Nhà thơ Trần Đăng Khoa “mách” kế làm giàu cho anh chàng quì gối, gào khóc xin việc

0
196

Nhà thơ Trần Đăng Khoa mách kế làm giàu cho anh chàng quì gối, gào khóc xin việc

Chàng trai học hết lớp 6 quỳ gối trước cổng Đài truyền hình Việt Nam mong xin được việc làm

 – Thưa ông Trần Đăng Khoa! Ông là người luôn bám sát những vấn đề nóng hổi của đời sống xã hội. Vừa rồi, có một anh chàng thanh niên tiên là Hải 22 tuổi đã quỳ gối ở khu vực cổng VTV với tấm biển đeo trước ngực: “Tôi ở xã Cổ Bi, huyện Gia Lâm, Hà Nội. Xin làm ơn hãy cho tôi có việc làm là nhân viên bán hàng. Mong nhà tuyển dụng giúp đỡ tôi”. Hình ảnh này lập tức bay như gió trên các mạng truyền thông. Ông thấy sao?

– Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Tôi thấy đây cũng chỉ là một cách xin việc. Hiện nay, chúng ta có hàng ngàn, hàng vạn cử nhân đã tốt nghiệp mà đang thất nghiệp, vì không xin nổi công ăn việc làm. Cách xin việc của Hải cũng không có gì là mới. Trước Hải, tháng 8/2015, anh Phùng Đức Ninh 25 tuổi, quê ở Lương Tài, Bắc Ninh cũng cầm tấm biển đứng ở giữa đường với dòng chữ: “Tôi vừa tốt nghiệp, tôi đã là bố. Tôi cần một công việc để mua sữa cho con. Bạn cần tuyển tôi”.
 
Nhà thơ Trần Đăng Khoa mách kế làm giàu cho anh chàng quì gối, gào khóc xin việc
Ông bố trẻ tốt nghiệp đại học nhưng thất nghiệp, cần tìm việc để mua sữa cho con
 
Khác Hải, anh Ninh là cử nhân, đã tốt nghiệp Đại học Điện lực. Đi xin việc, dù có khác người và không bình thường như thế, họ cũng không có lỗi gì cả, vì không vi phạm luật pháp. Pháp luật Việt Nam không có điều khoản nào ghi cấm những người đứng giữa đường, hoặc kêu khóc giữa đường, đeo biển xin việc. Tuy nhiên, tôi đồng ý với một nhà nghiên cứu tâm lý xã hội, khi ông cho rằng, chúng ta không nên khuyến khích cách xin việc bất bình thường như thế.
 
Một hai người không sao. Nhưng hàng ngàn, hàng vạn người thành hiệu ứng xã hội mà cùng xuống đường quỳ gối như thế thì sẽ ra sao? Đành rằng, giải quyết công ăn việc làm cho thanh niên là một việc nhức nhối cần phải tháo gỡ. Và chúng ta cũng đang tìm các biện pháp để tháo gỡ. Cũng không ít người qua các kỳ thi tuyển chọn của các doanh nghiệp, các cơ quan nhà nước, đã tìm được việc làm thích hợp đó thôi…
 
– Nhưng chúng ta lại quá câu nệ vào bằng cấp, mà anh Hải lại chỉ học có lớp 6…
 
– Đó là quy định chung của Nhà nước và các doanh nghiệp. Cần phải có kiến thức và sức khoẻ. Đấy là điều tối thiểu. Vì thế không thể trách người ta cứ đòi hỏi phải có bằng cấp. Bằng cấp chỉ là điều kiện vừa và đủ để xin việc chứ không quyết định được điều gì. Bây giờ, xin vào các cơ quan nhà nước, hay các doanh nghiệp tư nhân cũng đều phải qua các kỳ thi tuyển chọn. Nhiều người có bằng cấp đàng hoàng, thậm chí có người còn có bằng thạc sĩ, tiến sĩ mà vẫn không đáp ứng được với những việc cụ thể mà người ta đang cần tuyển, thì vẫn thất nghiệp như thường.
 
