Tôi ngoại tình với bạn của chồng để khỏa lấp “chuyện ấy”

0
122

Chồng tôi là một người có bề ngoài đẹp trai, lãng mạn nhưng thực chất lại lạnh lẽo và vô cảm. Anh sinh ra trong một gia đình bề thế, bao bọc anh trong nhung lụa từ thuở lọt lòng, có thể nói anh chính là sản phẩm của sự nuông chiều, một chàng công tử chỉ biết yêu chính bản thân mình.

Tôi đã bị vỏ bọc hình thức của anh làm mờ mắt, tôi lao đầu vào yêu anh điên dại. Yêu chưa được bao lâu, tôi đã gật đầu đồng ý làm vợ anh. Hôn nhân đến dễ dàng như một kết cục tất yếu của sự vội vàng. 

Có lẽ sau 3 năm chung sống, giờ tôi mới thấm thía thế nào cái sự phung phí của tuổi trẻ, sắc đẹp của mình bên một khúc gỗ được sơn đẹp đẽ nhưng bên trong đã mục ruỗng từ lâu.

Một chàng công tử bột được bảo bọc trong sự chiều chuộng của phụ thân, phụ mẫu thì cuộc sống cũng sẽ được lập trình sẵn như chiếc máy tính. 

Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi cũng vạy, anh đến với tôi chỉ như kiếm một món đồ trang sức, tô điểm thêm cho cuộc đời tẻ nhạt của anh. Số phận đã sắp đặt tôi bước vào ngôi nhà danh giá này, biến cuộc đời tôi trở nên ngang trái đến nực cười.

Cuộc hôn nhân của chúng tôi được liệt vào danh sách của những cuộc hôn nhân không tình dục. 

Thử hỏi mấy cặp vợ chồng son, nếu như không phải ngày nào cũng làm "chuyện ấy" thì một tuần cũng vài đôi lần âu yếm, cưng nựng nhau. Còn tôi, từ khi chính thức được quan viên hai họ chúc mừng thì tôi và anh được cùng lắm là 2 lần một tháng. 

Thậm chí, có khi 2 tháng ròng anh mới đụng chạm đến cơ thể tôi 1 lần, nếu lâu lâu mới âu yếm nhau thì người ta hẳn phải cuồng nhiệt lắm thì đây, chồng tôi lần nào cũng chỉ như “nộp thuế” hoặc do tôi chủ động. 

ngoại tình
Bạn bè dường như là lý tưởng sống của chồng tôi

Ấy thế mà chúng tôi vẫn có trái ngọt là cô con gái bé bỏng. Nghĩ lại lần ấy, chẳng qua vì cả hai cùng có hơi men trong người nên mới có đứa con này, ngược lại có khi tôi chẳng biết bao giờ mình mới mang thai.

Kể từ ngày biết tôi có bầu cho đến khi kết thúc thai kỳ, số lần chúng tôi gần nhau chỉ đếm được trên đầu ngón tay của một bàn tay. Viết đến đây nước mắt tôi chỉ muốn trào ra… Ê chề ư, nhục nhã ư? Không! Tôi thấy đáng thương cho bản thân mình.

Tôi không phải là người phụ nữ kém cỏi về tài năng, gia thế cũng như nhan sắc. Chỉ cần bước ra đường, hàng tá đàn ông sẽ hướng về tôi với những ánh nhìn ngưỡng mộ có, khiếm nhã cũng có, nhưng có lẽ không ai tin được rằng về đến nhà, tôi lại chẳng là gì trong mắt chồng. 

Vậy trong mắt anh ta có gì? Bạn bè dường như là lý tưởng sống của anh, anh luôn kiếm cớ ra đường mỗi khi màn đêm buông xuống, tụ tập cùng đám bạn rong chơi, thiếu họ chắc anh không thể sống nổi, còn thiếu tôi, anh sẽ có thời gian dành toàn bộ cho họ.

