Đời chuột chũi trong rừng ma túy ở xứ người: Hành trình khốn khổ đến “miền đất hứa” (Kỳ 2)

0
126
Người Việt trồng cần sa bị bắt tại Anh (Ảnh Zing)

Tháng 9/2008, ông Allan Gibson, Tư lệnh Cảnh sát Đô thành London, Vương quốc Anh lúc đó đã cho  biết: người Việt định cư tại Anh đã lên đến khoảng 35.000 người.

Số nhập cư bất hợp pháp, tức “dân rơm” cũng chỉ ít hơn một chút, khoảng 30.000 người! Thật đáng buồn, số “dân rơm” này, nếu không phải là những người bị lừa mị, nạn nhân của những tên tội phạm, bọn buôn người thì cũng đều dính líu đến tội phạm, đặc biệt là tội phạm trồng và buôn bán cần sa.

Họ trốn vào Anh quốc bằng nhiều cách. Lịch sự nhất là xin visa vào Anh để đi học, đi du  lịch, thăm thân nhân, sau  đó  ở lại chấp nhận sống trốn chui trốn nhủi.

Khi chính phủ Anh siết chặt  các quy định nhập cư, những kẻ có ý đồ, ham  muốn làm “dân rơm” dễ dàng rơi vào vòng cương tỏa của bọn buôn người. Ông Allan Gibson mô tả: “Họ vào Anh qua một số cảng từ các nước châu Âu khác, sau đó họ trốn trong xe hơi, xe tải. Đó là cách đầu tiên”.

Đi hết lời mô tả ngắn gọn của ông Tư lệnh, “dân rơm” từ Việt Nam phải đánh một lộ trình vòng vèo, có khi mất hàng nửa năm trời mới từ quê nhà đến được nước Anh. Trung bình chi phí cho một người là 12-13.000 bảng Anh (khoảng 20.000USD).

Đến thời điểm này (2016), tổng chi phí đưa đường đã tăng đáng kể, lên đến 30-40.000USD/người. “Dân rơm” Việt Nam cùng với những người nuôi ý định nhập cư bất hợp pháp đến từ Trung Quốc, Pakistan… và nhiều nước khác sẽ được những kẻ dẫn đường, bọn buôn người lo giấy tờ đưa sang Ba Lan, CHLB Đức, CH  Séc… bằng đường hàng không.

Sau đó, họ sẽ được đưa đi theo đường bộ vào nước Pháp và nằm chờ, xếp hàng tại bến phà Calais để đổ bộ vào nước Anh qua cảng Dover. Cảnh sát hai nước Pháp và Anh không lạ lẫm gì những chiêu ma quái của bọn buôn người nên cảnh giác cao độ.

Vì vậy, mỗi tuần bọn buôn người chỉ dám tổ chức một vài chuyến nhập cư lậu, mỗi chuyến mang theo chừng một, hai chục người, xếp trong những thùng xe được thiết kế đặc biệt nhằm tránh máy dò nhiệt của cảnh sát và hải quan  hai nước.

Trước khi trở thành “dân rơm” ở “miền đất hứa”, những kẻ nuôi ảo vọng đều phải trải qua một chặng đường địa ngục.

Dưới tiêu đề “Thiếu niên Việt nhập cư được phát hiện ẩn đằng sau bảng điều khiển xe ở Dover”, tờ báo Anh Daily Mail ngày 4/2/2010 đã đăng tải một bức ảnh gây rúng động: Một cô gái Việt Nam khai là 16 tuổi nằm cuộn tròn giữa  mớ dây điện lằng ngoằng, bị những kẻ dẫn đường nhét trong khoảng trống chật chội, nóng bức sau bảng điều khiển của  một chiếc xe hơi. 

Khi được cảnh sát phát hiện, cô gái mặc quần jean, áo màu hồng đã gần như kiệt sức nhưng tay vẫn ôm khư khư một chú thỏ nhồi bông màu trắng – một dấu hiệu “hiển nhiên” để người ta tin rằng cô vẫn ở tuổi thiếu niên.

Máy X-Quang của cảnh sát phát thiện ngăn bí mật giấu người trong xe tải của bọn buôn người

Gần như đồng thời, cảnh sát Dover cũng phát hiện ra một lúc 27 người Trung Quốc khác được nhét dưới gầm ghế ngồi, trong khoang chứa hành lý của một chiếc xe bus. Thậm chí, còn có cả một người đàn ông  được nhét tạm vào… thùng xăng.

