Công sở: “Đừng bao giờ đi ăn trưa một mình!”

0
314

Công sở: “Đừng bao giờ đi ăn trưa một mình!”

Tôi có thói quen đeo tai nghe để không phải giao tiếp với người khác ngay từ khi còn học cấp 2…

Tôi vốn là một chàng trai ít nói, thuộc típ sống nội tâm. Tôi không muốn trao đổi quá nhiều với người khác về chuyện cá nhân nếu người đó không phải là bạn thân. Tôi có thói quen đeo tai nghe để tránh khỏi những ồn ã xung quanh từ khi còn học cấp 2. Cho đến khi ra trường đi làm, tôi vẫn giữ thói quen ấy.
 
Là dân lập trình, công việc cứ suốt ngày cắm mặt vào cái máy tính nên tôi cũng ít có nhu cầu giao lưu với ai, cũng chính vì cái tính cách trông có vẻ tự kỉ khó gần của mình mà tôi hầu như không có bạn ở công ty. Có chăng chỉ là những mối quan hệ đồng nghiệp xã giao và trao đổi về công việc.
 
Đã hơn 3 tháng làm việc tại công ty nhưng tôi chưa bao giờ rủ ai đi café hay trà đá, càng không bao giờ nói chuyện giao lưu gì cả, vì nói thật là tôi rất ngại mở lời. 
 
Giờ nghỉ trưa, các đồng nghiệp rủ nhau đi ăn chỗ này chỗ kia thì mình tôi đi xuống tầng 1 tòa nhà và ăn cơm một mình ở đó. Rất nhiều đồng nghiệp cùng công ty cũng xuống đó ăn, nhưng vì ngại giao tiếp, tôi coi như không nhìn thấy và đeo tai nghe lại, ngồi ăn coi như không thấy họ. Mọi người cũng nhìn thấy tôi, một vài người cười xã giao, tôi cũng chỉ biết mỉm cười lại, chẳng biết nói gì thêm nữa.
 
Khi mà mọi người ăn xong lại tiếp tục ra quán trà kế bên nói chuyện thì tôi lên văn phòng nằm đánh giấc, đến giờ vào làm thì lại đeo tai nghe và lúi húi vào công việc. Cứ như thế, ban đầu tôi thấy mình ổn, vì sẽ không bị vướng phải những rắc rối công sở như mấy thằng bạn tôi hay kể ở công ty chúng nó đang làm. Nhưng càng ngày, tôi thấy mình càng không ổn…
 
Sự thực thì trong lòng tôi có rất nhiều suy nghĩ xáo trộn về chuyện hòa nhập thế nào với môi trường công sở, nhưng mỗi lần tôi muốn thử thì cái cảm giác ở quá khứ lại hiện về khiến tôi chùn lại và không muốn giao tiếp.
 
Công sở: “Đừng bao giờ đi ăn trưa một mình!”
 
Bị ám ảnh bởi chuyện đồng nghiệp cũ cướp công nên tôi rất sợ việc phải thân thiết với đồng nghiệp mới
 
Ngày tôi còn là sinh viên năm thứ 3 đi thực tập, tôi cũng không quá tự kỉ như bây giờ, vẫn thể hiện được nét cá tính của riêng mình, vẫn có những bạn bè hiểu tôi và chơi vui với nhau. 
 
Đợt vào công ty đó tôi có kết thân với hai bạn thực tập sinh cùng vào. Là một người có năng lực trong việc lập trình, tôi gặp được hai cậu bạn cùng cạ nên đã không ngại ngần chia sẻ hết những bí kíp nghề cho bạn. Cả ba cùng xây dựng nên một hệ thống điều hành dành riêng cho những công ty muốn có sự bảo mật cao về các tài liệu bảo mật. Công trình của ba người mà phần lớn là sự sáng tạo của tôi đã bị hai người bạn kia cướp trắng và bán cho một công ty lớn, sau đó chính hai người đó đã được tuyển thẳng vào làm leader khi còn là sinh viên năm ba.
 
Tôi coi như thành kẻ công cốc chẳng có công trạng gì, hai người bạn cũng quay mặt và cắt đứt mọi liên hệ với tôi kể từ ngày ấy.
 
Cảm giác bị những người đồng nghiệp lợi dụng và phản bội cứ ám ảnh trong đầu tôi. Chỉ cần nhớ đến là mọi chuyện lại rõ rệt như ngày hôm qua, cứ mỗi lần tôi muốn mở miệng trò chuyện thì hình ảnh cũ lại hiện về. Tôi sợ bản thân mình sẽ lại rơi vào tình trạng tương tự nên thà không kết bạn còn hơn bị phản bội.
 
Cứ sống mãi như thế tưởng an toàn nhưng chính bản thân tôi cũng thấy nản. Thực ra tôi không muốn bị lạc lõng với công ty, không bị cô lập với mọi người. 
 
Hôm trước, tôi vừa bỏ tai nghe ra thì có một cậu đồng nghiệp đến hỏi mấy từ chuyên môn, tôi đã phải lấy hết sức bình tĩnh hít sâu và nở một nụ cười thiện cảm, giảng giải rất cụ thể cho đồng nghiệp. Chứng kiến sự thân thiện bất chợt của gã tự kỉ, cậu kia cũng bất ngờ lắm! Cả hai cùng nói chuyện về chuyên môn một lát rồi cậu kia về chỗ, trước khi đi cậu quay lại bảo tôi: “Lát anh em đi ăn trưa trà đá chém tiếp nhá!”. 
 
Công sở: “Đừng bao giờ đi ăn trưa một mình!”
 
…nhưng rồi tôi nhận ra rằng việc ăn trưa với đồng nghiệp thực sự đã khiến tôi thay đổi cách nhìn về môi trường công sở tích cực hơn
 
Sau hơn 3 tháng đây là lần đầu tiên tôi bỏ tai nghe và ngồi ăn với đồng nghiệp, cả hai đang vừa ăn vừa nói chuyện thì có một vài đồng nghiệp khác cũng đến, họ nhìn thấy tôi và cậu kia ngồi cùng nhau thì cũng đến bàn và ngồi ăn cùng, câu chuyện từ không khí ngượng ngập của riêng tôi bỗng trở nên sôi nổi hơn khi cậu đồng nghiệp kia khơi đúng chủ đề mà tôi nắm rõ.
 
Kể từ sau hôm “vượt lên chính mình” đó ngày nào tôi cũng đi cùng một vài đồng nghiệp đi ăn và trò chuyện. Tôi nhận ra rằng môi trường công sở không khó chịu, ganh đua, đề phòng như tôi nghĩ, điều quan trọng là phải thay đổi nhận thức từ chính bản thân mình thì mới có thể nhận được những tín hiệu tích cực.
 
Có thể bạn quan tâm :

MUA SÁCH "ĐỪNG BAO GIỜ ĐI ĂN MỘT MÌNH" – CẨM NANG DÀNH CHO DÂN CÔNG SỞ TẠI ĐÂY

Giá gốc: 95.000 ₫
Giá ưu đãi: 66.500 ₫ (Giảm 30% so với giá gốc)
 
Hùng Thịnh
(Theo Màn Ảnh Sân Khấu)
 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here