Giả vờ lên đỉnh để chồng vui

0
19

Tôi và chồng tôi đến với nhau vì tình yêu. Sau gần 4 năm yêu nhau, chúng tôi đã đi đến quyết định sống chung một nhà. Phải thừa nhận rằng, tôi là mẫu phụ nữ truyền thống. Với tôi, chồng con và gia đình là số một. Chồng tôi cũng biết rằng tôi yêu anh ấy biết chừng nào. Đáp lại điều đó, anh ấy cũng rất mực yêu và tin tưởng tôi. Ai cũng nói rằng, chúng tôi là một cặp hạnh phúc. Thú thật, ở cơ quan, nhiều chị em ao ước có được mái ấm như tôi.

Chồng tôi là giám đốc một công ty về phần mềm. Công việc khá bận rộn và vất vả nhưng anh ấy là người yêu công việc, chưa bao giờ thấy chồng tôi kêu ca, phàn nàn gì. Khi về với gia đình, mọi việc ở cơ quan anh ấy để lại hết ngoài bậc thềm. Chồng tôi bảo rằng, không bao giờ muốn làm vợ con phiền lòng, đau đầu về chuyện công việc của chồng. Anh ấy luôn tạo không khí thật vui vẻ, ấm cúng ở gia đình.

Là một người tâm lý, nên chồng tôi rất biết cách bù đắp sự thiếu hụt cho vợ con. Thời gian nào anh ấy quá bận rộn, không về ăn cơm tối hoặc phải đi làm ngày nghỉ thì thường sau khi xong dự án, anh ấy luôn đưa cả gia đình đi chơi hoặc đi xả hơi ở một địa điểm thú vị nào đó. Có lẽ chính vì vậy mà các con tôi luôn tôn thờ bố chúng, bản thân tôi cũng vậy, chưa bao giờ tôi chê trách ở anh bất kỳ điều gì.

Mỗi lần đến công ty anh, tôi luôn được đón chào bằng sự chân tình, nồng ấm của các bạn bè đồng nghiệp, nhân viên của anh. Tôi hiểu rằng, ở cơ quan, mọi người luôn trọng vọng và quý mến chồng tôi. Nhiều người đã thổ lộ với tôi rằng, anh ấy quả là một người sếp tốt nhất mà họ từng biết và may mắn được làm việc cùng. Điều đó làm tôi không khỏi xúc động và tự hào về chồng mình.

Tôi luôn muốn là hậu phương vững chắc cho anh ấy, là nơi anh ấy tìm thấy tình yêu, tìm thấy sự tin tưởng, cảm thông, chia sẻ, bù đắp cho anh ấy những vất vả trong công việc. Hơn hết mọi thứ, tôi luôn muốn ở cạnh anh ấy bất cứ lúc nào có thể. Có lẽ, tình yêu chúng tôi dành cho nhau quá lớn, nên gần 10 năm sống chung dưới một mái nhà, chưa bao giờ vợ chồng tôi có sự xô xát, cãi vã, có chăng cũng chỉ là sự hờn dỗi để thêm gia vị cho cuộc sống.

Người ta bảo rằng, không có ai là hoàn hảo cả, nhưng trong mắt tôi, chồng tôi quả thực là một người hoàn hảo. Ở bất kỳ vị trí nào, tôi cũng thấy anh thật tốt. Khi là sếp anh được nhân viên tôn trọng; là chồng, là cha anh luôn được yêu thương, tôn thờ; là con anh cũng luôn được bố mẹ cả hai bên quý mến. Ai cũng nói tôi thật may mắn khi có được anh bên mình. Chúng tôi có hai cô con gái đẹp như thiên thần. Chúng rất quấn bố và chồng tôi cũng vậy, bất cứ khi nào có thời gian rảnh, anh ấy luôn muốn dành cho vợ con.

Có lẽ, tôi sẽ nói rằng, mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất nếu như tôi được thỏa mãn trong chuyện gối chăn. Cái sự khổ tâm này, tôi không dám thổ lộ với bất kỳ ai, tôi xấu hổ, tôi sợ người ta dị nghị, sợ chồng tôi biết được sẽ phiền lòng. Tôi đã giữ kín trong lòng gần chục năm nay – gần chục năm tôi không có cảm giác gì khi gần gũi với chồng. Ôi, nếu chồng tôi biết được rằng, tất cả những lời nói, hành động của tôi trong lúc anh ấy  âu yếm chỉ là giả vờ thì không biết rằng chồng tôi sẽ thất vọng về tôi đến mức nào. Tôi thấy sợ khi nghĩ đến điều đó, và hơn hết là sợ anh ấy buồn.

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ mãi cảm giác sợ hãi của mình trong đêm tân hôn. Đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi làm chuyện ấy. Vừa sợ, vừa lo, vừa hồi hộp khiến cho tâm trạng của tôi khá bất an. Cũng may, chồng tôi khá tinh tế khi nhận ra tâm trạng đó của vợ, anh ấy đã làm hết sức để giải tỏa tâm lý đó cho tôi. Khi nhập cuộc, anh ấy rất ân cần và nhẹ nhàng nhưng không hiểu sao tôi vẫn cảm thấy đau đớn. Những ngày sau, tôi thực sự sợ khi nghĩ đến chuyện đó.

