Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 1: 8 cuộc gọi nhỡ và 2 tin nhắn

0
448

Vợ: 36 tuổi

Chồng: 38 tuổi

Bồ: 36 tuổi

Hai vợ chồng gần như đều là mối tình đầu của nhau. Nói gần như vì chồng trước khi lấy vợ đã tương tư một cô gái xinh đẹp nhưng không được đáp lại.

Vợ trước khi lấy chồng, lúc đang yêu chồng đã có cảm tình với một người khác và phân vân việc lựa chọn hai người đàn ông đó. Cuối cùng thì có lẽ ông trời đã sắp đặt, vợ chồng là vợ chồng của nhau đến bây giờ.

Lấy nhau rồi hai vợ chồng vẫn hai nơi, vợ sinh 2 con gái và sống cách xa nơi chồng công tác 80km. Hàng tuần chồng về với vợ con vào ngày cuối tuần.

Rồi mẹ vợ mắc bệnh hiểm nghèo, chồng đưa mẹ lên chữa bệnh, đưa luôn cả vợ lên thành phố làm việc.

Gia đình nhà vợ có chút thế lực, xin được cho vợ vào một công ty nhà nước với mức thu nhập kha khá. Mẹ vợ mua nhà, hai vợ chồng sống cùng mẹ để chăm sóc mẹ.

Sau vợ còn hai em gái nhưng đều lấy chồng ở nhà chồng nên trách nhiệm chăm sóc mẹ thành trách nhiệm chính của hai vợ chồng. Mẹ mất, trước đó mẹ đã dặn nhà cửa chia đều cho ba chị em. Chồng đã thật lực kiếm tiền để trả 2/3 giá trị căn nhà cho hai em, căn nhà đã thành chủ sở hữu của hai vợ chồng sau ngày mẹ mất 2 năm.

Cuộc sống giản dị, hai vợ chồng hai đứa con, vợ viên chức nhà nước, chồng làm cho công ty nước ngoài, thu nhập đủ sống và có chút chút tích lũy.

Vợ nghĩ nếu không có thiên tai, dịch họa xảy ra tại nơi vợ chồng sống thì có lẽ cuộc sống cứ như thế trôi đi cho đến ngày con khôn lớn, dựng vợ gả chồng cho chúng, hai vợ chồng lại lọ mọ đi nuôi cháu…

Và chắc hẳn, hàng triệu người vợ vẫn nghĩ thế khi sống trong một gia đình bình dị, đơn giản… Nhưng họ quên mất, thiên tai, dịch họa thì ít xảy ra ở cái thành phố này, nhưng vấn nạn ngoại tình có lẽ xảy ra nhiều nhất ở đây. Buồn không?!

Vợ không xinh đẹp mà là ưa nhìn, sau khi sinh trở nên mũm mĩm chứ không béo. Vợ giản dị, tóc suông, váy áo đẹp đơn giản chứ không cá tính. Nhìn vợ, người ta cảm nhận được cảm giác yên ổn, bình lặng.

Chồng không đẹp trai, chỉ là kiểu người vừa phải, nam tính. Chồng ăn mặc lịch sự, gọn gàng, chỉn chu, đi xe bình thường, chồng sẽ lẫn vào đám đông hàng nghìn con người đang nhấp nhô trên đường với chiếc mũ bảo hiểm ngự trên đầu.

Chồng cùng chia sẻ với vợ công việc gia đinh như đón con, dạy con học, tắm rửa cho con…, vợ lo việc nội trợ nấu nướng. Thỉnh thoảng hai vợ chồng cãi nhau vì bất đồng quan điểm sống nho nhỏ, vợ không để ý lắm.

Mãi sau này vợ nhận ra, thực ra bất đồng đấy không hề nhỏ mặc dù nghe qua thì nhỏ, nhưng đó là quan điểm sống của mỗi người. Sau những bất đồng đó, chồng rút vào thế giới của chồng, với âm nhạc, với máy móc, với diễn đàn, mạng ảo, bạn bè…

Vợ và con chỉ nhận lại phần bề nổi trên tảng băng đời sống của chồng mà thôi, thật tiếc.

Một ngày, chồng quên điện thoại ở nhà. Vợ chồng không có thói quen lục lọi điện thoại của nhau, chỉ lúc nào cần thiết thì mượn của nhau vào việc gì đấy rồi trả. Lần này chồng quên máy trong nhà tắm, gọi về cho vợ cất giùm.

