Showbiz -

Bao giờ giới trẻ cuồng phim Việt như phim “Hậu duệ của mặt trời”?

(Tamsugiadinh.vn) - Những ngày gần đây, mảnh đất mạng vốn màu mỡ ban phát ngợi khen, phì nhiêu mắng mỏ chê bai lại “cuồng” lên với phim Hàn Quốc “Hậu duệ của mặt trời”.Lâu lắm nay, bão tố phim Hàn mới lay động, vầy vò, đánh trực diện vào mỹ cảm người Việt như thế!
Bao giờ giới trẻ cuồng phim Việt như phim “Hậu duệ của mặt trời”?
Bao giờ giới trẻ cuồng phim Việt như phim “Hậu duệ của mặt trời”?

 Bao giờ giới trẻ cuồng phim Việt như phim “Hậu duệ của mặt trời”?

Nhà văn Sương Nguyệt Minh có góc nhìn đa chiều về bộ phim đang gây bão dư luận "Hậu duệ của mặt trời"

Có hai dư luận song hành phản biện, thậm chí “đấu hót”, “đấu tố” nhau và sẽ không đến hồi kết, cũng có nghĩa chân lý chẳng thuộc về bên nào.
 
Một là: Phê phán người trẻ như một đám đông ô hợp, chạy theo thị hiếu bình dân. Phim chưa chiếu ở Việt Nam, chỉ là chiếu và xem trên mạng, hoặc kênh cinema của nước ngoài. Có gì đáng hú hét? Người ta trách giới trẻ lãng quên quá khứ, quay lưng lại với lịch sử dân tộc. Người ta giận người trẻ cuồng phim “Hậu duệ của mặt trời”, mà vô cảm với nỗi đau 43 vụ thảm sát tàn khốc đẫm máu hơn nửa thế kỉ trước do lính Đại Hàn dưới chế độ độc tài Park Chung Hee gây ra ở Việt Nam suốt dọc dải miền Trung, trong đó có 13 vụ giết chóc man rợ hơn 100 người. Hội những người Hàn yêu Việt Nam đã yêu cầu Chính phủ Hàn Quốc nhận lỗi và xin lỗi nhân dân Việt Nam, nhưng họ vẫn làm ngơ. 
 
Người ta không chấp nhận được màu áo của quân đội viễn chinh tanh tưởi mùi máu tươi, mùi thuốc súng chết chóc, bây giờ lại được giới trẻ ngưỡng mộ, tôn vinh như biểu tượng, như thời trang đẹp đẽ, được thờ phụng... đi vào cả trong giấc mơ. 
 
Hai là: Bênh vực giới trẻ “cuồng” phim “Hậu duệ của mặt trời”. Rằng: Câu chuyện lính Đại Hàn tàn sát man rợ người miền Trung đã lui về dĩ vãng. Hãy khép lại quá khứ để đi đến tương lai. Rằng: “Chiếc áo không làm nên thầy tu”, người lính Hàn Quốc bây giờ, đặc biệt là người lính Hàn trong Lực lượng gìn giữ hòa bình Liên hợp quốc, rất khác với người lính Đại Hàn dưới thời chế độ độc tài Park Chung Hee 50 năm trước. Họ không ác thú và dã man như thế hệ người lính cha anh nửa thế kỉ trước. Vả lại, cha làm cha chịu, con làm con chịu. Hà cớ gì mà con cháu phải gánh chịu lỗi lầm của cha anh, chỉ vì cái sắc phục nhà binh. Rằng: “Hậu duệ của mặt trời” không kích động bao lực, chiến tranh. Không nhằm đến gây thù địch và bôi xấu Việt Nam. Vả lại: Chúng ta đang sống trong một thời đại hội nhập toàn cầu. Khán giả Việt Nam nức nở xem phim “Trung đội” và “Giải cứu binh nhì Ryan” với sắc phục lính Mỹ, thì không có lý gì đến mức phải phân biệt đối xử, bài trừ phim Hàn Quốc, mà cụ thể là “Hậu duệ của mặt trời”.
 
Tôi thì cho rằng: Người trẻ say mê “Hậu duệ của mặt trời” ngoài yếu tố chính trị. Họ chỉ đơn thuần niềm say mê cái đẹp, nghệ thuật. Cùng với cốt truyện, cảnh quay đẹp, kĩ lưỡng và nhân vật diễn dung dị, chân thật dẫn dụ, mê hoặc, thì giới trẻ còn say mê đến phát “cuồng” anh chàng đẹp giai - ngôi sao màn bạc Song Joong-Ki trong vai đại úy Yoo Shi-jin. Chính hình tượng nhân vật này chói sáng đã làm cả tỉ trái tim công dân Trung Hoa lục địa, và hàng chục triệu người Hàn run rẩy, chứ không hẳn sắc phục nhà binh, cái mũ nồi, hay áo kẻ sọc... Y phục xứng kỳ đức là đúng, nhưng sắc phục lính gìn giữ hòa bình ở Liên Hiệp Quốc của Hàn Quốc cũng đâu có sức hấp dẫn, mê dụ người trẻ đến mức ai cũng mong được mặc một lần trong đời. 
 
Bao giờ giới trẻ cuồng phim Việt như phim “Hậu duệ của mặt trời”?
 
