Nhà báo Lê Thiếu Nhơn: " Làm sao để ứng phó với những bà vợ lắm lời?"

Khi nhắc đến câu ca dao: “Đàn ông miệng rộng thì sang, đàn bà miệng rộng tan hoang cửa nhà”, mỗi người có một cách hiểu khác nhau. Tuy nhiên, với quý ông đã lập gia đình, thì khái niệm “miệng rộng” đáng sợ không phải ở năng khiếu… ăn nhiều, mà là ở chuyên môn… nói nhiều! Tại sao lại như thế nhỉ?
Nhà báo Lê Thiếu Nhơn: " Làm sao để ứng phó với những bà vợ lắm lời?"
Nhà báo Lê Thiếu Nhơn: " Làm sao để ứng phó với những bà vợ lắm lời?"
loading...

 

 Nhà báo Lê Thiếu Nhơn:  Làm sao để ứng phó với những bà vợ lắm lời?
 
 
Chưa thấy ai thống kê theo kiểu điều tra xã hội học cho đề tài đàn bà lắm lời, nhưng tôi để ý thấy mỗi lúc có dịp thuận lợi thì các ông chồng thường than vãn về kỹ nghệ phát thanh liên tu bất tận. Thậm chí, vấn đề đàn bà lắm lời trở thành lý do cuối cùng để các ông chồng chốt hạ lạ một câu chuyện. Thí dụ: “Ông đừng đem rượu đến nhà tui nhậu nữa, vợ tui nó càm ràm từ hôm qua đến giờ, muốn điếc tai” hoặc: “Ông mượn xe tui phải đi cẩn thận chứ, cả tuần nay về tui nó cứ cằn nhằn về cái vết xước”. Mà đã đụng đến ưu điểm phun châu nhả ngọc của các bà vợ, thì bạn bè phái mạnh cũng chỉ biết nhìn nhau lè lưỡi một cách hãi hùng. 
 
Vì sao đàn bà lắm lời? Vì họ nhỏ nhen chăng? Vì họ thích truyền đạt chăng? Vì họ thích lên lớp chăng? Vì họ rảnh rỗi chăng? Vì họ quen thói chăng? Theo tôi, bất kỳ lý do nào vừa liệt kê trên đây cũng cực kỳ… nguy hiểm, nếu ông chồng bạo gan thử bày tỏ trước mặt đối tượng bị đem ra phán xét. Chí ít, đấng phu quân sẽ được nhận lại một diễn văn hùng hồn có đầy đủ mở bài, thân bài và kết luận bỏ ngỏ chưa biết bao giờ kết thúc, của chính bà vợ thân yêu.
 
Những người đàn ông mà tôi quen biết, thường than khổ vì cái tật nói dài, nói dai của các bà vợ. Lén lút sau lưng, họ gọi các bà vợ lắm lời là cái loa công cộng phát thanh ngay… trong nhà. Thử tưởng tượng, cái loa công cộng treo ở cột điện đầu xóm mà hết tiết mục thời sự lại đến tiếng mục ca cổ rồi đến tiết mục đọc truyện đêm khuya thì cư dân cũng méo mặt, chứ đừng nói cái loa công cộng được tiếp âm tròn vành rõ tiếng được đặt sát bên lỗ tai. Ôi, những âm vọng rền vang nghe thảm thiết và bi thương làm sao!
 
Phản ứng của các ông chồng về cái loa công cộng phát thanh ngay trong nhà, cũng mang nhiều cung bậc hỉ nộ khác nhau. Ban đầu thấy cáu, lâu dần thấy sợ. Phương pháp khôn ngoan nhất là… giả điếc hoặc bỏ chạy. Đáng ngại hơn, nhiều ông chồng nảy sinh lối tự vệ tiêu cực là không muốn về nhà. Chiều tan sở ham vui ghé dọc ghé ngang bị muộn giờ cơm, vợ nói hết một đêm. Thay chiếc áo ra quên bỏ vào máy giặt, vợ nói hết một tuần. Tiền thưởng cuối năm sụt giảm chút ít, vợ nói hết một tháng. Tóm lại, trong ánh mắt chịu đựng hân hoan xen lẫn căm hờn êm dịu của các ông chồng, thì khả năng thiên bẩm kỳ diệu nhất của vợ mình là có thể phát triển hàng triệu mỹ từ đanh thép để mổ xẻ một chi tiết hoặc một sự kiện lẽ ra chỉ cần nói dăm câu. 
 