Các ngăn bí mật này đều được bọn buôn lậu thiết kế những vách cách nhiệt đặc biệt bằng nhựa, nhằm tránh sự dò tìm của cảnh sát. Bị cảnh sát phát hiện (thường là nhờ máy chụp X-quang), họ có thể sẽ bị kết án tù vì tội nhập cư lậu.

Nhưng nếu trót lọt, qua mặt được hải quan, biên phòng, cảnh sát… rất  có thể nhiều  người trong đó sẽ chết vì ngạt trước khi tới được cổng thiên đường. Dĩ nhiên, thiên đường vốn chật hẹp, chắc không đủ chỗ cho tất cả mọi người.

Riêng cô gái thì sẽ không hề hấn gì. Vì đang tuổi “vị thành niên”, theo luật của Vương quốc Anh, cô sẽ không bị trục xuất. Thay vào đó, cô sẽ được hưởng trợ cấp xã hội. Sẽ có một gia  đình người Việt hảo tâm nào đó chấp nhận làm người bảo trợ cho cô.

Oái oăm là  ở chỗ, “nhà hảo tâm” đó sẽ rất có thể là người thân của chính cô, nếu không phải là cô, chú, bác họ thì cũng là… anh chị ruột! Và tất nhiên, tuổi thật của cô cũng không chắc vì có chú thỏ bông đi kèm và hình dáng Á Đông bé nhỏ mà dừng lại con số “thiếu niên 16”.

Không một mảnh giấy tờ, khai tên giả, tuổi giả, người Việt ở Anh quá rành mánh lới của “dân rơm” cứ đánh cuộc 10 ăn 1, cô bé đó sẽ không dưới 19 tuổi. Có khi còn hơn, cô đã từng xuất khẩu lao động làm thợ may bên Đức hay Ba Lan gì đó vài ba năm cũng không chừng.

Tư lệnh Allan Gibson từng đưa ra khuyến cáo: “Phần đông trong số họ không biết được điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước. Nếu ai biết trước thì chắc hẳn những người này đã suy tính rất kỹ, bởi họ biết chắc rằng họ sẽ bị các nhóm tội phạm nguy hiểm sử dụng để tham gia vào các hoạt động phạm pháp.

Tương lai của họ có thể là ở trong các nhà tù. Chúng tôi đã gặp nhiều trường hợp người Việt Nam bị bắt cóc, bị bắn hoặc thậm chí bị giết. Vì thế, những người này sẽ đối mặt với rất nhiều rủi ro”.

Và rủi ro có thể đến một cách rất không ngờ. Có chị ruột đang định cư hợp pháp ở Southamton, nước Anh, năm 2007, chị N.T.H ở Tuyên Hoá, Quảng Bình đã đánh một nước liều mong đổi đời. Có thai gần sinh, chị đã móc nối được một đường dây đưa người, gom góp tài sản, vay mượn ngân hàng tổng cộng 20.000USD làm hộ chiếu sang Anh thăm chị ruột.

Theo tính toán, sang đến Anh chị sẽ sinh con, nghiễm nhiên con chị sẽ được hưởng tất cả những quyền lợi của một đứa trẻ chào đời tại xứ sương mù. Là mẹ, dĩ nhiên chị H. cũng sẽ được hưởng quy chế người bảo hộ đi kèm.

Cô gái Việt bị bọn buôn người nhét  trong bảng điều khiển xe hơi để qua mắt cảnh sát khi nhập cư trái phép

Những kẻ môi giới đưa đường đút tiền vào túi xong cũng hứa chắc như đinh là sẽ đưa chị và đứa con trong bụng bay một lèo sang Anh, có người đi kèm đến  nơi đến chốn.

Ngoại ngữ một chữ cắn đôi không biết, chuyến “buôn không gian” của người đàn bà quê mùa cuối cùng lỗ nặng. Chẳng biết  vòng vèo thế nào, thay vì sang Anh, những kẻ đưa đường lại đưa chị bay sang Krakow, cố đô của… Ba Lan.