Lúc vợ đi cất thì thấy có hai tin nhắn và 8 cuộc gọi nhỡ. Vợ nghĩ là cần phải xem để báo cho chồng biết, nhỡ đâu có cuộc điện thoại nào quan trọng với chồng vì thời điểm này chồng đang gặp khó khăn trong công việc và có kế hoạch chuyển việc.

Tính cẩn thận của vợ đã đưa cuộc đời vợ sang một bước ngoặt lớn, đau đớn không có điểm dừng.

8 cuộc gọi nhỡ và 2 tin nhắn đều từ một số máy không có tên trong danh bạ.

Tin nhắn thứ nhất: em quên máy điện thoại ở nhà nhé, có gì online nói chuyện. YOURS.

Tin nhắn thứ 2: Anh ơi, sao em gọi mãi không nghe, em quên máy ở nhà, em nhắn tin cho anh bằng máy chị H. Giờ em không online được vì em đi khách hàng cả ngày, có gì gửi mail cho em nhé. YOURS.

Cả hai tin nhắn đều có từ: YOURS ở cuối câu. Vợ choáng váng, rơi bịch người xuống nền nhà, vô cảm.

Vợ nhìn lại điện thoại, ghi lại số đã nhắn tin và gọi dù biết rằng chủ nhân chiếc điện thoại và tin nhắn chẳng liên quan gì đến nhau. Vợ không khóc, không đau, không buồn…

Vợ rơi vào trạng thái hoang mang, không tin bất cứ sự vật nào hiện lên trước mắt mình đến mức vợ cầm một chiếc cốc lên rồi ném nó vỡ tan xuống nhà để tin là vợ đã cầm đúng chiếc cốc trên tay.

Vợ không biết làm gì tiếp theo, chỉ nhớ gọi điện đến công ty xin nghỉ một ngày… Cố gắng lắm vợ mới vào giường để nằm, trùm chăn kín cả đầu và nhận ra mình ngây ngấy sốt. Chỉ nhớ đến đó và vợ thiếp đi trong giấc ngủ đầy mộng mị lúc nào không hay, cho đến lúc chồng về nhà và đánh thức vợ dậy.

………………………..………………………..………………………..………

Đó là ngày bắt đầu cuộc sống không còn bình lặng của tôi, những ngày đau đơn đến mức tôi cứ ngỡ như tôi là nhân vật của một bộ phim tâm lý tình cảm nào đó trên truyền hình.

Chồng tôi, một người đàn ông điềm đạm, bình dị, yêu thương con cái, có trách nhiệm với gia đình, có hiếu với hai bên bố mẹ, yêu thương các em vợ như anh em ruột…

Chồng tôi không cờ bạc, rượu chè, có hút thuốc một chút, không đàn đúm bạn bè thâu đêm suốt sáng, thời gian rảnh rỗi anh dành cho sách báo, âm nhạc hay là những chiếc máy tính hỏng…

Chồng tôi chưa một lần phàn nàn việc tôi sinh hai con gái, chồng tôi yêu con nâng niu như đó tất cả những gì quý báu nhất đời anh. Chồng tôi là người không ham muốn tình dục nhiều, hai vợ chồng sau khi sinh bé thứ hai mỗi tháng 1-2 lần, vừa đủ chứ không cuồng nhiệt…

Và chồng tôi ngoại tình với một phụ nữ xinh xắn, li dị chồng, có một con trai. Đó là một mối tình cuồng si, gấp gáp và tranh thủ từng phút từng giây.

Tôi đau khổ vì biết quá nhiều về mối tình đó, giá tôi ngốc nghếch gào thét lên ngay khi đọc tin nhắn của họ thì có lẽ tôi sẽ có lại cuộc sống bình lặng như xưa, dù đó là cuộc sống giả dối.

Rồi tôi cứ tự hỏi: Sự đau đớn khi biết được tận cùng sự thật và sống bình lặng hạnh phúc trong giả dối triền miên thì cái nào đáng hơn? Đến giờ tôi vẫn không trả lời được.

Chuyện không đơn giản như tôi tóm gọn vài câu trên đây, nó kéo dài hàng năm, tôi đã phải vật lộn ghê gớm để có thể tồn tại đến hôm nay.

