Ký sự Phước khùng nuôi 90 người điên trong nhà – Kỳ 3: Hành trình vật vã để làm người tử tế giữa bao nghi kỵ và chống đối

0
148

Người bệnh tâm thần bị “giải tỏa” khỏi khu vực “nhà thương điên Tư Phước”

Họ làm “đúng quy trình”, nhưng quy trình của lòng người tử tế nó khác với quy trình của người cán bộ vô cảm, những kẻ mà họ làm gì đó hoặc không làm gì đó chỉ vì muốn giữ cái vị trí đang mang lại nguồn lợi nào đó cho họ. Anh Phước bảo, sau những dâu bể của việc làm phúc phải tội, bây giờ anh mặc kệ mọi điều tiếng kiểu trên.

“Nếu ai chăm sóc tốt những người tâm thần tội nghiệp này, thì tôi xin đóng tiền hái cà phê và chạy xe tải chở đá của tôi vào để ủng hộ thêm. Tôi làm vì thương anh chị em mắc cái bệnh kỳ lạ, vô thức giết người, vô thức bị lạm dụng và sinh nở, vô thức tự hủy hoại bản thân mình bằng những hành động của quỷ sứ.

Người ta gom người tâm thần mà tôi coi như anh em kia vào, thả lên thùng xe, xích sắt loảng xoảng chở đi. Lúc không chữa trị được, họ lại đánh xe về trả, xích vẫn hoàn xích, người bệnh thì thân tàn ma dại, lấm lem bùn đất. Tội quá, tôi lại phải tiếp nhận và nuôi dưỡng”.

Anh Phước xốc vác, bốc mộ, đào đá, vác gạch, lái xe tải, việc gì cũng làm tất. Về đến nhà, lại mắng thằng Tuấn đi lung tung, thằng Tùng vượt rào ra ngoài đi chơi làm cô Hạt lo đứng lo ngồi. Anh chửi thằng cu nào đái bậy, ở truồng hát cả đêm, ăn cơm thì xúc thức ăn vào mũi. Anh hò hét họ xếp hàng, hát, đàn, chào các vị khách lạ.

Những “sát thủ” từng gây án, giết chết người gây kinh động xã hội, giờ đây răm rắp xếp hàng, cầm bát đũa, mỉm cười chờ chị Hạt đơm cơm, tưới canh và gắp từng miếng thịt cho ăn. Anh Phước bật kinh Phật ê a rì rầm. Những cái loa nhỏ, rẻ tiền được nối vào các đầu giường, vào các phòng “biệt giam” và phòng tập thể, phòng “cắt cơn điên”, phòng bán hòa nhập với những người bệnh đã thuyên giảm.

Ít ai ngờ, cuộc đời anh Phước lại có bước ngoặt “khùng” như bây giờ. Chính anh Phước cũng không hiểu sao mình lại bị giời đày thế. Hơi thấp, nhưng vâm váp, gương mặt bộc trực, chân thành.

Năm 1966, Hà Tư Phước sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ven TP.Pleiku. Nhà có 7 anh chị em, đói khát khổ sở ăn học. Cũng chỉ đến lớp 5 là Phước phải bỏ học, con chữ bây giờ chỉ lờ mờ nhớ trong đầu.

18 tuổi, mẹ dặn dò các bài học về ân phước cuộc đời và lẽ sống Có Phước, Làm Phước của Đức Phật, Phước hiểu rằng mẹ muốn điều phước đức cho nên lấy đó đặt làm tên cậu con trai yêu quý. Phước đi học lái xe tải, lái thuê cho người ta khắp ra Bắc vào Nam.

Ký sự Phước khùng nuôi 90 người điên trong nhà - Kỳ 3: Hành trình vật vã để làm người tử tế giữa bao nghi kỵ và chống đối
Đường vào nhà anh Phước trơn trượt, lầy lội, ngoài lái xe tải, anh cũng thường tự đi xe máy đi thu gom người bệnh

Một lần đi qua tỉnh Bình Định, thấy một xác người bẹp dúm do tai nạn giao thông mà vô thừa nhận. Xót quá, Phước báo với chủ hàng, xin ở lại 3 ngày để lo thủ tục, mai táng mồ yên mả đẹp cho người ấy. Đây không phải lần đầu tiên anh Phước làm phúc cho người tử nạn vô thừa nhận trên đường, riêng tiền mua quan tài trong những lần “giữa đường thấy chuyện”, anh còn nợ người ta tới 9 triệu tiền “hòm”.

