Dị nhân chân đất khổng lồ từng trúng số độc đắc… nhưng vẫn nghèo

0
125
Dùng vải của 5 người mới đủ may 1 bộ quần áo
Ông Nguyễn Văn Y (Rô Y, SN 1956, ngụ ấp Trường Trung A, xã Tân Thới, huyện Phong Điền, TP.Cần Thơ) thường được gọi là người khổng lồ, Kinh Kông. Đã xấp xỉ lục tuần nhưng ông vẫn cao 2m14. Bàn chân to gấp rưỡi người thường, tay dài đầy cơ bắp…
Bà Thành cùng xã nói: “Hồi trẻ, sức Y gấp 3-4 lần người thường, đi làm mướn giáp cả xã”. Cụ Hoá (86 tuổi, cha ông Y) kể: “Hồi trẻ cứ xay gạo xong, nó vác cối xay gần cả trăm kg nhảy qua mương, bình thường phải 2-3 người khiêng mới nổi”.
Anh Lĩnh hàng xóm nói: “Ông Y đứng dưới sông, móc từng cục đất ném lên bờ xa gần 10 và cả 20m. Xe cộ cứ chạy qua lại bình thường, ổng đứng dưới mương, xắn từng leng đất, rồi… vứt bổng bay qua con lộ. Mà 1 leng đất đâu có nhẹ!”.
Anh Lĩnh kể về sức mạnh phi thường thời trẻ của ông Y

Cụ Hóa kể, thời bao cấp, làm gì cũng phải có tem phiếu. Vì thế, hễ cần may quần áo cho ông Y  thì 5 người trong nhà phải nhường suất mua vải. Trong xóm, có gia đình có người thân là Việt kiều, hay gửi quần áo về, bộ nào quá khổ thì lại đem tới cho ông Y.

Nhờ sức vóc phi thường nên ông Y hầu như bỏ cả tuổi xuân để… đi làm mướn. Từ đốn cây, hái dừa, đắp đất, vác lúa… cứ việc gì nặng nhọc là người trong xã lại tới gọi ông Y. Mỗi lần ra đường, con nít lại xúm quanh, xem ông khổng lồ.

Chân dung chàng King Kông ngờ nghệch phải dùng vải của 5 người mới đủ may quần áo

Ông chỉ cười hiền, ai hỏi gì trả lời nấy. Khổ nỗi, ông lại mắc bệnh ngờ nghệch, nói năng bình thường mà không biết tính toán chi cả, nên gặp người xấu là bị gạt công. Có khi làm 2-3 ngày, người ta chỉ trả tiền công 1 ngày. Tiền làm bao nhiêu, ông đưa hết cho mẹ, mua gạo ăn.

Từng trúng số độc đắc 1,5 tỷ đồng?

Thân hình lực lưỡng khác người, nhưng xấu trai, lại mắc bệnh ngờ nghệch, nên đến giờ ông Y vẫn là… trai tân. Gần đây, do đau bệnh triền miên, đôi mắt gần như mù, đi lại khó khăn, mấy ngón tay bị gãy cong nên ông Y chẳng còn sức mà đi làm mướn.

Gần đây, ông Y đau bệnh triền miên, đôi mắt gần như mù

… ông đi lại khó khăn bằng bàn chân khổng lồ và dài lạ thường của mình, ngón tay lại bị gãy cong

Thấy hoàn cảnh ông tội nghiệp, một đại lý vé số ở chợ Phong Điền cho ông lãnh thiếu vài chục tờ vé số bán kiếm chút đồng lời mỗi ngày. Nhưng ông cứ bị lừa đến nỗi hết vốn phải bỏ nghề.

Cụ Hóa cười xòa nói: “Bữa đó, nó mua 1 tờ vé số, chiều khi có kết quả xổ số, nó cầm tờ vé số đứng dò. Ai ngờ bị một người khác lừa đổi vé, nó khờ nên đưa luôn. Hôm sau, người bán vé số dạo đã bán cho ông Y nói ông trúng số độc đắc nhưng sự việc bể ra thì biết tìm người thanh niên kia ở đâu mà đòi.

