm giám đốc phụ trách ngành spa (dịch vụ chăm sóc sức khỏe và làm đẹp) của khách sạn, đối tượng hướng đến là các khách hàng cao cấp. Công việc mới, vị trí mới, vợ tôi đã bận rộn càng bận rộn hơn.

Vợ tôi lao vào công việc, coi gia đình như cái nhà trọ

Với vị trí công việc mới, vợ tôi giường như không còn chút thời gian nào dành cho gia đình, con cái 

Những buổi sinh hoạt chung của cả gia đình bắt đầu giảm dần từ hàng tuần xuống hàng tháng, thậm chí hai, ba tháng. Cuối tuần các con cắm đầu vào máy tính, ti vi. Tôi thương các con, muốn đưa đi chơi nhưng hai đứa không đồng ý, bảo chỗ hay thì bố không cho đi, toàn cho đi những chỗ bọn con không thích. Đợi mẹ về mới đi. Gạ gẫm nịnh nọt chán hai đứa mới chịu theo bố sang thăm ông bà nội ngoại, mà có sang ông bà thì cũng lại cắm đầu vào máy tính với các anh chị con nhà bác.

Công việc của vợ tôi tiến triển bao nhiêu thì công việc của tôi tệ hại bấy nhiêu. Mọi thứ đang đóng băng, chúng tôi phải chuyển trụ sở để giảm bớt chi phí, loay hoay tìm nguồn công việc để duy trì công ty. Lúc này, vợ tôi đang phấn đấu cật lực để  hướng tới vị trí phó tổng giám đốc sắp bỏ trống. Cô ấy lao vào công việc như một con thiêu thân, sáng sớm tinh mơ đã đi, nửa đêm mới về.

Tôi tự dưng thành người chăm con, đưa con đi học, lo việc nhà, ngay cả việc dặn dò bác giúp việc chợ búa thế nào, dọn dẹp ra sao cũng là tôi nốt. Vợ tôi về đến nhà chỉ kịp tẩy trang, tắm rửa, uống một cốc sữa là leo lên giường chìm ngay vào giấc ngủ. Tôi thương vợ, lại cám cảnh gia đình cứ như cái nhà trọ, tìm cách lựa lời nói chuyện với vợ. Vừa mở miệng thì vợ tôi đã chặn lại: “Anh đừng có nghĩ đến việc cản đường tiến thân của em đấy nhé. Anh thất bại thì cũng muốn vợ phải thất bại cho đỡ xấu hổ à? Đàn ông các anh lúc thành đạt thì hoành tráng lắm, nhưng lúc thất bại thì không chịu đối mặt gì cả”. 

Vợ tôi lao vào công việc, coi gia đình như cái nhà trọ

Vợ không nghe tôi góp ý, thậm chí còn cho rằng tôi cản đường tiến thân của cô ấy

 

Tôi mở to mắt trân trân nhìn vợ, cứng họng. Hóa ra trong mắt vợ tôi thì tôi đã là một thằng đàn ông thất bại, vứt đi, giờ tôi phải đứng sau để làm cái bóng cho vợ tôi tiến lên. Thực, làm cái bóng hay hỗ trợ cho vợ thì tôi cũng chả có gì xấu hổ, con người ta có lúc thăng lúc trầm, lúc được lúc mất là chuyện bình thường. Nhưng tôi vô cùng bất ngờ về cách nghĩ của vợ. Tôi không hiểu sao vợ mình lại có thể nghĩ mình hèn hạ như vậy.

Tôi còn tìm cách nói chuyện một lần nữa, tôi muốn vợ tôi hiểu suy nghĩ của tôi, mong muốn của tôi. Vì người ta cắm đầu cắm cổ làm lụng rốt cuộc để làm gì nếu không phải vì gia đình, con cái? Con cái chúng cần có sự chăm sóc của bố mẹ từ mọi phương diện, đâu chỉ tiền là đủ. Nhất là cô con gái lớn của chúng tôi, nay đã học lớp 11. Cháu ra dáng thiếu nữ lắm rồi và hình như bắt đầu có ý tứ với bạn này bạn kia. Tôi thì không thể tiếp cận, tâm sự với con vì nó giấu kín mít. Tôi muốn vợ tôi làm đúng vai trò của cô ấy, biết dành thời gian cho gia đình hơn. Nhưng lần này cũng chả hơn lần trước, vợ tôi lại nổi khùng lên.

Tôi thực sự cảm thấy có điều gì đó rất không ổn trong gia đình “kiểu mẫu” của mình. Nhiều nguy cơ đang rình rập, những đứa con đang co lại trong cái kén mà chúng tự tạo ra, khoảng cách giữa các thành viên đang ngày càng rộng, thế thì còn gì là gia đình nữa.

Tôi thật không biết bắt đầu giải quyết từ đâu.

Bạn Hùng thân mến!

Đọc những dòng tâm sự của bạn, tôi thấy thông cảm và xin chia sẻ những gì mà bạn đã gặp phải trong thời gian qua. Tôi cũng từng tư vấn và chứng kiến nhiều cặp vợ chồng gặp trục trặc, thậm chí ly dị vì những vấn đề nảy sinh khi người vợ có thu nhập cao hơn hẳn đức lang quân. Những mâu thuẫn này cũng bắt rễ từ suy nghĩ cố hữu của người Á Đông. Dù không thành quy định nhưng đàn ông vẫn ngầm được coi là trụ cột gia đình, và mặc định phải lo toan kinh tế. Những gia đình có chồng thành đạt, kiếm nhiều tiền hơn vợ thì dễ hạnh phúc hơn.