Đặc biệt trong số đó có không ít người là bệnh nhân HIV/AIDS, không ai dám khâm liệm, anh Phước xắn tay làm tuốt. Suốt quá trình anh làm điều phước đức, nhiều người cứ liên tục tưởng gã lái xe tải người Gia Lai gây tai nạn nên mới phải chuộc lỗi. Có người còn nghi oan cho anh, trong khi kết luận của công an đã rõ ràng và anh Phước chỉ là người đi qua thấy chuyện buồn muốn xắn tay lên giúp.

“Sao lòng tốt bây giờ lại khiến người ta cảm thấy khó tin đến thế nhỉ?”, câu hỏi đau đớn của anh đã được một cô gái trẻ Huỳnh Thị Hạt, người Đất Võ Trời Văn trả lời. Cô theo dõi sự hào hiệp, tử tế của anh, rồi cảm mến và chẳng bao lâu đã xin hai gia đình để theo anh về Gia Lai nên vợ chồng. Hai đứa trẻ một trai một gái ra đời trong căn nhà thưng gỗ lụp xụp dưới chân núi Hàm Rồng. “Nghèo nhân nghèo nghĩa thì lo, nghèo tiền nghèo bạc chẳng cho là nghèo”. Họ mãn nguyện với hạnh phúc đơn sơ: Chồng lái xe tải, vợ làm rẫy cà phê trước nhà.

Cứu người tự cắt tai, đút các ngón tay của mình vào miệng nhai rau ráu

Cho đến một ngày anh Phước mang về thêm một người “bạn trai” nói cười mất kiểm soát, lột hết quần áo lúc hứng chí rồi đi lang thang. Đó là một người điên. Anh chàng này tên là Sáu, từng chém bố, đập vỡ đầu mẹ, tự cắt tai mình làm nộm ăn, rồi nhá cả mấy ngón tay út của mình rau ráu, trong khi hai mép phè máu đỏ. Từ lúc nhận Sơn về, cuộc đời anh Phước, chị Hạt đã rẽ sang một ngả khác.

Phản ứng đầu tiên của một người đàn bà chăm chút chồng con trong nghèo khó ấy… là nổi điên lên. “Lúc không có tiền cho họ ăn, không có nhà cho họ ở, đi vay tiền chăm sóc, nuôi nấng và làm nhà cho họ, thậm chí đi vay tiền mua quan tài mai táng người ở đẩu đâu chết đường chết chợ, ủng hộ thì ủng hộ, nhưng tôi tuyệt vọng quá, mới bảo, nếu anh cứ ở mãi với những người điên thì tôi sẽ về nhà tôi ở Bình Định. Đường ai nấy đi!”, chị Hạc nhớ lại.

“Nghe nói vậy, tôi bảo, đành chịu, rồi tôi xuống khu ruộng rẫy này tự tay đào một cái giếng, xây thêm dãy nhà, nhốt người bệnh ở đó, coi như tôi và bà Hạt ở riêng. Để tôi chăm sóc người điên. Nhà chật quá, ban ngày tôi xích họ ở ngoài vườn để điều trị, vỗ về, đêm mới cho vào nhà ngủ”, anh Phước kể.

“Có khác gì ông ấy rước quỷ sứ về nhà”, chị kể. Sáu nhà ở Gia Lai, một lần đi chở vật liệu thuê trong xóm, thấy gia đình nhốt một “sinh vật” gào thét, cắn xé, bữa đến ném cơm vào cũi, ngày xịt nước vào rửa chuồng trại khi “sinh vật điên loạn” phóng uế bừa bãi, anh Phước nhìn mà đau đớn tự hỏi: “Nếu nó là con mình, là em trai mình thì sao? Thì không thể để như vậy!”.

Xắn tay áo, bàn tay nương rẫy và u mấu lên vì bốc gạch đá của anh Phước tự mở cửa cũi rồi túm cổ con người gào xé hung hãn kia lại. Anh bảo Sáu ngồi im nghe anh nói. Anh dùng tấm chân tình của mình đối xử với người bị coi là “điên hết cỡ”, hết thuốc chữa đó. Anh nghĩ, họ là con người, dù bệnh tật, họ vẫn cảm nhận được sự ấm áp hay sự ghẻ lạnh, họ vẫn phân biệt được người coi họ là gánh nặng muốn hắt đi với người cưu mang họ bằng cái nghĩa đồng bào, bằng tình đồng loại.