Tôi là phụ nữ, là người vợ cũng cần sự yêu thương, săn sóc của chồng. Tôi nghĩ kĩ lắm và một ngày không đẹp trời, tôi đã đề nghị ly dị, nhưng anh lôi bố mẹ ra làm vật cản. Lý do ấy khiến một người con hiếu thảo như tôi đau đáu tận cùng ruột gan.

Bố mẹ tôi cũng như bố mẹ chồng đều là những người có địa vị xã hội, và rất coi trọng lề lối gia đình, họ sẽ không chịu nổi cú sốc quá lớn ấy. 

Rồi tôi huyễn hoặc rằng mình vẫn còn yêu anh nhiều, rất nhiều. Tôi chọn cách im lặng. 

9 tháng trời mang bầu, thêm cả những tháng ngày chăm con, tôi càng cảm nhận thứ tình yêu sai lầm này, một tình yêu đã chết thực sự, chỉ còn lại sự ràng buộc ngày càng rõ rệt. 

Tôi cảm thấy khó thở với cuộc sống hiện tại, con gái nhỏ bé của tôi bỗng chốc trở thành vật cản khổng lồ cho cuộc ly hôn mà tôi đang hằng nung nấu…

ngoại tình
Một người đàn bà đang độ "rực cháy" như tôi tại sao phải đối diện với cái lưng của chồng hàng đêm

Tôi quyết định nói chuyện nghiêm túc với chồng, nhưng đáp lại chỉ là sự yên lặng. 

Nếu anh đã lạnh nhạt với tôi, tôi sẽ chơi một nước cờ khác.

Bạn của anh, có một người khiến trái tim tôi đập loạn nhịp, tôi thích anh ấy ngay từ lần đầu tiên vô tình gặp gỡ. Cảm giác vừa thân quen, vừa quá đỗi lạ lùng. Tôi cũng cảm nhận thấy một chút xao xuyến trong đôi mắt của người con trai ấy. Sau 2 năm quá mệt mỏi dưới nấm mồ tình yêu, tôi thấy tim mình đập mạnh khi gặp lại người ấy. Tôi nghĩ về hình ảnh đó hầu như mọi lúc mọi nơi.

Tôi ước đó không phải là bạn của chồng, để tôi có một cuộc phiêu lưu tình ái mạo hiểm. 

Nhiều lúc tôi tự áy náy với lương tâm của một người vợ nhưng tốt cuộc, tôi không vượt qua được chính mình, tôi quyết định nhắn tin làm quen và trở thành một người bạn thầm lặng với người ấy, chia sẻ với anh một phần cảm xúc của mình. 

Người đàn ông chưa vợ ấy không hề biết tôi là vợ của bạn mình, không hề biết tôi là người anh vẫn lén nhìn mỗi lần vô tình gặp gỡ. Anh đáp trả tin nhắn của tôi hàng giờ với vẻ thân thiện, nồng ấm. Còn tôi thì thấy vui mừng mỗi khi nhận được tin nhắn của người ấy, xen vào đó là cảm giác mệt mỏi mỗi khi nhìn thấy chồng, run rẩy khi ôm con gái nhỏ bé vào lòng, và gồng mình khi phải đối diện với cuộc sống gia đình giả tạo.

Tôi sắp vỡ tung ra mất. Một người đàn bà đang độ "rực cháy" như tôi tại sao phải đối diện với cái lưng của chồng hàng đêm, trong khi ấy đầu óc cứ phảng phất hình ảnh người đàn ông chưa vợ ấy, được ao ước một ngày cùng người ấy ngồi uống cà phê. Rồi lại suy nghĩ về cái ngày tôi thực sự thành đạt để có thể tự nuôi con, tội nghiệp tôi, và tội nghiệp con gái của tôi… Thực sự chới với.

Đừng bỏ lỡ

Tổng hợp theo Tuổi trẻ Thủ đô

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here