Tâm sự gia đình -

Với doanh nghiệp, bằng thạc sỹ chỉ là phương tiện tham khảo khi xin việc!

(Tamsugiadinh.vn) - Điều mà doanh nghiệp tuyển dụng mong muốn ở một ứng viên chính là...
Với doanh nghiệp, bằng thạc sỹ chỉ là phương tiện tham khảo khi xin việc!
Với doanh nghiệp, bằng thạc sỹ chỉ là phương tiện tham khảo khi xin việc!

Với doanh nghiệp, bằng thạc sỹ chỉ là phương tiện tham khảo khi xin việc!

Thất nghiệp, tôi muốn học may nhưng bố mẹ không đồng ý  chỉ vì tôi có bằng thạc sỹ...

Chào chuyên gia!

Tôi là một độc giả rất hay theo dõi mục tư vấn của các chuyên gia trên báo Tâm sự gia đình. Hôm nay tôi mạn phép muốn nhờ chuyên gia cho tôi một lời khuyên để tôi có thể nhìn rõ hơn thực trạng của mình và có hướng đi mới trong sự nghiệp của mình.

Tôi 25 tuổi, học sư phạm ra, có bằng thạc sỹ, tiếng Anh tàm tạm, đã làm việc 1 năm không lương, và hiện tại tôi thất nghiệp!

Chuyện cũng chẳng có gì đáng phải tự hào nên tôi cũng chỉ muốn giấu nhẹm đi cái chuyện bằng cấp đầy người mà vẫn thất nghiệp của mình, nhưng thời điểm hiện tại tôi thực sự rối, không biết phải sống và làm gì cho những ngày tháng tiếp theo nữa?

Tôi học hành thuộc loại làng nhàng, không dốt không giỏi nhưng được cái chăm chỉ, năm cấp ba thi tốt nghiệp xong thì tôi trượt đại học, bố mẹ tôi có quen biết một số chỗ nên nhét tôi vào học dự bị đại học ở một trường dưới Phú Thọ. Vì thấy các bạn đứa nào cũng đi học cao đẳng, đại học, gia đình lại toàn nhà giáo nên tôi không thể không đi học, dù khi ấy tôi rất thích nghề may vá. Bố mẹ tôi không muốn tôi theo nghề chân tay nên không đồng ý cho tôi học may. Nghĩ cả gia đình đều là trí thức mà chỉ có tôi không theo nghề của bố mẹ thì thật thảm hại, nên tôi đành đi học dự bị đại học.

Sau một năm thì tôi đỗ đại học, khoa Văn trường Sư phạm theo nghiệp mẹ. Biết mình là đứa không thông minh nên tôi cố gắng bằng chúng bằng bạn khi cô gắng gấp năm gấp mười chúng nó trong việc học. 

Việc học hầu như chiếm hết thời gian của tôi, vì học quá nhiều nên tôi không có thời gian để giao lưu, kết bạn, hay tìm một việc làm thêm như các bạn khác. Tôi sợ những thứ ấy sẽ choán hết thời gian và tâm trí của mình, tôi chỉ muốn giành được suất học bổng hàng tháng trong lớp để chứng minh khả năng của mình.

Tôi cần một tấm bằng ưu để ra trường cho bố mẹ mát mặt, đi xin việc cũng dễ dàng hơn, vì thế bằng mọi cách tôi học  - học – và học, đến nỗi bạc cả tóc ra. Cuối cùng, mọi sự cố gắng không biết mệt mỏi của tôi cũng được đền đáp bằng một tấm bằng loại giỏi và một cái kính cận 3 đi ốp.

Sau khi tốt nghiệp, tôi về quê và chờ bố mẹ xin việc cho. Nói thật, ở quê tìm được việc là một vấn đề cực kì nan giải, nếu không muốn nói là quá khó khăn, vì các “suất” đều có chỗ cả, nếu không quen biết thì kể cả có bằng giỏi vẫn chưa đến lượt.

Mãi mà không có suất cho tôi, ở nhà được vài tháng thì bắt đầu hàng xóm xì xầm: “Sao tốt nghiệp bằng giỏi mà không xin được việc? sao không làm ở thành phố về quê làm gì cho phí tài năng?”, đủ những lời ong ve khiến tôi chán nản, bố mẹ tôi cũng mở lời khuyên tôi nên đi học xong cao học, sau này đỡ phải đi học vì con gái lúc lấy chồng sinh con rồi là khỏi lo được gì cho sự nghiệp luôn, giờ bố mẹ còn lo cho được thì cứ đi mà học cho nó ấm vào thân, tôi nghe cũng hợp lý nên lại tiếp tục ôn luyện và thi cao học. 

Hai năm trôi vèo một cái, tôi đã có thứ tôi cần, một tấm bằng sau đại học, một bằng tiếng Anh đủ để xin việc (thú thực phần kĩ năng nghe nói của tôi rất tệ, nhưng ngữ pháp tiếng Anh thì ổn). Tôi về nhà và bắt đầu công cuộc thi công chức, tất nhiên tôi trượt, cũng vì nhiều lý do mà ai cũng biết cả đấy: “Không có suất!”.