Lúc Sơn lên cơn thì anh dùng cơ bắp trấn áp, bắt ngồi im nghe… tâm sự. Anh nói, phải thương bố mẹ già, thương còn chưa đủ sao em là con đẻ của họ mà lại đánh chém họ như vậy? Anh tắm táp, rửa ráy, rắc thuốc lên vết thương cho Sơn rồi chia nhau điếu thuốc lá. Về nhà anh ở, nhà nghèo nhưng yên tĩnh, cơm anh nấu cho ăn, dứt bệnh thì ngao du lái xe tải chở hàng thuê với anh, đói no giúp đỡ nhau. Khi nhìn thấy ánh mắt Sơn biểu lộ tình cảm được, anh Phước mạnh dạn hứa với bố mẹ Sơn: “4 tháng sau tôi sẽ trả nó về, khỏe khoắn khôn ngoan như ai!”.

Ký sự Phước khùng nuôi 90 người điên trong nhà - Kỳ 3: Hành trình vật vã để làm người tử tế giữa bao nghi kỵ và chống đối
Một bệnh nhân tâm thần bị người nhà nhốt trong chuồng cũi trước khi gặp anh Phước

Nhiều người nghe nói vậy thì bảo gã Phước đúng là khùng. Kể cả Phước có bùa ngải gì để chữa cho người điên cũng chẳng được như thế. Bởi gia đình đã đem Sơn đi chạy chữa  khắp các trung tâm điều trị người tâm thần danh tiếng, áp dụng nhiều kiến thức y học hiện đại nhất mà còn chẳng ích gì. Cứ sau mỗi toa thuốc là Sơn lại chém một người.

Anh Phước đi tìm mua thuốc Nam, cả thuốc Tây điều trị đúng liều, đúng thuốc hiệu quả chứ không kê đơn theo hoa hồng của trình dược viên. Đặc biệt hiệu quả là sự tỉ tê, chăm sóc, gợi lại cái “tính hiền lành” vốn có ở anh chàng “hung thần phá phách” vẫn thường bị trói nhốt kia.

Gia đình không để ý là dù điên, Sơn vẫn có cảm xúc và vẫn chìm sâu thêm vào cô độc và phẫn uất mỗi lúc tỉnh dậy thấy mình nằm giữa xú uế và người nhà lại khinh miệt dùng vòi xịt nước vào như tắm lợn.

Gia đình dù thương Sơn cũng không tư duy được rằng Sơn có buồn bực và phẫn uất, chứ không phải vì bệnh tình nặng lên nên hành vi ngày càng hung hãn như họ tưởng. Tiến tới, nhớ đến những bài kinh Phật rì rầm đêm đêm đã nuôi dưỡng tâm hồn mình, anh Phước mạnh dạn cho Sơn nghe lời nhân ái của Đức Phật.

Sơn chìm vào giấc ngủ và “giác ngộ” từng ngày. Lời đồn bóng ma trẻ con được chôn trong vườn nhà anh Phước đã giúp người bệnh tâm thần khỏi một cách màu nhiệm, chính anh Phước cũng chẳng tin. Anh tin vào sức cảm hóa của sự tử tế, yêu thương mà anh dành cho Sơn. Đúng 4 tháng sau, Sơn về nhà, kính cẩn chào bố mẹ, nhu mì làm ăn bằng tinh thần yêu thương tất cả mọi người.

Hãy cùng theo chân nhà báo Đỗ Doãn Hoàng và ê kíp làm phim của tamsugiadinh.vn cùng mục sở thị ngôi nhà nhỏ bé nơi ông Bụt Hà Tư Phước cùng 90 bệnh nhân của mình trú ngụ suốt bao năm tháng qua trong clip dưới đây và nói cho tôi biết, bạn có những cảm nghĩ gì!

Mời quý vị độc giả đón xem Kỳ 4: Bí quyết chữa bệnh tâm thần độc nhất vô nhị trọn bộ 5 kỳ loạt bài Ký sự Phước khùng nuôi 90 người điên trong nhà tại đây. Hãy cùng bớt chút thời gian để theo dõi những Phóng sự bằng video hấp dẫn, độc quyền của nhà báo Đỗ Doãn Hoàng được đăng tải duy nhất trên website tamsugiadinh.vn tại đây.

Nếu chưa đủ tò mò, xin hãy khám phá và tìm hiểu loạt bài dài kỳ về Chuyện lạ Việt Nam có thật ly kỳ bí ẩn cùng những câu chuyện độc nhất vô nhị về Chuyện lạ Sài Gòn chỉ có ở tamsugiadinh.vn!

Đừng bỏ lỡ

Theo Trần Quân
(Báo Tuổi Trẻ & Đời Sống)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here