“Người cha bảo mẫu” quyết không lấy vợ để chăm sóc trẻ bại não

0
85
Ông Xuân bên "các con" của mình

Tấm lòng của “người cha bảo mẫu”

Chùa Kỳ Quang 2 (P.17, quận Gò Vấp, TP. HCM) không chỉ là địa điểm để các phật tử lui tới, mà còn là cơ sở từ thiện xã hội nuôi dạy cô nhi và trẻ khuyết tật. Ở đây ngoài những bảo mẫu là nữ thì có một người đàn ông âm thầm chăm sóc trẻ khuyết tật suốt 20 năm qua. Ông là Trần Trọng Xuân (62 tuổi). Ông Xuân là con út trong một gia đình ở quận 1, TP. HCM.

Ông Xuân cho biết, ông vào chùa từ năm 1995. “Lúc còn trẻ tôi vốn đã rất thích làm từ thiện nên quyết định không lập gia đình. Năm 1995, qua giới thiệu của bạn bè, tôi biết đến nơi đây và bắt đầu công việc này từ đó đến nay”, ông Xuân nói.

Ông cũng cho hay, chùa Kỳ Quang 2 có tất cả 30 phòng, có hơn 20 bảo mẫu, mỗi phòng đều có trên 10 bé. Mỗi phòng sẽ có một bảo mẫu chăm sóc các em mồ côi, bại não, tâm thần, mù.  

Trong số 20 bảo mẫu, chỉ duy nhất mình ông là nam giới. Với một người phụ nữ, chăm sóc những đứa trẻ mang khiếm khuyết trên cơ thể đã là công việc không dễ dàng. Với một người đàn ông, việc ấy càng khó khăn.

Ông Xuân chia sẻ, hiện tại ông đang chăm sóc 12 em. “Những đứa trẻ này đều lớn hết rồi, đứa lớn nhất năm nay đã 36 tuổi. Tụi nó đều mắc chứng bại não. Bại não có 2 loại, nếu bại não nặng thì nằm một chỗ, còn nhẹ vẫn có thể đi lại được.

Phòng tôi có 3 đứa bại não, có 2 đứa nói được và 1 đứa không nói được. Mỗi đứa khi vào đây đều có hoàn cảnh khác nhau, đứa thì bị bỏ rơi và vào đây từ nhỏ, đứa được gia đình đưa vào, thỉnh thoảng cũng có người thân vào thăm. Trong 20 năm qua, tôi luôn ở với tụi nó 24/24, vì chúng nó không thể tự sinh hoạt mà không có sự giúp đỡ của tôi”, ông Xuân cho biết.

Nói về những khó khăn khi chăm sóc những đứa trẻ ấy, ông bảo phải có tình yêu thật sự thì mới có thể chăm sóc được. Ông kể: “Vì tụi nó không bình thường nên mọi sinh hoạt phải phụ thuộc vào tôi. Trong 12 đứa, chỉ có 1 đứa có thể tự tắm được, còn lại tôi phải tắm rửa cho chúng vì tụi nó tắm không sạch.

Chúng nó không biết sử dụng xà bông mà chỉ biết xối nước thôi. Còn việc đi vệ sinh, khi nào tỉnh thì tụi nó có thể tự đi. Nhưng cũng có nhiều lúc, tụi nó đi ra quần luôn. Lúc ấy mình phải giúp tụi nó giặt giũ, lau chùi. Về ăn uống, đứa nào tự xúc ăn được, tôi cho lên bàn ngồi. Còn đứa không xúc được, tôi phải đút.

Tụi nó chỉ biết nuốt chứ không biết nhai nên mỗi bữa, tôi cắt thịt ra từng miếng nhỏ, còn cá thì phải nhặt xương ra để tụi nó nuốt phải thì rất nguy hiểm. Ở đây, chỉ có 1 đứa là tôi phải đút vì nó bị bại não và tâm thần phân liệt. Thực quản của nó còn hẹp nên ngay việc uống nước, tôi cũng phải canh cho nó uống vừa đủ để nó không tiểu tiện nhiều mà vẫn đảm bảo cung cấp đầy đủ nước cho cơ thể.

Ngoài ra, việc giặt giũ, lau dọn tôi đều làm hết. Đừng cho rằng tụi nó bị thiểu năng thì không biết gì, nhiều lúc tụi nó cũng biết, cũng cảm nhận được đấy. Khi tụi nó bướng, tôi giận tôi lớn tiếng là tụi nó tự ái. Những lúc vậy, tôi phải dỗ ngọt tụi nó”.