Trường hợp anh Hải lại khác. Chỉ học có lớp 6 mà lại muốn có một nghề rất cụ thể là bán hàng thì khó rồi. Anh có thể đi đào than, đào giếng, hoặc thợ hồ, khuân vác thì có thể còn được. Những nghề ấy cũng quan trọng chứ. Đó là những nghề cũng cần phải có năng lực. Năng lực ấy, anh có. Đó là sức khoẻ. Còn bán hàng lại khác. Đấy là nghề đòi hỏi sự lịch sự, tháo vát, tinh tế, có trình độ năng lực thuyết phục người mua. Ai dám giao cơ nghiệp của cả gia đình cho một anh chàng mới học có lớp 6, lại gào khóc ở giữa đường để xin việc?
 
Nhà thơ Trần Đăng Khoa mách kế làm giàu cho anh chàng quì gối, gào khóc xin việc
Ai dám giao cơ nghiệp cho một anh chàng mới học có lớp 6, lại gào khóc ở giữa đường để xin việc? 
 
Trong khi anh bạn đó có rất nhiều việc thích hợp với mình ở nhà, như giúp mẹ cấy gặt, giúp bố chạy xe ôm. Rồi còn rất nhiều những việc khác nữa. Bây giờ không thiếu công ăn, việc làm. Người ta có thể làm giàu ngay trên đất quê mình chứ không cần phải đi đâu cả. Có người còn tàn tật, ngồi trên xe lăn, vẫn làm chủ một doanh nghiệp gia đình và thành tỷ phú. Nhiều người chỉ học lớp hai lớp ba mà vẫn có cơ nghiệp lớn. Họ đào ao, thả cá. Mở trại nuôi gà. Trồng cây đặc sản, làm hàng mỹ nghệ. Ngay ở cái làng quê ao tù nước đọng của tôi mà cũng có bao nhiêu tỷ phú. Họ hoàn toàn đi lên từ hai bàn tay không. 
 
– Vậy thì họ làm giàu bằng cách nào?
 
– Có rất nhiều cách làm giàu. Cũng như anh Hải, quê tôi có anh chàng chẳng bằng cấp, nghề nghiệp gì cả. Anh ta chỉ là gã ất ơ. Không có việc gì làm, anh ta đạp xe lên thành phố, đi tua một vòng. Thoạt đầu cũng chỉ vì tò mò, muốn xem dân phố sống ra sao? Điều kinh ngạc đầu tiên ở anh là sao dân phố lắm tiền thế. Họ giàu vì đi buôn thôi. Phi thương bất phú. Hà Nội quả là cái chợ giời khổng lồ. Nhà nào cũng đục cửa ra làm hàng quán. Hàng tiếp hàng. Liên miên. Bởi thế mà. họ giàu. Giàu nên mới hay ăn. Nhìn đâu cũng thấy quán ăn. Ăn suốt ngày ăn cả đêm. Mà toàn ăn những thứ vớ vẩn. Cóc, nhái, ba ba, rắn rết cũng thành của quý.
 
Dân nhà quê chẳng coi những thứ ấy ra gì. Nhái là món tanh ngòm, chỉ có thể băm cho gà vịt. Thế mà họ làm đặc sản. Rồi lại còn ba ba nữa. Ba ba đắt khét lẹt. Mấy trăm ngàn đồng một ký. Bằng cả một vụ thu hoạch lúa. Đúng là giá cắt cổ. Vậy mà cái đám người rồ dại kia vẫn ăn rào rào. Ăn bởi họ lắm tiền. Anh chợt nhận ra rằng, muốn giàu được thì phải bám thành phố. Nghĩa là phải “túm những thằng có tiền”. Phải nghĩ ra cách rút tiền của bọn “trọc phú phè phỡn”.
 
Nhà thơ Trần Đăng Khoa mách kế làm giàu cho anh chàng quì gối, gào khóc xin việc
Chàng trai Hoàng Trọng Hợp (người Tày) khởi nghiệp với 10 triệu đồng và làm giàu nhờ nuôi ba ba 
 
Anh chàng tức tốc trở về làng, chuyển sang nghề săn bắt ba ba. Lấy ba ba làm mồi “câu tiền” của bọn “trác táng”. Thế là chỉ toòng teng một cái que tre vắt vẻo như cái thòng lọng của một anh thiến lợn nhà quê, sớm nào anh chàng cũng đi rảo một vòng quanh các ao đầm. Ba ba là giống quen chui rúc ven bờ. Chỉ nhìn lướt qua, anh biết ngay ao nào có ba ba. Cứ thấy một đám tăm nhỏ đùn lên, xâm xâm trên mặt nước là anh cắm thẳng cái que tre xuống đó. Thế là ngay lập tức, quanh que tre sủi lên những cái bong bóng to bằng cúc áo. Đích thị là ba ba rồi. Nó rúc xuống bùn. Thế thì chẳng khác gì tự chui đầu vào cái rọ của gã nhà quê thất nghiệp. Gã chỉ khẽ lùa chân đè chặt, rồi luồn tay xuống bùn lật ngửa cu cậu lên. Thế là nhoáng cái, anh chàng đã có nửa triệu đồng rồi.
 