Thực hư chuyện gã “Kinh Kong” mang dòng máu Philippine

Cụ Hóa cho biết, thực ra ông Y không phải là con ruột của cụ. Hồi đó, vợ chồng cụ sinh 3 người con nhưng đều không giữ được, nên phải xin đứa con nuôi người ta bỏ tại bệnh viện, đó là ông Y.

Sau khi xin ông Y xong, vợ cụ đẻ một lèo 8 người con nữa, nhưng hiện chỉ còn 6 người. “Sau tôi có tìm gặp được mẹ ruột của Y. Bả nói, do hoàn cảnh khó khăn nên đi làm công cho 1 người lính Philippine rồi sinh ra Y. Vì nghèo khó nên đành bỏ con”, cụ kể.

Bồng về, vợ chồng cụ ra sức chăm sóc thằng bé kháu khỉnh, tay chân to lớn. Đến tuổi biết nói, ông Y cũng bập bẹ nói được, chỉ có đầu óc thì chẳng bình thường như bao đứa trẻ khác. Ông ngờ nghệch, nhưng chẳng bao giờ quậy phá ai.

Bà Thành kể: “Nó là con nuôi mà có hiếu còn hơn con ruột. Giờ không đi làm mướn nữa, nó đi lang thang suốt, ai cho gạo, đồ ăn thì mang về. Mẹ nó mất hồi năm rồi nên giờ sống với cha và người em gái, cũng đau bệnh miết nên không làm gì được. Nó bệnh tật, nhưng vẫn là trụ cột trong nhà. Ai cho gì nó lấy đó, nặng mấy cũng cố lôi về nhà cho ba ăn”.

Bà Thành tấm tắc khen ông Y là con nuôi mà còn có hiếu hơn con ruột
Cụ Hóa bảo, hồi xưa cụ từng có hơn 2 ha đất, cũng có của ăn của để. Nhưng khoảng năm 1981, khi đưa người con thứ 4 đi nghĩa vụ quân sự, lúc về gia đình di chuyển bằng xe lôi ba bánh, bất ngờ bị 1 xe container đâm vào. Hai vợ chồng cụ suýt bị cán chết, người con thứ 3 cũng ngắc ngoải.
Bệnh của 3 người điều trị kéo dài, đất vườn bán hết nên rơi vào cảnh nghèo cho tới nay. Mà 6 người con ruột của cụ, ai cũng nghèo. Cả nhà chỉ sống nhờ 300.000 đồng/tháng tiền trợ cấp khuyết tật của ông Y và những tấm lòng hảo tâm mà ông Y gặp trên đường.
Cụ Hóa bùi ngùi tâm sự giờ mình chỉ sống nhờ vào đứa con nuôi mang dòng máu Philippin

Mấy ngày trước, có 1 người xưng là ở chợ Phong Điền 2 tìm đến nài nỉ cụ Hóa cho dẫn ông Y qua Đồng Tháp đứng bán vé số trước cổng khách sạn. Người này nói, bộ dạng của ông Y kỳ lạ, gây tò mò nên dễ kiếm tiền. Nhưng cụ Hóa sợ con mình rơi vào tay những kẻ chăn dắt nên từ chối thẳng…

Bà Hồ Thị Phương, Chủ tịch UBND xã Tân Thới, cho biết: “Hoàn cảnh của gia đình cụ Hóa đúng là rất khó khăn. Nhưng ngoài tiền chế độ của ông Y, chúng tôi chỉ có thể linh động ghép gia đình vào danh sách nhận quà vào các dịp lễ tết hoặc khi có đoàn hảo tâm đến”.

Theo Bá Phú
(Tuổi Trẻ Thủ Đô)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here