Nghỉ ngơi hơn tháng thì tôi lại rơi vào trạng thái bất ổn, nghĩ ngợi và hoang mang về tương lai, trước giờ cuộc đời tôi chỉ có biết học, vì thể diện của gia đình, vì không muốn mình là đứa kém cỏi, thảm hại trong mắt người khác nên tôi đã đâm đầu vào học. Ngoài học ra các mối quan hệ của tôi đều chỉ ở mức xã giao, tình yêu thì vừa chớm nở đã vội tàn, công việc chưa có, kĩ năng sống chẳng có gì ngoài những kiến thức mà tôi đã học 12 năm phổ thông cộng thêm 6 năm đại học và sau đại học, tự bản thân tôi thấy mình không ổn, nhưng tôi chẳng biết làm cách nào để thoát ra? 

Cuối cùng, có một chị giáo viên đang dạy nghỉ sinh con nên mẹ tôi đã xin cho tôi thế chân vào đó dạy không lương, coi như lấy kinh nghiệm, sau này có nhét vào trường nào cũng dễ hơn. Vậy là tôi tạm trở thành giáo viên, tạm có việc làm như bao người, dù không vẻ vang cho lắm nhưng trong con mắt xã hội tôi bắt đầu là đứa ổn định và có tương lai, dù chỉ mình tôi hiểu tôi chẳng nhìn thấy tương lai của mình ở đâu cả…

Thoắt cái chị giáo viên kia quay trở lại vị trí cũ, “cơ” nhà chị rất mạnh nên nhà tôi không thể giữ chỗ cho tôi được. Vậy là tôi thất nghiệp sau một năm đi làm không lương, 25 tuổi – bằng thạc sỹ nghe oách thật, nhưng sự thật đắng chát mà tôi đang phải đối diện thật đau lòng, tôi chẳng biết mình nên làm gì cho những ngày tháng tiếp theo nữa? Có lúc tôi vẫn nghĩ đến nghề may vá và nhen nhóm ý định, nhưng rồi danh dự và sĩ diện cản tôi lại: “Làm sao một thạc sỹ lại có thể ngồi cành cạch bên bàn may để kiếm vài đồng từ việc chân tay ấy?”, lại nghĩ đến thể diện gia đình, nghĩ đến công lao của bố mẹ bao nhiêu năm nuôi tôi ăn học mà tôi vẫn chưa nên người, tôi chẳng biết phải bấu víu niềm tin vào đâu để tiếp tục sống nữa?
 
Xin chuyên gia hãy cho tôi một lời khuyên...

MaiVân (nguyenmaivan1991@...)

 

 Chào Mai Vân!

Nghề may vá ở Việt Nam vẫn có đất phát triển vì  khách hàng luôn có nhu cầu

Nghe chuyện của bạn chia sẻ, tôi muốn đi thẳng vào vấn đề với bạn mà không muốn chia sẻ hay đồng cảm nhiều với vấn đề bạn đang mắc phải. Tôi nói vậy vì tôi hiểu cái bạn cần hiện tại là một phương án cho hướng đi mới chứ không phải một sự vỗ về, hay thông cảm. 
 
Thứ nhất tôi muốn chia sẻ với bạn một điều: Bạn hãy vứt ngay sĩ diện của tấm bằng thạc sỹ mà bạn dày công khổ luyện kia sang một bên và làm điều mà bạn đam mê nhất! Với doanh nghiệp chúng tôi sẽ chỉ luôn coi bằng cấp của bạn là 1 phương tiện chứ nó không thể và không bao giờ là thước đo để chúng tôi trả lương cho bạn qua bằng cấp. Kĩ năng chuyên môn là yếu tố tiên quyết để đơn vị tuyển dụng chọn bạn, có lẽ bạn hiểu điều đó và biết mình thiếu sót điều gì phải không Mai Vân?
 
Thứ hai: Bạn nên tự hỏi mình bạn đang sống cho ai? Vì ai? Nếu bạn nói bạn cần phải sống cho gia đình, vì gia đình hoặc bạn nói sống cho mình thì điều mà bạn cần làm vẫn là định hướng nghề nghiệp theo đam mê chứ không phải do cha mẹ muốn thế. 
 
Điều bạn cần ngay bây giờ là nói chuyện với bố mẹ về dự định của mình, chắc hẳn bố mẹ ban đầu sẽ thấy không hài lòng, nhưng nếu bạn chứng minh được hướng đi mới của mình là đúng bằng cách chăm chỉ học nghề và tạo dựng sự nghiệp từ nghề đó thì bố mẹ cũng vẫn sẽ ở bên cạnh bạn, tôi tin nếu bố mẹ bạn là người yêu con thì sẽ hiểu được mong muốn tự lập của con mình.
 
Cuối cùng, tôi muốn tặng bạn một câu châm ngôn: “Thà làm một người thợ lành nghề còn hơn làm một người thầy tệ”. Hơn ai hết bạn sẽ là người hiểu bản thân mình rõ nhất, thành công chỉ đến với những ai dám nghĩ dám làm.

Chúc bạn thành công!
 
Luyến Hoàng
 

    
Tâm Sự Gia Đình