Chồng có “hư”, thôi ta hãy cứ giữ…

0
223

 

Chồng có hư, thôi ta hãy cứ giữ...

Chồng của mình, mình giữ thì mình ‘được"…  (Ảnh minh họa)

Độ này đọc báo, tham gia diễn đàn, thấy các mẹ các chị ầm ầm kể chuyện chồng yêu – chồng chiều, chồng tặng đủ thứ quà lớn bé mà tôi đâm băn khoăn. Các chị cũng hô hào nhau: "Giữ các lão ấy làm gì, cứ để kệ rồi tự thấy phải yêu thương vợ con". Tôi kết hôn cũng 8 năm nay, cuộc sống hôn nhân ít nhiều sóng gió, nhưng tôi chưa bao giờ có ý "buông", để kệ chồng muốn làm gì thì làm. Cuộc sống hiện đại nhiều cám dỗ, làm sao biết chồng giấu vợ "ăn vụng" đâu đó hay không? Tôi nghĩ giữ chồng là để cho mình, giữ cho tình yêu và niềm tin được bền vững. Tự hỏi đời còn gì vui khi ta không giữ được người mình yêu, phải san sẻ với người đàn bà khác? Đời có lẽ cũng nhạt hoét khi chẳng yêu để mà giữ, hay có giữ cũng vì để "đẹp mặt cho thiên hạ nhìn vào". 

Nhân chuyện này, tôi lại nhớ đến cô đào nọ nổi tiếng gợi cảm và khôn khéo trong làng giải trí, hơn 3 năm trời nắm giữ người đàn ông nổi như cồn cả tai lẫn tiếng, rất nhiều lần tự tin khẳng định bí quyết giữ chặt người đàn ông của mình là làm như không giữ, là làm cho anh ta cảm thấy ngoài anh ta ra cô còn vô khối việc để làm. Bạn bè tôi, ngay cả đứa thích nề nếp truyền thống cũng có lúc thốt lên: "Đây mới là nghệ thuật đàn bà". Bản thân tôi trông vào đấy cũng có lần thấy hoang mang lắm, nhưng rồi định thần lại, tôi vẫn tin việc chăm chồng – giữ chồng là điều nên làm, là cơ sở cho hôn nhân bền vững. Thế nên, ai mà hỏi tôi, có sợ mất chồng không, tôi sẽ nói ngay: "Tôi sợ lắm!".

Chồng có hư, thôi ta hãy cứ giữ...

Ai mà hỏi tôi, có sợ mất chồng không, tôi sẽ nói ngay: "Tôi sợ lắm!" (Ảnh minh họa)

Ngẫm ra chẳng phải nói suông, ai đang có cái mình yêu mà chẳng sợ mất! Cái nhà cái xe, đồ đạc nữ trang… chỉ cần tiền là mua ngay được mà mất còn "xót ruột" huống chi mất chồng. Trộm nghĩ các ông chồng nếu được vợ chăm, vợ yêu, biết ghen một chút cũng vui và biết ý thức giữ gìn trước cám dỗ mật ngọt bên ngoài. Phải nói thêm việc "giữ chồng" tôi đưa ý ở đây không phải xét nét, tra hỏi, lườm nguýt chồng như tội nhân mỗi lần về đến nhà đâu nhé, càng không phải giữ như mẹ giữ con. "Giữ" ấy theo tôi chính là cơm lành canh ngọt,  là thực lòng quan tâm – chia sẻ khó khăn và dựa dẫm vào nhau. 

Hôm qua cô bạn thân từ thuở ô mai gọi điện trách than với tôi, kể lể chuyện làm đơn li hôn, tôi ngỡ ngàng vì đôi này yêu nhau lắm, anh chồng kia cũng bản tính hào hiệp tốt bụng nên đùng cái bảo li hôn là li hôn thế nào? Nghe qua nghe lại, tôi mới vỡ lẽ chuyện rạn nứt xuất phát từ cái "đếch cần anh" của bạn tôi. Nhà bạn tôi kinh doanh giàu có, còn nhà chồng cô ấy lại là công chức đơn thuần. Vì thương con, nhà ngoại mua nhà chung cư, tậu xe và còn cho 2 vợ chồng vốn làm ăn.

Theo lý của bạn tôi, anh chồng phải lấy thế làm vui sướng hãnh diện lắm, nhưng đáp lại sự hào phóng ấy, anh ta lại muốn vợ về sống "đời khổ hạnh" (theo lời bạn tôi) với bố mẹ chồng. Đỉnh điểm của mâu thuẫn là khi bạn tôi quyết về ở nhà bố mẹ đẻ có kẻ hầu người hạ, thay vì ở với bố mẹ chồng phải thu vén, cơm bưng nước rót. Cãi nhau một trận kịch liệt, bạn tôi buột miệng: "Anh chả làm nên trò trống gì, muốn sao thì sao". Kể từ đó, anh chồng vốn yêu chiều vợ bỗng quay ra lạnh nhạt, đi sớm về muộn. Gần đây cô còn nghe phong thanh anh có "mối" ở ngoài. Tôi thương bạn, chỉ có thể chia sẻ chứ chẳng biết khuyên giải thế nào. 

Suy cho cùng, hôn nhân gắn kết hai con người lại với nhau, chăm lo cho nhau và cùng nhau xây dựng tổ ấm chung. Vì vậy – "Đàn bà chúng mình vẫn được ví là người giữ lửa, thì thôi, có phải củi khô hay củi ướt thì cũng gắng cháy bùng lên…".

Thu Vân

(Theo Tuổi Trẻ Thủ Đô)

Theo TTTĐ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here