Vậy là, cả kỳ trăng mật, tôi gần như làm mọi cách để trốn chạy cái chuyện đáng ra phải làm cho người ta thích thú. Những tưởng mọi chuyện sẽ qua dần theo thời gian, nhưng sau tới 3 tháng gần gũi chồng, tôi vẫn còn cảm thấy đau. Chồng tôi hiểu được cảm giác của vợ nên đã động viên tôi đi khám.

lên đỉnh, chuyện ấy
Bạn nên chia sẻ với chồng để cả hai người đều tìm được điểm chung
Bác sỹ bảo rằng tôi không có bệnh tật gì hết, tất cả là ở tâm lý. Hãy để tâm trạng thật thỏa mái, đầu óc thư giãn, gạt bỏ mọi mối quan tâm khi hai vợ chồng gần gũi thì mọi chuyện sẽ dần dần được cải thiện. Tôi đã cố gắng làm như bác sỹ nói nhưng gần như không có hiệu quả. Sợ chồng buồn nên tôi đã giả vờ như mình thích thú lắm, thỏa mãn lắm. Thấy vợ hồ hởi như vậy, chồng tôi rất vui. Mỗi khi nghĩ tới màn kịch này, tôi thấy thật xấu hổ.

Khi có bầu cháu bé đầu lòng, tôi mừng thầm trong bụng và coi bé như cứu cánh của tôi. Vậy là mấy tháng tới, tôi có lý do để không phải làm chuyện ấy. Nhưng rồi, thời gian đó cũng nhanh chóng qua đi, tôi lại phải tiếp tục thực hiện nghĩa vụ của một người vợ. Tôi  có tham khảo sách, báo và internet về những trường hợp như tôi, họ bảo làm gì tôi đều làm theo.

Tôi dấu diếm chồng coi phim sex, trang trí lại phòng ngủ thật thơ mộng, bật những bản nhạc trữ tình khi chúng tôi chuẩn bị ái ân. Tôi cố gắng thả tâm trí mình ùa theo những bản nhạc đó, cố gắng nghĩ tới sự bồng bềnh, phiêu du như những gì bác sỹ tâm lý của tôi căn dặn. Vậy mà vẫn vô ích. Tôi vẫn chưa đạt được thứ mà mình mong ước có được một lần trong đời. Tôi lo lắng khi nghĩ rằng mình bị lãnh cảm. Còn chồng tôi vẫn hồn nhiên đón nhận sự hồ hởi giả tạo của vợ mình.

Tôi quyết định phải thử hết mọi cách, bởi thực tâm tôi rất yêu chồng. Tôi cố tình tổ chức nhiều hơn những buổi dã ngoại cuối tuần để vợ chồng có nhiều thời gian bên nhau, có những lần, tôi gửi con về bà ngoại để vợ chồng được tự do bên nhau, tôi mua cho chồng những chiếc sịp khêu gợi, mua cho bản thân những chiếc váy ngủ quyến rũ nhất. Tôi có thử uống một vài loại thuốc theo chỉ dẫn của bác sỹ để tăng sự ham muốn với chồng.

Kết quả sau những cố gắng của tôi, mọi việc có vẻ khả quan hơn trước. Tôi bắt đầu thấy có chút hưng phấn, những vẫn chưa biết cảm giác “đỉnh” là như thế nào. Tôi cảm nhận được sự mãn nguyện của chồng trước những gì tôi làm cho anh ấy. Điều đó làm tôi vui nhưng tôi vẫn chưa dám thổ lộ với anh ấy những tâm sự đang chất chưa trong lòng. Tôi mạnh dạn viết những tâm sự này tới quý báo bởi tôi vẫn hi vọng một ngày nào đó, mình được hưởng niềm hạnh phúc của một người đàn bà thực sự.

P.N. H (Hà Nội)

Ý kiến chuyên gia tâm lý:

Bạn P.N. H thân mến,

Hạnh phúc của người phụ nữ là yêu và được yêu, có lẽ, không thể đạt khoái cảm trong chuyện gối chăn là một trong những điều thiệt thòi trong đời sống vợ chồng. Bạn nên thẳng thắn chia sẻ chuyện này với chồng để cả hai người cùng tìm ra một giải pháp tốt nhất. Nếu cứ giữ lại điều đó trong mình, không giải tỏa được với bất kỳ ai, tôi e rằng bạn sẽ thường xuyên bị stress. Khi tâm trạng căng thẳng sẽ càng làm cho bạn khó khăn trong việc đạt được sự thỏa mãn.

Bạn đã rất cố gắng khi sử dụng nhiều cách để cải thiện tình trạng của mình. Những liệu pháp bạn đã làm đều tốt, tôi vui vì bạn đã có những cải thiện bước đầu. Hãy tiếp tục duy trì những biện pháp này để làm thi vị hơn đời sống chăn gối của hai bạn. Bên cạnh đó, bạn cũng nên chia sẻ với chồng là bạn muốn chồng bạn như thế nào, chồng bạn mong muốn như thế nào… để cả hai người đều tìm được điểm chung.

Chúc vợ chồng bạn luôn hạnh phúc.

Theo Tuổi trẻ Đời sống

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here