Cứ nhẹ nhàng, đơn giản như vậy, ngày nào, anh chàng cũng vớ vài triệu bạc. Rồi từ cái việc đi bắt ba ba, anh chàng tìm hiểu cách nuôi ba ba rồi kinh doanh ba ba. Chẳng bao lâu, anh chàng thành tỷ phú. Rồi anh ta xây lên một cái nhà ngất ngưởng bốn tầng theo kiểu thành phố, sang nhất xã. Cũng cửa kính, cũng ban công, cũng nội thất sáng choang. âm nhạc xập xình. Trên nóc nhà là bể nước. Giếng khoan bơm lên, rồi chảy xuống các vòi roe roé. Đúng máy nước thành phố nhé.
 
Thế là bắt đầu từ một anh anh chàng thất nghiệp bỗng chốc đổi đời, cả làng lao vào làm giàu. Đám thanh niên, trai trẻ cũng lại nhao về thành phố tìm con đường làm ăn. Người mở đại lý đồ nhựa, người làm bồn tắm, làm vật liệu các công trình vệ sinh. Người không biết làm gì thì “đánh chó”, làm trạm trung chuyển, thu gom chó xuất cho Hà Nội. Làng tôi đã triệt chó. Mấy chục năm nay, tôi chẳng trông thấy một con chó nào, vậy mà có một gã trai làng mỗi ngày cung cấp cho Hà Nội hơn một tấn chó. Thế mới lạ.
 
Đối với gã, thành phố là một cái máy nghiền thực phẩm khổng lồ. Bao nhiêu chó lùa vào đó cũng chỉ như muối bỏ bể. Gã đánh chó mới được hơn một năm mà đã thành tinh. Cứ trông thấy gã là chó cúp đuôi lủi thẳng, tuyệt không con nào dám sủa. Hãi thế. Làng lại mọc thêm một biệt thự nữa của gã lái chó. Bây giờ thì cái làng của tôi đã thành một khu phố sầm uất rồi. 
 
– Nghĩa là có rất nhiều cách làm giàu…
 
– Đúng thế. Miễn là lương thiện để có đồng tiền sạch. Còn cách làm ra đồng tiền thì thiên hình vạn trạng. Muốn có nhiều tiền thì phải giỏi chuyên môn. Nghĩa là phải rất giỏi nghề. Mà cái nghề ấy là phải tự đào tạo. Chẳng ai dạy được. Bằng cấp chỉ là điều kiện sơ đẳng. Không có nghề nào sang mà cũng chẳng có nghề nào hèn. Chỉ có người sang hoặc người hèn thôi.
 
Nhà thơ Trần Đăng Khoa mách kế làm giàu cho anh chàng quì gối, gào khóc xin việc
Nhà thơ Trần Đăng Khoa
 
Người hèn mà lại ở vị trí sang trọng thì anh ta sẽ biến cái vị trí sang trọng ấy trở thành hèn hạ. Và rồi cũng ngược lại. Có anh chỉ đi móc cống, nhưng móc cống giỏi, trở thành vua móc cống thì vẫn hơn một tiến sĩ mà chẳng làm nổi một việc gì cho thật sự ra hồn. Ông Trần Dần có câu thơ rất hay: “Tôi khóc người bay không có chân trời – Lại khóc chân trời không có người bay”. Bây giờ ở đâu cũng là chân trời cả. Chân trời có khi ở ngay dưới gót giày mình. Chỉ mình có sức bay được hay không mà thôi. Và có những người bay cao, bay xa lại chẳng cần đến một đôi cánh nào cả…
 
– Xin cảm ơn ông…
Tuyết Như ghi
Theo Tuổi trẻ & Đời sống

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here