Và chồng tôi, con người nghiêm túc, trách nhiệm đó, không chỉ ngoại tình một lần mà là hai lần. Trước khi có người hiện tại này đã có một người khác.

Tuy nhiên mối tình đó không có gì sâu sắc, và họ đã chia tay rất lâu rồi giờ tôi mới biết. Mà vui thay, tôi biết được là nhờ câu chuyện của cô hiện tại!

Tôi muốn kể quãng đời đau đớn tôi đã trải qua, để những người vợ gặp phải cảnh như tôi hãy tự cứu lấy mình, hãy tự cho phép mình hạnh phúc mà không phải mong chờ vào bất cứ ai mang lại điều đó cho mình.

Ngày hôm đó, chồng tôi về nhà, nhìn thấy tôi lơ mơ trong cơn sốt, anh đã hoảng hốt. Nhìn cách anh chăm sóc tôi, lo lắng cho tôi, trách mắng tôi sao ốm mà không gọi cho anh, rồi nhớ lại tin nhắn của người đàn bà kia nhắn cho anh, tôi không biết đâu là sự thật, đâu là dối trá.

Tôi ngồi dậy ăn cháo anh nấu, để anh rửa ráy lau người, đắp khăn lạnh cho tôi một cách ngoan ngoãn. Tôi chỉ trao đổi với anh vài điều cần thiết, tuyệt đối không đả đông gì đến điện thoại và tin nhắn. Rồi tôi lại nằm xuống ngủ li bì và những giấc mơ khủng khiếp cứ đeo theo tôi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau tôi thức dậy, tỉnh táo và khỏe khoắn. Anh bảo anh đã đưa hai con đi học, tôi nghỉ thêm một ngày, anh cũng nghỉ ở nhà với tôi. Tôi nhìn anh, cũng không có gì lạ vì anh vẫn hay làm thế mỗi khi tôi ốm. Nhưng hôm nay, anh nhìn tôi và lảng tránh ánh mắt của tôi, dù tôi chẳng tỏ thái độ gì cả.

Tôi biết chắc anh đã cầm điện thoại, đã biết tôi đọc được tin nhắn. Cuộc chiến đã bắt đâu rồi đây, cuộc chiến này sẽ không tiếng súng mà chỉ là những đòn cân não cả hai giành cho nhau.

Tôi cần sức lực để chiến thắng trong cuộc chiến này, và anh, sẽ là một kẻ thất bại thảm hại cùng cô bồ của anh dưới chân tôi. Nghĩ thế nên tôi ngồi dậy, ăn sáng, uống thuốc, lau người chải lại tóc tai và bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.

Anh vẫn hay giúp tôi việc nhà nhưng anh vốn vụng về nên giúp tôi bao nhiêu anh sẽ bày biện thêm bấy nhiêu. Tôi cũng ít cằn nhằn vì được anh giúp là tốt lắm rồi.

Hôm nay cũng thế, tôi dậy và dọn đống bừa bãi ba bố con anh bầy ra hôm qua, lúc tôi ngủ mê mệt. Anh ngăn tôi và bảo cứ nghĩ cho khỏe, anh nhìn tôi xót xa thật lòng.

Tôi ứa nước mắt, giá tôi không cầm máy điện thoại của anh và không đọc được cái tin nhắn đó, giá anh giải thích với tôi là ai nhắn nhầm vào máy anh, giá…. Nghĩ thế thôi, tôi lại nuốt nước mắt vào trong và làm công việc của mình một cách lặng lẽ.

Tôi chỉ tỏ ra là mệt không muốn nói nhiều, nhưng tôi vẫn bàn với anh vài việc trong gia đình. Tôi thấy thái độ của anh vừa dè dặt, vừa như dò ý tôi, vừa như chờ đợi cơn thịnh nộ từ tôi, nhưng không, tôi tuyệt đối không nhắc nhở gì đến. Anh sẽ phải sống trong tâm trạng này rất dài, rất lâu đấy, tôi hứa với anh.

Những ngày sau đó là những ngày địa ngục trần gian tôi phải trải qua, và chắc hẳn anh cũng thế….

(Nhật ký của người phụ nữ có chồng ngoại tình nick Leaf2012)

Tổng hợp từ Webtretho

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here