“Khi nào không còn đủ sức khỏe nữa thì nghỉ”

Trong lúc ông Xuân trò chuyện với chúng tôi, những “đứa con” của ông, đứa thì gào khóc, đứa thì leo trèo…. Trước đây, nhiều báo đài đã đưa tin về những cô bảo mẫu đánh đập, ngược đãi trẻ em khiến dư luận phẫn nộ. Cũng đã có những người làm cha làm mẹ trong quá trình nuôi con không làm chủ được bản thân đã đánh đập, hành hạ chính những đứa con mà họ sinh ra.

Chính vì vậy khi tận mắt chứng kiến ông Xuân tận tâm chăm sóc những đứa trẻ không máu mủ với mình, mới hiểu được tấm lòng và sự vất vả của ông. Khi chúng tôi hỏi động lực nào giúp ông có thể gắn bó với các em lâu đến vậy, ông Xuân tâm sự, ông không đòi hỏi bất cứ điều gì, chỉ đơn giản mong muốn mang lại hạnh phúc cho “các con” thiếu may mắn.

Ông cho biết, những đứa trẻ này không phải hoàn toàn không biết gì. “Mình chỉ dạy tụi nó phải chỉ từ từ và cần thời gian dài thì tụi nó mới có thể làm theo được. Chứ mình có nói nhiều thì tụi nó cũng không nhớ. Như việc mặc quần áo, tôi phải chỉ dẫn suốt mấy tháng, tụi nó mới quen và nhớ mà tự mặc được.

Tụi nó như những đứa con nít, rất thích ăn quà vặt mà nếu mình không kiểm soát thì ăn nhiều quá sẽ gây tiêu chảy. Tụi nó lại không biết, nhiều khi đi ra quần luôn. Nên tôi phải khuyên bảo chúng nó từ từ”, ông Xuân bộc bạch.

Ông Xuân bảo, dù những đứa trẻ này không bình thường nhưng sau thời gian dài ông chăm sóc, họ cũng nhận biết được ông là người đã chăm sóc mình.

Chùa Kỳ Quang còn là nơi chăm sóc trẻ mồ côi, khuyết tật

Khi chúng tôi hỏi niềm hạnh phúc lớn nhất khi làm công việc này là gì? Ông Xuân chia sẻ: “Hạnh phúc lớn nhất của tôi là thấy tụi nó vui cười, ngày một lớn, bệnh tình được cải thiện. Tôi xem tụi nó như con của mình vậy. Tụi nó khỏe thì tôi vui, nó bệnh thì tôi buồn, tôi lo lắng.

Có người làm cha làm mẹ nào không vui khi chứng kiến con mình lớn khôn. Dù không sinh ra những đứa trẻ ấy, dù không chút máu mủ, ruột thịt nhưng với tôi những đứa trẻ nơi đây là gia đình, hạnh phúc, niềm vui, máu thịt của tôi”.

Ông tâm sự, trong hơn 20 năm chăm sóc những đứa trẻ ấy, đôi khi ông cũng bị áp lực dẫn đến căng thẳng. Nhưng vì tình yêu với những đứa trẻ ấy, ông luôn cố gắng kiềm chế bản thân lại, không nỡ đánh chúng dù chỉ nhẹ một cái vào mông.

Khi nói về cuộc sống hiện tại, ông Xuân hào hứng cho hay, cuộc sống của ông sẽ không còn ý nghĩa, niềm vui nếu phải xa nơi này, xa những đứa con. Ánh mắt ông Xuân đượm buồn khi nhìn những “đứa con” đang ngây ngô cười.

Ông bộc bạch: “Tuổi của tụi nó giờ người ta có gia đình hết rồi, nếu không cũng được học hành tới nơi tới chốn chứ đâu phải nằm một chỗ như vậy. Nhiều khi nhìn tụi nó, tôi thấy đau lòng quá. Tụi nó sinh ra đã không may mắn rồi, không gia đình, cơ thể không lành lặn. Nếu bù đắp được phần nào để tụi nó bớt đi những thiệt thòi, tôi cố gắng làm. Tôi sẽ nghỉ việc nơi đây khi nào không còn đủ sức khỏe nữa”.

Huế An – Hàn Sơn

(Theo Tuổi Trẻ & Đời Sống)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here