Điều này vô hình tạo một sức ép tới các đấng mày râu, khiến các bạn luôn muốn mình phải hơn vợ. Khi không kiếm đủ tiền trang trải cho gia đình hoặc kiếm thua vợ, các bạn dễ bị tự ái, tổn thương. Thêm vào nữa, khi người đàn ông thu nhập thấp hơn vợ thường bị những người xung quanh ì xèo, cho rằng “ăn bám”, “núp váy” vợ…

Tuy nhiên, đọc thư bạn, tôi hiểu bạn là người đàn ông rộng lượng và không bị những suy nghĩ “xa lơ xa lắc” đó làm ảnh hưởng. Tôi biết bạn nghĩ rằng, việc ai kiếm nhiều tiền hơn không phải là nguyên nhân chính gây rạn vỡ mà là thái độ của người trong cuộc, và cách họ ứng xử, giải quyết trước những phát sinh đó.

Vợ bạn gặp thời và kiếm nhiều tiền hơn chồng cũng là một điều tốt. Điều ấy sẽ đảm bảo tài chính cho gia đình. Nếu cả hai vợ chồng đều làm ăn sa sút, con cái không có đủ điều kiện để học hành thì còn đáng lo hơn. Bạn hãy để vợ bạn làm những việc yêu thích, đừng kìm kẹp niềm đam mê và khát vọng của cô ấy vì sự ích kỷ của bản thân. Nam nữ bình quyền, ai cũng có quyền thể hiện tài năng của mình và phụ nữ cũng vậy. 

Không nên kìm kẹp niềm đam mê và khát vọng của vợ vì sự ích kỷ của bản thân

Nếu cứ nghĩ chuyện vợ giỏi hơn mà tự ti, mà ích kỉ rồi tự cho mình thua kém, hèn nhát vì không bằng vợ, đó mới là một người chồng không xứng đáng. Việc thua hay thắng vợ chính là do tư tưởng của đàn ông tạo ra. Hỏi có mấy ai vợ chê chồng dốt? Huống chi bạn lại từng là người rất thành đạt. Đừng bao giờ vì sự hẹp hòi của bản thân mà phá vỡ đi hạnh phúc gia đình. Hạnh phúc chỉ có được khi cả hai cùng đồng tâm hiệp lực mà thôi.

Theo tôi, hai bạn cần ngồi lại với nhau xem chuyện thu nhập có phải là vấn đề chính gây cảm xúc tiêu cực giữa hai người hay còn có điều gì sâu xa bên trong. Bạn cần chia sẻ chân thành với vợ về những gì đang diễn ra trong mái ấm. Rằng con gái bạn đã lớn thế nào, đã có những biểu hiện với bạn khác giới ra sao. Đồng thời ân cần khuyên vợ nên dành nhiều thời gian hơn cho các con.

Bạn cũng có thể viết thư nói lên tâm tư, lo lắng của mình về mái ấm gia đình nếu vợ tiếp tục quá mải mê với công việc. Đồng thời, nhắc khéo vợ về những dự định xây dựng mái ấm từ hồi các bạn còn yêu nhau. Bạn nhẹ nhàng đặt lá thư đó lên bàn phấn cùng bó hoa mà vợ yêu thích.

Tuy nhiên bạn cũng nên ngầm hiểu rằng, thời gian này vợ đang vô cùng bận bịu. Đừng đòi hỏi quá nhiều ở cô ấy, mà hãy động viên, khích lệ để cô ấy thể hiện được tài năng của bản thân. Hai người cần lên lịch thời gian dành cho cả gia đình. Vợ chồng bạn và con cái có thể đạp xe, đi bộ cùng nhau, có những buổi tối bên ngoài lãng mạn hoặc đi du lịch… để tăng thêm tình cảm.

Con người có lúc thăng lúc trầm nhưng điều quan trọng nhất là không bao giờ được buông xuôi. Nếu thật sự bản thân không muốn thua kém vợ, bạn hãy làm những việc mà bạn cảm thấy xứng đáng là một người chồng mẫu mực. Hãy tìm cách để chứng tỏ cho mọi người và vợ bạn thấy được, bạn thật sự là người bản lĩnh.

Người đàn ông thu nhập không cao nhưng luôn tỏ rõ sự nỗ lực, tìm cách bù đắp lại cho vợ bằng cách chia sẻ việc nhà, lo toan con cái, thể hiện vai trò trụ cột về tinh thần, thì ít người vợ nào lại dám coi thường. Bên cạnh đó, bạn nên tham gia thêm các lớp học (như tiếng Anh, quản lý…) để nâng cao kiến thức. Đồng thời mở rộng các mối quan hệ và tìm cơ hội để phục hồi công việc kinh doanh. Đừng bao giờ để thời gian “chết”.

Chúc gia đình bạn hạnh phúc!

Theo Báo Người Giữ Lửa
Tâm Sự Gia Đình