Một cảnh trong phim "Hậu duệ của mặt trời"
 
Một thời thế hệ chúng tôi cũng “cuồng” phim tình báo "Trên từng cây số" của điện ảnh Bulgari, và các nàng chết mê mệt với chàng diễn viên đẹp trai tài hoa đóng vai Đi a nốp. Những nghệ sĩ lớn Tom Cruise, Angelina Jolie, Brad Pitt... hay doanh nhân toàn cầu Steve Jobs, Bill Gates... cũng đã và đang là thần tượng của giới trẻ. Chẳng có gì là phương hại. Với lại, cũng tùy từng địa phương vùng miền, mới cũ. Nghệ sĩ Chánh Tín kể rằng: “7000 khán giả Pleiku từng chen nhau để được thấy anh, đến nỗi sập cả tường sân vận động”. Nhưng dân Hà Nội chắc chỉ đứng từ xa nhìn, hoặc cùng lắm là mang sổ đến xin chữ ký. Cũng không vì thế mà mắng mỏ nơi này cuồng thần tượng, nơi kia dửng dưng, chỉ sống bằng cá tính của mình.
 
Người trẻ thường là vô tư trong sáng, hồn nhiên, sống bằng cảm xúc và bộc lộ chính kiến từ cảm xúc. Nói năng, hành động ở nơi này thì được chấp nhận, ở nơi kia sẽ bị ăn đòn. Chẳng hạn, hãy hình dung các bạn trẻ đóng những bộ quân phục Đại Hàn xưa, đội mũ nồi rồi đến cái làng miền Trung bị lính Rồng Xanh, Mãnh Hổ sát hại, mà bia đứng còn trơ gan cùng tuế nguyệt, mộ chôn tập thể còn tang tóc thê lương,... xem thế nào? Hoặc hãy tưởng tượng con cháu trong gia đình ở các làng Diên Niên, Phước Bình, Bình Hoà... mở tivi coi phim “Hậu duệ của mặt trời” trước mặt ông, cha có người thân bị sát hại 50 năm trước, mà ảnh thờ còn đượm buồn khói nhang... xem ra sao? 
 
Thời ấy là những nhân chứng bây giờ, nói rằng: Họ khiếp sợ lính Đại Hàn hơn lính Mỹ, bởi tính chất tàn sát hàng loạt dã man hơn thời trung cổ. Có thể cộng đồng kia vẫn xem phim vô tư, hồn nhiên, yêu cái sắc phục nhà binh Hàn Quốc chẳng để lại cái gì ngoài hình ảnh đẹp. Nhưng với bộ phận này, đặc biệt là các gia đình nạn nhân miền Trung lại là nỗi ám ảnh, cần phải tiết chế ở mức độ nhất định trong sự tế nhị, nhạy cảm trước nỗi đau của đồng loại. 
 
Bao giờ giới trẻ cuồng phim Việt như phim “Hậu duệ của mặt trời”?
 
Người ta hâm mộ nhân vật do Song Joong Ki thủ vai chứ không hẳn đã phát cuồng vì bộ áo lính!
 
Không biết thì không có lỗi. Cho nên, tất cả đều phải học, lịch sử dân tộc ta là những trang hào hùng, nhưng cũng rất đau đớn bi thương. Có những điều được chép lại trong sử lớn để học, có những điều chỉ có trong sử sách địa phương, trong nghệ thuật, hoặc bị lãng quên. Tôi tin rằng: Người trẻ được học lịch sử, được hiểu biết nỗi đau của cộng đồng, thì trước mỗi sự “xâm lăng” văn hóa của nước ngoài đều có sự nghĩ ngợi, lựa chọn, và biết cách ứng xử để không làm quá đau lòng người khác, mà vẫn tiếp thu, không kì thị, bài ngoại. Nếu có lỗi trong chuyện này, trước hết phải là người lớn. Người lớn vót nhẵn tính cách người trẻ, đẩy cá tính sáng tạo thành con số không thì... thần tượng xuất hiện.
 
Viết đến đây, tôi lại phát ghen với đạo diễn, diễn viên Hàn chinh phục người xem bao nhiêu thì lại buồn bã bấy nhiêu cho nền điện ảnh Việt Nam. “Bụt chùa nhà không thiêng” hay các đạo diễn, diễn viên Việt Nam không đủ tâm huyết say mê, không đủ tài năng sáng tạo để trở thành thần tượng cho người trẻ với ý nghĩa biểu trưng của cái đẹp? Bộ quân phục Anh bộ đội Cụ Hồ cũng đẹp, nhưng các nhà làm phim vẫn chưa làm cho nó trở thành vật biểu tượng khiến người trẻ nô nức chế, mượn, cắt may,... để mặc với niềm vui xôn xao, mãn nguyện.
 
Sau câu hỏi và lời đáp vì sao giới trẻ “giật đùng đùng” với phim Mỹ, phim Hàn là câu hỏi: Bao giờ điện ảnh nước ta sẽ làm cho giới trẻ “cuồng” phim Việt với sắc phục nhà binh như “Hậu duệ của mặt trời”?
 
Sương Nguyệt Minh
(Theo Màn Ảnh Sân Khấu)

    
Tâm Sự Gia Đình