Lắm lời là một tật xấu. Dĩ nhiên, hỏi chính các bà, thì các bà cũng trả lời như vậy. Thế nhưng, có phải các bà xem nghệ thuật lắm lời là thượng sách trong quan hệ vợ chồng không? Đừng đùa, cái thời tăm tối phụ nữ thất học đã qua lâu rồi. Các bà vợ tự biện giải cho họ xem chừng cũng không hẳn vô lý. Tôi xin lược thuật hai nguyên cớ mà các bà vợ bị mệnh danh lắm lời hồi đáp khi nghe trách móc về hành vi hào hứng dùng miệng lưỡi trấn áp chồng con. Thứ nhất: “Nếu chồng tui chỉn chu như thiên hạ thì tui lải nhải làm gì!”. Thứ hai: “Nếu chồng tui biết chia sẻ với vợ, thì tui để dành hơi cho ấm bụng, chứ gào lên chi cho rát họng!”. Chà chà, các quý ông hào hoa phong nhã hãy lưu ý chữ “nếu”. Các bà vợ lắm lời cũng chỉ vì chồng thôi đấy! Đúng sai đến đâu, hạ hồi phân giải, nhưng để trị liệu hiệu quả cho căn bệnh lắm lời cần có phác đồ điều trị từ cả hai phía!
Nhà báo Lê Thiếu Nhơn:  Làm sao để ứng phó với những bà vợ lắm lời?
 
 Vì sao mà các bà vợ lắm lời? 
 
Nếu chủ quan khẳng định đàn bà sinh ra đã mang sẵn di truyền lắm lời, e rằng sẽ gây mất đoàn kết nội bộ cho mỗi gia đình. Cũng người phụ nữ ấy, thử so sánh. Thuở ngượng ngùng hẹn hò và thuở đầu ấp tay gối, lúc nào lắm lời hơn? Trước khi cưới và sau khi cưới, lúc nào lắm lời hơn? Ngày son rỗi nắm tay nhau dạo phố và ngày túi bụi cơm canh con cái, lúc nào lắm lời hơn? Rõ ràng, mức độ lắm lời tăng trưởng theo thời gian và theo gánh nặng cuộc sống đè lên đôi vai mềm yếu của những người đàn bà vốn cả nghĩ, cả lo. Tôi hơi băn khoăn, một gã đàn ông luôn than phiền vợ mình lắm lời, có thực sự dám quả quyết bản thân là một người chồng tốt không? Và hình như phạm vi tương đối hạn hẹp xung quanh tôi, chưa thấy sau lưng một người đàn ông thành đạt nào lại có một người đàn bà mồm mép tía lia!
 
Không phải ai là đàn bà thì cũng lắm lời. Tôi không bênh vực những người đàn bà lắm lời. Tuy nhiên, thật chân thành và thật độ lượng, Sự lắm lời của đàn bà, đôi khi nảy sinh từ sự cơ cực, từ sự lầm lũi, từ sự bất an. Tuy nhiên, nhìn toàn cục hơn, thì mỗi bà vợ cần xác định được giới hạn của sự lắm lời. Mỗi câu nói tưởng chừng vô hại nhưng giống như mũi tên đã bắn đi, không thể thu lại và không thể lường được tính sát thương. Nếu biết mình có tật nói nhiều, thì lúc nóng giận hoặc lúc bực bội, hãy cố gắng bình tĩnh. Đừng để những câu nói nặng nề bột phát mang màu sắc nanh độc cay nghiệt vượt quá sức chịu đựng của chồng mình, mà gây đổ vỡ hạnh phúc phu thê. Ơn nghĩa trăm năm chẳng may bị chấm dứt vì sự lắm lời, không phải là điều đáng tiếc nuối và đáng xót xa ư?
 
Tôi muốn chốt lại câu chuyện đàn bà lắm lời bằng một câu hỏi: "Một ngày nào đó, cái loa công cộng phát sóng ngay trong nhà, bỗng dưng… mất sóng, thì ông chồng ra sao nhỉ?" Một lá đơn ly dị chăng? Một ánh mắt tiễn biệt chăng? Chưa cần bẽ bàng như vậy. Một bà vợ lắm lời mà bỗng dưng đổi tính đổi nết, thì ông chồng hãy cẩn thận. Nếu không phải ông chồng có tiến bộ để bà vợ hài lòng, thì đó là dấu hiệu bà vợ chán ngán ông chồng, hoặc bà vợ bớt yêu ông chồng rồi đấy!     
 
 
Lê Thiếu Nhơn
(Theo Màn Ảnh Sân Khấu)
 
loading...

    
Tâm Sự Gia Đình