Lại thật không may, máy bay chưa kịp đáp, đứa trẻ đã đòi ra! Vậy là Ba Lan, chứ không phải Vương quốc Anh, mới là… nơi sinh của đứa trẻ. Đến tận hôm nay, chị vẫn không thể sang Anh mà cũng chưa ôm con về Quảng Bình được.

Trong khi đó, người chị ở bên Anh, vì sợ tính mạng của em và cháu mình bị đe doạ, đã phải “cúng cô hồn” thêm cho đường dây của bọn buôn lậu đưa đường 10.000 USD nữa!

Những mối hiểm nguy

Giả sử vượt hiểm nguy, bất trắc có sang được đến nơi, dân rơm cũng chưa chắc đã đến được miền đất hứa. Thanh tra  Steve Wastaff thuộc Ban chuyên án bắt cóc – Cảnh sát Đô thành London thuật lại một thảm án hãi hùng.

Có em ruột đang sống tại London, Trương Đình Hà đã từ Hà Nội bỏ ra một khoản tiền lớn nhập cư vào Anh làm “dân rơm”, sống dưới sự bảo trợ của em trai. Ngày 9/05/2006, khi đang ngồi tại nhà hàng Việt Nam mang tên Hồ Tây ở Deptford High Street, London, Hà đã bị có 4 người Việt Nam bịt mặt đột nhập gí dao bắt đi.

Ngay sau đó, em trai của ông Hà đã nhận được điện thoại đòi 15.000 bảng Anh tiền chuộc. Đồng thời một người em trai khác và gia đình Hà ở Hà Nội cũng nhận được điện thoại đòi 15.000 bảng Anh. Họ đã báo cảnh sát Anh và Việt Nam.

Bọn bắt cóc đã đưa ông Hà đến một nhà hàng Trung Hoa cũ đã bỏ hoang xa khu dân cư để đánh đập, tra khảo và giam giữ chờ tiền chuộc mà không bị ai phát hiện. Công an Việt Nam đã cử hai cán bộ từ Hà Nội sang hỗ trợ cảnh sát Anh.

Những kẻ bắt cóc hoá ra không quá xa lạ đối với nạn nhân, đều là những thằng đầu bò đầu bướu từ Hà Nội, Hải Phòng trốn sang Anh tiếp tục hành xử giang hồ. Từ sự hợp tác của em trai ông Hà, kho tiếng lóng thuần Việt của những tên bắt cóc đã được giải mã, từ đó giúp ban chuyên án bắt cóc lần được dấu vết.

Trương Đình Hà được giải thoát trước khi đám xã hội đen biết đã bị lộ định thủ tiêu nạn nhân để bịt đầu mối. Tuy nhiên, nạn nhân cũng bị chúng kẹp đứt lìa ngón tay và giập nát khuỷu tay, phải vào viện điều trị cả tháng trời, suýt nữa phải tháo khớp.

Một trong những "trang trại" của "người rơm"

Ở Anh, đám chăn dắt sẽ lùa những đồng bào dại dột của mình vào những “đồng cỏ”, vườn tài mà được thiết lập trong nhà kín. Thoát cảnh chuột chũi chui rúc trong những gầm xe bus, xe tải, những con chuột  chũi nói tiếng người – chính xác là tiếng Việt – sẽ tiếp tục chui rúc hàng tháng, thậm chí hàng năm trời trong những căn phòng bịt kín, thắp  điện suốt ngày đêm để trồng, chăm sóc tài mà thuê cho chủ.

Họ tuyệt đối không được ló mặt ra đường, không được tiếp xúc với bất kỳ  người dân sở tại nào, để tránh bị lộ. Thức ăn, nước uống, nhu yếu phẩm, chủ trang trại sẽ cung cấp tận nơi…

Một đời sống người không ra người, nhưng họ không có quyền lựa chọn. Trả trước hay trả sau, khoản tiền đưa đường để họ vào được nước Anh cũng là quá lớn, đủ để biến họ thành con nợ, hoặc của ngân hàng hoặc của bọn buôn người.

Ngoài trồng cần sa thuê, họ không có khả năng hội nhập để làm nghề nào khác. Mà nghề khác thì biết đến bao giờ mới đủ tiền thoát kiếp con nợ. Thế là, đặt chân lên đảo quốc sương mù, đời chuột chũi đã bị rừng đại ma vây chặt!

(Còn nữa)

Nguyễn Hồng Lam

(Theo Tuổi Trẻ & Đời Sống)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here